Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 295: Người đó, có phải là anh không? (6)



Editor: May

Tô Chi Niệm chỉ mặc một áo sơ mi màu trắng, kiểu dáng đơn giản mạnh mẽ, có thể bởi vì vừa mới đánh người, quần áo có chút nhăn, ngay cả cúc áo cổ tay áo cũng đứt rơi một viên, lộ ra một chút cánh tay bền chắc có lực.

Trên mặt lập thể tinh mỹ của anh, vẻ mặt âm hàn lãnh băng dọa người, giữa hai lông mày lạnh nhạt như ẩn như hiện lửa giận nhảy lên, hơi thở quanh thân, thô bạo giống như sẽ đưa người vào chỗ chết vào bất cứ lúc nào.

Trong ngày thường, anh thanh lãnh đạm mạc, liền cho người ta một loại cảm giác rất khó tiếp xúc, lúc này dưới cơn thịnh nộ, cảm giác anh tràn đầy áp bách, cộng thêm khí thế của anh quá mức ác liệt, chỉ là một ánh mắt, liền khiến cho tim người ta nhảy lên một luồng ý lạnh sợ hãi.

Nhưng dù như thế, anh vẫn đẹp mắt đến mức khiến cho người ta thần hồn điên đảo, trầm ngâm nín thở.

Tần Dĩ Nam vốn tưởng rằng là đồng nghiệp nào đó trong công ty kéo Tống Thanh Xuân, lại không nghĩ rằng lại có thể nhìn thấy là Tô Chi Niệm.

Đáy mắt của anh thoáng hiện một chút kinh ngạc, quá một hồi lâu, vẻ mặt mới khôi phục tự nhiên, lễ phép mở miệng chào hỏi một tiếng với Tô Chi Niệm : "Tô tổng, tại sao ngài lại ở chỗ này?"

Anh và Tô Chi Niệm quen biết rất nhiều năm, nhưng quan hệ vẫn luôn không tính là đặc biệt quen thuộc, bởi vậy gặp mặt chào hỏi, cũng đều rất hết sức khách sáo.

Tô Chi Niệm vừa mới điên cuồng đánh anh chàng chuyển phát nhanh đó, hao phí không ít thể lực, hơi thở có vẻ hơi bất ổn.

Anh nắm lấy bờ vai Tống Thanh Xuân, giống như là hoàn toàn không nghe thấy lời nói của Tần Dĩ Nam, chỉ là mắt không chớp nhìn chằm chằm Tống Thanh Xuân, qua một lúc lâu, anh mới mở miệng, hỏi: "Có sao không?"

Khí tức bức người trên cơ thể anh còn chưa tán đi, mở miệng âm điệu có vẻ hơi lạnh cứng.

Tống Thanh Xuân nghe được tiếng nói của anh, nhẹ nhàng nhíu mi tâm lại, phản ứng chậm chạp ý thức được, mình đã được người kéo lên, con ngươi của cô nhẹ nhàng xoay chuyển, nhìn về phía Tô Chi Niệm.

Tô Chi Niệm... không phải anh đi làm rồi ư? Tại sao lại ở chỗ này?

Trong khoảng thời gian ngắn, đầu óc Tống Thanh Xuân có chút lờ mờ.

"Có bị thương chỗ nào hay không?" Tiếp xúc đến tầm mắt của cô, Tô Chi Niệm lại mở miệng hỏi một lần nữa.

Lần này Tô Chi Niệm cũng không cho cô có bất kỳ thời gian mở miệng nào, trực tiếp cúi đầu, đánh giá thân thể của cô. Lúc anh áo trước ngực cô bị cắt qua, nghĩ cũng không nghĩ liền đưa tay ra, sờ về phía lồng ngực của cô: "Nơi này bị thương sao?"

Cho dù ngữ khí của anh đắn đo rất thong thả, giống như là không mang theo cảm xúc nào, nhưng tốc độ nói chuyện của anh hơi nhanh, vẫn đã tiết lộ nôn nóng trong lòng anh.

Tống Thanh Xuân bị anh đụng chạm, mặt hơi đỏ lên, bất giác lắc lắc đầu, liền lui về sau một bước, né tránh tay Tô Chi Niệm.

Tô Chi Niệm không yên tâm, tiếp tục duỗi tay đến trước ngực cô, lại lặp lại nhấn hai cái, xác định không có cảm xúc ướt dính, vậy mới hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi, thu tay về.

"Muốn uống gì không..." Anh tiếp tục mở miệng, vừa nói mấy chữ, liền có cái cảnh sát đi đến bên cạnh bọn họ, cắt đứt lời nói của anh, nói với Tống Thanh Xuân: "Xin hỏi, cô là người bị hại đúng không?"

Lúc này Tống Thanh Xuân mới hoàn toàn tỉnh táo lại, thấy một nơi không xa còn có vài cảnh sát đang hỏi đồng nghiệp hiểu rõ tình huống lúc đó, anh chàng chuyển phát nhanh cũng bị cài còng tay.

Đầu tiên Tống Thanh Xuân gật đầu một cái vơí cảnh sát đang hỏi mình, rồi mới nói: "Đúng, là tôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.