Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 306: Người đó, có phải là anh không? (17)



Editor: May

Thật ra anh hoàn toàn không muốn cho cô biết anh bị thương, chỉ là cô xuất hiện quá đột ngột, lúc đó anh vừa tắm rửa xong, tiêu độc vết thương trên chân, anh chỉ lo mặc quần áo, lại không để ý hộp thuốc trên bàn trà.

Không nghĩ tới, cứ như vậy, vẫn bị cô phát hiện.

Từ trên những miếng bông dính máu trong thùng rác kia, có thể thấy được vết thương Tô Chi Niệm cũng không nhẹ.

Tống Thanh Xuân thấy anh qua một lúc cũng không lên tiếng, nhịn không được liền ngồi ở trước mặt anh, đưa tay ra, sờ lên người anh, khi tay của cô đụng tới bắp chân phải của anh, Tô Chi Niệm vốn đắm chìm ở trong suy nghĩ của mình, thân thể đột nhiên chấn động một chút.

Tống Thanh Xuân lập tức ngừng động tác, cẩn thận dè dặt chậm rãi cuốn quần tây của anh lên, sau đó thấy trên bắp đùi của anh có một mảng trầy da lớn, có hai nơi trầy da đến tương đối nghiêm trọng, còn đang tuôn những giọt máu ra ngoài.

"Sao lại bị thương nặng như vậy?" Tống Thanh Xuân cau mày, hỏi ngược một câu, sau đó tự nhiên xoay người, động tác lưu loát lấy cái nhíp, gắp miếng bông, dính một ít rượu cồn, chà lên miệng vết thương của Tô Chi Niệm: "Kiên nhẫn một chút, có thể sẽ hơi đau."

Nói xong, miếng bông liền chạm lên vết thương của Tô Chi Niệm.

Cho dù người đàn ông không phát ra bất kỳ động tĩnh nào, nhưng Tống Thanh Xuân vẫn thấy chân anh nhẹ nhàng run run.

Động tác tiêu động của cô bất giác thả nhẹ hơn rất nhiều.

Tống Thanh Xuân liên tục đổi nhiều miếng bông, mới tiêu độc xong vết thương của Tô Chi Niệm, cô rút một cái tăm bông, nặn một ít thuốc mỡ, nhẹ nhàng thoa lên vết thương, trong miệng nhịn không được lại hỏi một câu: "Là buổi sáng đánh nhau với người chuyển phát nhanh đó, không cẩn thận trầy da à?"

Thật ra không phải, nhưng anh lại không thể cho cô biết, anh là bởi vì có năng lực vượt qua người thường, mới có vết thương này, cho nên Tô Chi Niệm đối mặt với hỏi thăm của cô, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng qua loa lấy lệ.

"Trầy da một mảng lớn như vậy, nhất định rất đau? Sao anh vẫn luôn không nói, phải xử lý vết thương sớm một chút, chẳng may rách vết thương thì phải làm sao?"

Tống Thanh Xuân vừa bôi thuốc, trong miệng vừa thì thầm càu nhàu nói không ngừng, đến cuối cùng, trong lúc lơ đãng, ngữ khí của cô liền mang theo trách cứ.

"Hơn nữa còn là đùi phải, lúc anh lái xe về, giẫm phanh ga mà không thấy đau ư?"

"Còn có, anh còn..." Tống Thanh Xuân nói đến đây, đột nhiên dừng một chút, lại nói: "Đi đường lâu như vậy, rốt cuộc anh có cảm giác đau thần kinh không... Anh thật cho rằng anh làm bằng sắt hả? Hơn nữa đã bị thương, còn  tắm rửa làm gì?"

"Anh - cái người này, rốt cuộc có biết chăm sóc bản thân không..."

Tô Chi Niệm nghe Tống Thanh Xuân oán trách và trách cứ, không có chút xíu không vui lòng, anh nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nghiêm túc bôi thuốc, khóe môi ngược lại hơi tăng lên từng chút.

Cô đây là đang quan tâm anh... Vừa rồi cô suýt nữa còn buột miệng nói ra, anh còn ôm tôi đi đường lâu như vậy...

Một loại thỏa mãn nói không nên lời liền như vậy, lan tràn toàn thân anh.

Anh chưa bao giờ tham vọng quá xa vời là cô đối quá tốt với anh, cho nên mỗi lần chỉ cần cô đối với anh tốt một chút, anh thỏa mãn giống như có được toàn thế giới.

Tống Thanh Xuân bôi thuốc xong, sợ quần của Tô Chi Niệm ma sát vết thương khó lành, do dự một lúc, vẫn là lấy băng gạc, băng bó đơn giản vết thương một chút, sau đó dán tốt băng dán cố định.

"Đêm nay anh đừng dỡ bỏ cái băng gạc này ra, để tránh vết thương bị ma sát lâu lành..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.