Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 307: Người đó, có phải là anh không? (18)



Editor: May

"Ngày mai nhớ trước khi bôi thuốc, nếu như không có vảy kết, tốt nhất dùng băng gạc băng bó một ngày..."

"Thôi, ngày mai tôi bôi thuốc cho anh..."

"À, đúng, dù anh thích sạch sẽ, đêm nay trước khi ngủ cũng đừng tắm rửa ..."

"Tôi nói nhiều như vậy, anh có nghe thấy..."

Tống Thanh Xuân thấy mình nói lâu như vậy, Tô Chi Niệm cũng không đáp lại một câu, nhịn không được ngẩng đầu, nhìn về phía anh, sau đó phát hiện khóe môi anh mỉm cười, ánh mắt thật sâu đang nhìn mình chăm chú.

Hai chữ"không hả" kế tiếp của cô cứ như vậy cứng rắn biến mất ở bờ môi.

Hình dạng mắt anh rất xinh đẹp, con ngươi đen nhánh vô cùng thâm thúy, chỗ sâu giống như là giấu đá nam châm, hấp dẫn ánh mắt của cô, nhìn vào mắt anh, liền lên tinh thần.

Trong chớp mắt này, trong phòng trở nên đặc biệt an tĩnh, không khí cũng dần dần bắt đầu ái muội theo.

Tươi cười nơi khóe môi Tô Chi Niệm dần dần thu liễm, đáy mắt vốn mang ý cười, quanh quẩn ra từng sợi tình dục.

Hô hấp của anh bắt đầu trở nên hơi nặng nề, đầu không cầm lòng nổi tới gần mặt cô.

Anh phun hơi thở ra, càng lúc càng cực nóng, vẩy ở trên mặt của cô, khiến cho lông mi cô không kìm hãm nổi liền run rẩy, cô giống như có chút khẩn trương, làn môi nhẹ nhàng động, liền nhỏ giọng gọi tên anh: "Tô Chi Niệm..."

Anh bị cô gọi, động tác tới gần môi cô đột nhiên liền ngừng lại.

Anh nhắm mắt lại, nỗ lực kiềm nén dục vọng quay cuồng trong cơ thể mình, qua một hồi lâu, mới cưỡng bức chính mình chuyển dời đầu mình ra khỏi mặt cô.

Anh không phải chưa từng hôn cô, ngoại trừ hai lần anh uống say, ở dưới tình huống ý thức cô thanh tỉnh, từng cường hôn cô, những thời điểm khác, anh đều là khống chế ý thức cô, hôn cô, cho nên cô không hề biết về những nụ hôn kia.

Mà vừa rồi, chỉ suýt chút nữa, anh liền không khống chế được hôn cô, sau đó bại lộ tâm sự che giấu nhiều năm của mình.

Cô ngồi ở trước mặt của anh, hương thơm ngọt ngào của cô không ngừng chui vào trong hơi thở của anh, trêu chọc máu anh sôi trào, thúc đẩy anh rất muốn cúi đầu, hung tợn hôn cô.

Anh sợ chính mình không khống chế nổi, chuyển dời chân bi thương kia khỏi trước mặt cô, sau đó mang theo vài phần hỗn loạn đứng lên, bước nhanh đi vào phòng tắm.

-

Tống Thanh Xuân giữ nguyên tư thế vừa rồi, ngồi ở trước ghế sofa, cũng không nhúc nhích.

Ý thức cả người cô còn lưu lại ở một khắc mặt Tô Chi Niệm gần sát mặt cô đó.

Không biết tại sao, tới gần đó liền khiến cho cô nghĩ tới hình ảnh hôn môi của cô và người bảo hộ cô trong bóng tối vào đêm giao thừa kia.

Tuy rằng cô và Tô Chi Niệm không có hôn, nhưng khi anh tới gần cô, loại rung động mang lại cho cô và rung động người mang cho cô vào đêm giao thừa đó, là giống nhau như đúc.

Nếu như là hai người, sao có thể cho cô rung động giống nhau?

Càng huống chi, cô vẫn luôn đang suy đoán, anh chính là người cô muốn tìm đó.

Cửa phòng tắm bị Tô Chi Niệm kéo ra lần nữa, Tống Thanh Xuân nghe được âm thanh, đột nhiên liền ngẩng đầu, nhìn về phía anh.

Tô Chi Niệm giống như không nghĩ tới Tống Thanh Xuân còn trong phòng ngủ, chưa rời đi, giật mình vài giây, mới cất bước, chậm rãi đi về phía ghế sofa.

Tống Thanh Xuân theo anh tới gần, chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất, tầm mắt của cô vẫn luôn dính ở trên mặt anh, thẳng đến khi anh tư thế tao nhã ngồi yên ở trên ghế sofa, cô mới mở miệng, hỏi: "Tô Chi Niệm, anh có từng được người âm thầm chú ý không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.