Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 420: Đã lâu không gặp tưởng niệm (10)



Editor: May

Thậm chí, giờ phút này, chính cô cũng có chút bắt đầu hoài nghi, thời gian một trăm ngày kia của cô và anh, có phải là giấc mộng của một mình cô không?

Bỗng nhiên quay đầu, đã từng vượt qua biển cả, sớm đã đổi nhân gian, mà anh làm như không còn là anh mà cô nhận thức.

Tống Thanh Xuân bấm chặt lòng bàn tay, không để cho mình tiết lộ ra chút luống cuống nào.

Cô âm thầm hít sâu một hơi, liều mạng ép cảm xúc phập phồng sóng cả dưới đáy lòng mình xuống, sau đó quay đầu, hết sức khó khăn kéo khóe môi lên với Trình Thanh Thông, mở miệng giọng nói ôn hòa đến chính cô cũng không dám tin tưởng: "Tôi không có việc gì, xe tôi cũng không có việc gì, cho nên thật không cần phải bồi thường."

"Vậy tôi theo cô đi bệnh viện?" Trình Thanh Thông dùng ngữ khí thương lượng hỏi.

Lần này Tống Thanh Xuân phản ứng rất nhanh, gần như vào giây phút tiếng nói cô ấy rơi xuống kia, liền hung hăng lắc lắc đầu, cự tuyệt: "Không cần."

Trình Thanh Thông thấy Tống Thanh Xuân cự tuyệt rõ ràng, động môi, không có khuyên nhủ Tống Thanh Xuân nhận lấy chi phiếu, mà là xoay người lần thứ ba, đi trở về bên cạnh xe.

Trên đường phố Bắc Kinh hơn mười giờ tối, không ngừng có chiếc xe xẹt qua, vờn quanh bốn phương tám hướng đều là ánh đèn chợt lóe.

Mưa nhỏ rơi càng gấp, Tống Thanh Xuân không có bung dù, quần áo trên người đều bị dầm có chút ẩm ướt.

Một trận gió lạnh thổi tới, thổi đến bắp chân lộ ra ngoài của cô lạnh đến nổi lên một tầng da gà.

Tô Chi Niệm ngồi ở trong xe, lần này nói với Trình Thanh Thông một đoạn thời gian rất dài.

Vào lúc Trình Thanh Thông đứng thẳng, đi về phía cô, Tống Thanh Xuân xuyên qua kính chắn gió, nhìn thấy Tô Chi Niệm thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ, đúng lúc xẹt qua gò má của cô, anh không có dừng lại chút nào, rất nhanh liền rơi ở những chỗ khác.

Ánh sáng đêm lờ mờ, Tống Thanh Xuân không thấy rõ biểu tình trên mặt anh, nhưng lại có thể cảm giác được trên dưới toàn thân anh đều tản mát loại khí lạnh cự người ngoài ngàn dặm, hung hăng tạo ra ngăn cách giữa anh và cô.

Trình Thanh Thông trở lại trước mặt Tống Thanh Xuân lần nữa: "Tống tiểu thư, tôi để lại cho cô một tấm danh thiếp, lúc cô đi sửa xe có thể liên lạc với tôi, đi bảo hiểm xe này của Tô tổng."

Đây có lẽ cũng là ý tứ của Tô Chi Niệm đi, lần này Trình Thanh Thông cũng không có chờ cô mở miệng cự tuyệt hay là đáp ứng, liền để danh thiếp của mình đến trên cửa kính xe, sau đó hơi cười với Tống Thanh Xuân, lễ phép chào tạm biệt: "Tống tiểu thư, nếu như không có việc gì, chúng tôi liền rời đi trước."

Trình Thanh Thông ở chỗ cũ chờ nửa phút, nhìn thấy Tống Thanh Xuân không lên tiếng, liền lại treo lên khuôn mặt tươi cười, nói một câu "Gặp sau", xoay người rời đi.

Theo âm thanh đóng cửa xe vang lên, xe Tô Chi Niệm khởi động lần nữa, hai đèn nháy chợt lóe ra một vùng ánh sáng choang trước mặt Tống Thanh Xuân, chờ đến khi thị giác của cô khôi phục, xe của Tô Chi Niệm đã lái đến bên cạnh cô.

Tiếng nhạc trên xe cô không có tắt, cũng không biết có phải là radio sai sót gì không, bài hát kia còn đang phát lặp lại.

"Tôi nói sợ cơn gió nhẹ khi trời đổ mưa, em nói em cũng như vậy, chúng ta cười nhìn bầu trời, nói chuyện phiếm tán gẫu đến bật khóc ..."

Con đường này bị cô xe chặn lại, xe anh yêu cầu đổi làn đường, cần chờ xe phía sau lái qua, cho nên tốc độ xe chậm đến có thể so với tốc độ chạy.

Xuyên qua cửa sổ ngồi phía sau, mượn đèn neon lộng lẫy ban đêm, cô nhìn càng rõ ràng gò má lạnh lùng của anh.

"Chúng ta đều dường như chưa từng được ai đó yêu thương, những mộng hoàn mỹ kia sao đẹp đến vô phương cứu chữa, quá nhiều dịu dàng tương tự, cùng những nỗi buồn không giống nhau..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.