Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 432: Gửi nhầm tin nhắn (2)



Editor: May

Đường Nặc chuyển bóng trong lòng bàn tay hai vòng, mới đáp lại câu hỏi của Tô Chi Niệm: "Tìm được, còn vô tình gặp được một người quen..."

Đường Nặc nói xong ngước cằm về phía Tống Thanh Xuân, ra hiệu cho Tô Chi Niệm.

Lúc này Tô Chi Niệm này mới lãnh đạm chậm rãi kéo tầm mắt trên người Đường Nặc đến trên người Tống Thanh Xuân.

Tống Thanh Xuân thấy động tác quay đầu của anh, theo bản năng nuốt ngụm nước miếng, nắm chặt lòng bàn tay.

Lúc tầm mắt anh bay đến đỉnh đầu cô, tốc độ tim đập của cô hơi dừng trong tích tắc này một chút, mí mắt nhẹ nhàng rủ xuống, qua khoảng ba giây, cô lại nhấc mí mắt lên lần nữa, đối diện tầm mắt của anh.

Lần trước anh ngồi ở trong xe, cách thủy tinh, lại là ban đêm, cô vẫn luôn không thấy rõ ánh mắt anh.

Lần này cô nhìn thấy hoàn toàn rõ ràng.

Đáy mắt anh xinh đẹp mê người, không có bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt tĩnh đạm lạnh nhạt giống như là ngay người trước mắt không quan trọng, không liên quan.

Có phải lần trước, anh cũng dùng ánh mắt như thế, ngồi ở trong xe, lạnh lẽo rét buốt nhìn cô không?

Tống Thanh Xuân cảm giác được đáy lòng có đau đớn nhỏ vụn bò lên.

Nếu đổi thành trước đó anh và cô chưa từng gặp mặt, có lẽ gặp ngẫu nhiên như vậy, cô sẽ chủ động mở miệng lên tiếng chào hỏi, nhưng hiện tại, Tống Thanh Xuân lại trở nên hơi do dự, càng có lẽ nói là sợ hãi, cô sợ chính mình mở miệng nói chuyện với anh, đổi lấy là anh xem nhẹ làm như không thấy.

Anh không mở miệng, cô cũng không mở miệng, yên lặng quấn quanh giữa hai người, khiến cho không khí trở nên có chút ngưng trệ.

Khuôn mặt trợ lý Tống Thanh Xuân mờ mịt đứng ở một bên, nhìn cái này, lại xem cái đó, cuối cùng nhìn về phía Đường Nặc.

Đường Nặc cũng là khuôn mặt buồn bực, rõ ràng Tống Thanh Xuân đều vào trong nhà anh ta ở rồi, sao gặp mặt lại lãnh đạm như vậy? Chẳng lẽ là cãi nhau?

Mắt Đường Nặc nhẹ nhàng xoay, sau đó liền cười tít mắt mời Tống Thanh Xuân: "Thanh Xuân, muốn chơi với chúng tôi không?"

Tống Thanh Xuân không thốt ra, nhìn Đường Nặc một cái, lại nhìn Tô Chi Niệm một cái, cô còn chưa mở miệng nói chuyện, Tô Chi Niệm giống như là sợ cô sẽ đáp ứng, lạnh nhạt dời tầm mắt khỏi người cô, nói một câu với Đường Nặc: "Đi thôi."

Sau đó liền dẫn đầu xoay người, cất bước rời đi.

Thật ra Tống Thanh Xuân cũng muốn lắc đầu cự tuyệt, nhưng cô không nghĩ tới Tô Chi Niệm lại tránh né cô, đến cơ hội cự tuyệt cũng không cho cô.

Lời nói đến bên bờ môi cô cứ như vậy hung bạo bị nghẹn ở cổ họng, lên cũng không được, xuống cũng không xong, khiến cho cô chật vật khó chịu nổi, cũng không biết trên mặt nên dùng biểu tình như thế nào.

Đường Nặc đã sớm biết Tô Chi Niệm thích Tống Thanh Xuân, anh cũng không phải chưa từng mời Tống Thanh Xuân, nhưng đại đa số Tô Chi Niệm đều là bộ dáng trầm mặc, đây vẫn là lần đầu tiên... Anh là muốn giúp đỡ , sao giống như càng giúp càng hỏng bét vậy chứ?

Đường Nặc giơ tay lên, cọ xát mũi, tặng cho Tống Thanh Xuân một nụ cười ngại ngùng: "Cái đó..."

Chỉ nói hai chữ, Đường Nặc liền dừng lại, giống như an ủi như thế nào đều rất tổn thương người...

May mà Tống Thanh Xuân đã nhanh chóng ổn định lại cảm xúc, ngược lại tặng cho anh một thần thái không có chuyện gì: "Tôi còn có việc, cho nên đi trước."

Lời này của cô không thể nghi ngờ là thuốc tốt cứu mệnh Đường Nặc, đúng lúc hóa giải nôn nóng và luống cuống lúc này của anh, cho nên anh gần như là không hề dừng lại một chút nào, phối hợp gật đầu, nói: "Được, hôm nào mời em ăn cơm."

Tống Thanh Xuân cười, đối với đề nghị hôm nào này, không nói tốt cũng không nói xấu, chỉ là nói một tiếng "Gặp lại sau", rời đi cùng trợ lý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.