Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 454: Cô chủ động tiếp cận (4)



Editor: May

Khó trách anh gầy nhiều như vậy, khó trách anh sẽ phát sốt...

Có vài thời điểm, tình cảm sâu nhất chân thật nhất, thỉnh thoảng sẽ tới lặng yên không một tiếng động, khiến cho người ta không phát hiện chút nào.

Nhưng loại tình cảm đến lặng yên không một tiếng động này, không phải thật sự là lặng yên không một tiếng động, bởi vì nó sẽ thúc đẩy bạn đi làm ra một ít chuyện "Không nên" làm.

Cũng giống như là Tống Thanh Xuân giờ này khắc này, rõ ràng đáy lòng rõ ràng nói Tô Chi Niệm sống hay chết, đau hay không đau đều không liên quan đến mình, nhưng lúc thấy trên bàn anh đều là đồ mua ngoài, lúc tủ lạnh vắng vẻ trống không, chẳng những không có chuyện không liên quan đến mình rời đi, ngược lại còn dọn dẹp sạch đồ ăn mua ngoài bữa sau của Tô Chi Niệm và chỗ cửa xong, ném vào trong thùng rác, còn tiện thể đi siêu thị mua hai xe đẩy đồ ăn, nhét đầy tủ lạnh Tô Chi Niệm, cuối cùng còn tự mình vào phòng bếp nấu một bàn thức ăn vô cùng thịnh soạn cho Tô Chi Niệm.

Tống Thanh Xuân lãng phí ở siêu thị nửa tiếng, cô vừa xào rau vừa nấu cháo vừa chưng canh, chờ đến lúc lăn qua lăn lại gần xong, Tống Thanh Xuân lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua thời gian, lại có thể đã là năm giờ rưỡi chạng vạng.

Tống Thanh Xuân suýt nữa hỏng mất, nghĩ cũng không nghĩ tới liền buột miệng mắng một câu: "Lại có thể muốn như vậy?"

Cô vốn muốn mượn thời gian Tô Chi Niệm truyền dịch, giúp anh chuẩn bị xong tất cả, sau đó im lặng không nói rời đi. Lại không nghĩ rằng, vừa bận rộn đã muộn như vậy.

Cô đưa một cái tay ra, bẻ ngón tay tính toán: "Bác sĩ Hạ đến khoảng một giờ rưỡi, dựa theo thời gian sớm nhất truyền dịch của Tô mua ngoài mà nói, trễ nhất 4:30 là Tô mua ngoài đã truyền xong rồi..."

Tống Thanh Xuân nghĩ đến chính mình luôn ở trong phòng bếp, mở máy hút khói, tạp âm ong ong khiến cho cô từ đầu đến cuối cũng không có nghe thấy một chút động tĩnh bên ngoài.

Cô nhăn mi tâm lại, nhịn không được nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Hiện tại đã là giờ này, khẳng định bác sĩ Hạ đã sớm rời đi rồi?"

"Chẳng qua, Tô mua ngoài hẳn là không xuống lầu đi?" Đáy mắt đen nhánh của Tống Thanh Xuân nhất thời tràn ra một tầng hy vọng: "Tiếng máy hút khói lớn như vậy, nếu như anh đi xuống lầu, khẳng định sẽ nghe thấy, đến lúc đó tuyệt đối sẽ tới phòng bếp nhìn xem ..."

Tống Thanh Xuân cắn ngón tay, vừa phân tích, vừa nhìn chằm chằm nồi cháo vừa nấu xong ngẫm nghĩ, sau đó chỉnh lửa nhỏ đi một chút: "Thừa dịp Tô mua ngoài còn chưa phát hiện, hiện tại nhanh chóng chuồn đi vẫn còn kịp..."

Tống Thanh Xuân nói, liền kéo cửa phòng bếp ra, nhanh chóng chạy ra ngoài, sau đó lúc sắp vọt tới cửa nhà, cô giống như là nghĩ đến cái gì, lại quay trở lại trước bàn ăn, cầm lấy giấy bút phía trên lên, vừa nói thầm nho nhỏ, vừa viết: "Cháo ở phòng bếp, qua khoảng hai mươi phút là có thể tắt lửa."

Viết xong, Tống Thanh Xuân nhanh chóng ném bút, dán giấy ghi chú ở chính giữa bàn ăn, liền nhanh chóng chạy đến cửa nhà.

Cô trước nhô cái đầu ra, nhìn chung quanh, trong phòng khách không có một bóng người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó liền rón ra rón rén bước bước chân đi tới cửa nhà.

Lúc Tống Thanh Xuân đi đến trước sô pha, thuận thế xách túi mình lên, sau đó liền hít sâu một hơi, đang chuẩn bị một tiếng trống tăng khí thế chạy ra biệt thự của Tô Chi Niệm, kết quả liền nghe thấy phía sau truyền tới tiếng dép bình bịch xuống lầu.

Thân thể Tống Thanh Xuân cứng đờ, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy hai tay Tô Chi Niệm cắm túi, một thân nhàn nhã bước bước chân chậm rãi đi xuống từ trên cầu thang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.