Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 483: Hóa ra đây là yêu (13)



"Tiểu thư, xin hỏi cô ổn chứ?" Một giọng nói trơn bóng như ngọc truyền vào trong tai cô, thân thể cô bị cánh tay kia chậm rãi kéo đứng lên.

". . . . . . Thì ra là cô à?" Sau đó Trình Thanh Thông nghe thấy giọng nói như ngọc dễ nghe truyền đến bên tai.

Thì ra là cô? Là người quen biết cô sao?

Trình Thanh Thông cố gắng trợn tròn mắt, nhìn về phía người trước mặt, cô chỉ là cảm thấy trước mặt có tới ba cái đầu người, nhìn hồi lâu, cũng vẫn nhìn không rõ diện mạo của người nọ, nàng không nhịn được quơ quơ đầu, cảm giác khó chịu càng sâu, khiến cô suýt nữa ói ra, cô uống rượu nhiều đến mức đầu lưỡi đã bắt đầu thắt lại, vòng vo hồi lâu, mới miễn cưỡng hỏi một câu: 

"Anh...Anh là ai ?"

"Cô không nhớ ra tôi sao? Lúc trước cô đi đến bệnh viện đưa đồ cho Tống Tống,  đưa nhầm vào phòng bệnh của tôi."

Theo giọng nói của người kia vang lên lần nữa, Trình Thanh Thông liền vắt hết óc đi theo lời nói anh ta mà nhớ lại, nàng suy nghĩ đến nhức đầu muốn sắp nổ tung, sau đó mới loáng thoáng nhớ tới, hình như là có một sự việc như vậy thì phải. . . . . . Người kia gọi, anh ta tên gì nhỉ?

Trình Thanh Thông nhíu chặt mày, qua một hồi lâu , nói một chữ: 

"Tần. . . . . ."

"Tần. . . . . ." 

Cô lập lại một lần nữa, hai chữ"Dĩ Nam" phía sau còn chưa nói ra, trước mặt bỗng nhiên tối sầm, liền hoàn toàn say khướt ngã vào trong ngực người đàn ông trước mặt.

"Này? Này ? Trình tiểu thư?" 

Tần Dĩ Nam lay lay cô gái trong ngực, nhìn cô nhắm mắt lại hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, hai mắt nhìn chung quanh, phát hiện ngay cả một đồng bạn cô  cũng không có, anh cũng không thể đem một cô gái trực tiếp bỏ ở nơi này mặc kệ đi, sau một lúc đấu tranh tư tưởng , cuối cùng Tần Dĩ Nam không thể làm gì khác hơn là bồng cô lên.

Kim Bích Huy Hoàng còn có khu phòng ở, Tần Dĩ Nam cầm chứng minh thư của mình mở ra một căn phòng, ôm Trình Thanh Thông vào đi, đặt ở trên giường.

Anh đắp mền cho cô, lúc đứng dậy chuẩn bị rời đi, trong lúc bất chợt cô gái đã bắt lấy cổ tay anh, thật thấp lẩm bẩm kêu lên: 

"Nước, nước. . . . . . Nước. . . . . ."

Thật sự là phiền toái. . . . . . Nhưng hình như cô ấy là bằng hữu của Tống Tống. . . . . . Huống chi, anh cũng đã giúp đến nơi này. . . . . .

Tần Dĩ Nam suy nghĩ chốc lát, rút tay từ trong tay của cô ra, chạy hướng quầy rượu, cầm chai nước suối mở nắp, đi trở lại bên giường, sau đó ngồi ở trên mép giường, đỡ lấy thân thể cô gái, đem nước từng chút đút cho cô uống.

Uống hết nước trình Thanh Thông an tĩnh hồi lâu, Tần Dĩ Nam đem chăn lần nữa giúp cô đắp lại, anh cũng không có ở lại quá lâu, trực tiếp đứng dậy rời đi.

--- ------ -------

Tống Thanh Xuân giống như là một con rối bị người khác khống chế, mặt mờ mịt nhìn chằm chằm con đường phía trước, chẳng có mục đích chỉ biết lái xe về phía trước.

Cô không biết rốt cuộc mình đã chạy bao lâu, cũng không biết rốt cuộc mình chạy về hướng nào, chỉ biết là ngoài cửa xe ánh sáng đèn nê ông càng ngày càng ít, mãi cho đến cuối cùng lúc đèn đóm leo lét, cô mới nghe tiếng điện thoại di dộng trong túi xách vang lên.

Cô đem xe dừng ở ven đường, lấy điện thoại di động ra, thấy là Tô Chi Niệm gọi tới.

Sau đó cô mới giật mình nhân, mình còn chưa chào hỏi Tô Chi Niệm tiếng nào đã tự tiện một người từ Kim Bích Huy Hoàng rời đi.

Điện thoại chậm chạp không người nào nghe máy, tự động cắt đứt, Tống Thanh Xuân thấy trên màn ảnh hiển thị đến tận 17 cuộc gọi đến và 13 tin nhắn của Tô Chi Niệm.

Cô còn chưa kịp xem nội tin nhắn, điện thoại của Tô Chi Niệm lại gọi đến lần nữa.

Tống Thanh Xuân hơi đắn đo một lát, cuối cùng nhấn nghe, cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, bên trong liền truyền đến giọng nói pha mấy phần vội vàng của Tô Chi Niệm:

"Cô đang ở đâu?"

--- ------ ---

Thú thực với cả nhà, vừa edit vừa tức nữ chính quá cơ, nhưng cũng may cuối cùng chị ấy cũng có phản ứng với tình cảm của Tô Nhất Nguyên nhà mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.