Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 485: Hóa ra đây là yêu (15)



Editor: May

Nhưng hiện tại cô không thể không thừa nhận một sự thật: Tống Thanh Xuân giống như là thích Tô Chi Niệm. 

Lúc ý nghĩ này đang nhẹ nhàng chậm rãi xẹt qua trái tim Tống Thanh Xuân, khiến cho cô cũng không tìm được bất kỳ lý do nào đi trốn tránh thật lòng của mình, cuối cùng cô hiểu rõ vì sao đêm nay mình lại không giống mình như vậy.

Cô quen biết Tô Chi Niệm thời gian dài như vậy, chưa từng đùa giỡn tính tình ở trước mặt của anh, cũng chưa từng làm nũng qua.

Ngay cả lúc trước anh hung dữ với cô, chỉ cho cô một tấm chi phiếu, viết ba chữ thực xin lỗi ở sau cột ký tên, cô lập tức liền không so đo nữa.

Mà đêm nay cô trật đau chân, sở dĩ vào lúc nhìn thấy Tô Chi Niệm quan tâm, ủy khuất nơi đáy lòng bắt đầu ngày càng nồng đậm hơn, là bởi vì cô muốn chiếm được càng nhiều thương tiếc và quan tâm của anh.

Nhưng lúc cô từng làm mộng tưởng theo đuổi Tần Dĩ Nam, cô thường xuyên biểu lộ ra vẻ cô gái yếu ớt trước mặt Tần Dĩ Nam, không cẩn thận làm bị thương chính mình, sẽ luôn giả ra dáng vẻ rất ủy khuất để cho Tần Dĩ Nam dỗ, mỗi khi đó, cô sẽ cảm thấy đặc biệt thỏa mãn, giống như được nuông chiều của toàn bộ thế giới, nếu trước đây Tần Dĩ Nam chọc cô không vui vẻ, cô sẽ luôn một mình rầu rĩ không vui, lại không nói với Tần Dĩ Nam nguyên nhân, thẳng đến khi Tần Dĩ Nam nhận ra cảm xúc của cô khác thường tới quan tâm cô, sau đó cô liền sẽ tràn ngập vui mừng, trong chớp mắt khói mù quấn quanh tim liền tan hết.

Hóa ra vào lúc chính cô cũng không phát hiện, cô đã làm ra nhiều phản ứng thích anh như vậy.

Chỉ là rốt cuộc cô bắt đầu thích anh từ lúc nào?

Là bắt đầu từ khi hợp đồng với anh đến kỳ hạn, thường xuyên nhớ thương anh?

Hay là bắt đầu từ đêm anh mơ thấy ác mộng gọi Đình Đình, lúc anh đè cô ở dưới thân hôn hít, nhưng cô không có kháng cự?

Có lẽ còn muốn sớm hơn một chút, bắt đầu từ lúc anh nói anh đối tốt với cô, chỉ là bởi vì mắc nợ, nhưng cuối cùng cô lại không có trở mặt với anh.

Không, còn muốn sớm hơn, sớm đến mức anh và cô có thể bình thản sống chung, sớm đến mức cô lại dám chỉ huy anh rót nước giúp cô, sớm đến mức đêm khuya anh lái xe đi vùng ngoại thành đón cô, sớm đến mức ngồi một chỗ với anh nói chuyện cả đêm, sớm đến mức anh chơi trò chơi với cô... Cũng hoặc là, có lẽ phải sớm đến mức vào ngày đâu anh và cô quen nhau ở nhà họ Tống kia, lúc cô nhìn thấy dung nhan đẹp trai của anh, đột nhiên liền thất thần kia...

Chỉ là lúc cô cô bởi vì không có được Tần Dĩ Nam, trong lòng có không cam lòng quấy phá, lại cộng thêm lúc đó anh động một chút là sẽ trở mặt với cô, cô sĩ diện, luôn miệng liến thoắng nói mình chán ghét anh, sau đó tâm liền bị lừa dối, liền không xem rõ chân tướng nữa.

Cho nên, không phải Tống Thanh Xuân giống như là thích Tô Chi Niệm, mà là, Tống Thanh Xuân thật sự thích Tô Chi Niệm.

Loại thích này, còn muốn khắc sâu hơn trong dự đoán của cô, nồng đậm hơn nhiều.

Càng giống như là...

Tống Thanh Xuân yên tĩnh dựa trên lan can suy nghĩ tâm sự, bỗng nhiên đầu óc bình tĩnh lại.

Mặt mày cô bình tĩnh nhìn chằm chằm ảnh ngược ánh đèn trên mặt hồ rất lâu, dưới đáy lòng mới tiếp tục suy nghĩ tâm sự.

Yêu.

Hóa ra đây là yêu.

Loại khắc sâu hơn dự đoán của cô, thích nồng đậm đó, không phải càng giống như là yêu, mà là chính là yêu.

Cô từng rất chán ghét anh, chán ghét đến hận không thể cả đời cũng không muốn lại có bất kỳ liên quan gì, cô chưa từng nghĩ đến sẽ yêu anh, cũng luôn cho rằng dù mình yêu ai cũng quyết định sẽ không yêu anh, nhưng hiện tại, cô không thể không đối mặt với hiện thực trái với lòng ban đầu của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.