Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 625: Anh thích em, đúng không? (5)



Editor: May

Sau khi tất cả mọi người đều rời đi xong, Trình Thanh Thông biết điều đóng cửa phòng họp lại.

Trong phòng họp lớn như vậy, chỉ còn lại hai người Tống Thanh Xuân và Tô Chi Niệm.

Trên màn ảnh lớn trước mặt, bởi vì vượt qua thời gian không có người thao tác, đã biến thành màn hình khóa, phía trên có các loại “xí nghiệp Tô thị” lớn nhỏ tung bay.

Tô Chi Niệm một thân thanh nhã ngồi ở trên ghế trầm mặc một lát, chậm rãi đứng dậy, đi đến trước màn ảnh lớn, cầm điều khiển từ xa lên, nhấn nút, sau đó nắm điều khiển từ xa về phía bàn hội nghị, theo một tiếng tiếng vang lanh lảnh, tầm mắt thật yên lặng của anh liền rơi ở trên người Tống Thanh Xuân, bởi vì tức giận mà lồng ngực nhấp nhô không ngừng: “Nói đi, em tìm tôi nói cái gì.”

Cô cũng đã hành văn dứt khoát đập hộp quà đó tới trước mặt anh, anh luôn thông minh, sao sẽ không biết mục đích cô tới tìm anh?

Nhưng mà, anh mở miệng nói với cô câu đầu tiên, không phải giải thích hộp quà này là tới như thế nào, mà là hỏi cô muốn nói cái gì?

Lửa giận trong lồng ngực Tống Thanh Xuân bỗng nhiên liền bị một câu nói nhẹ nhàng như vậy của Tô Chi Niệm đốt đến cực hạn, cô bước về phía trước một bước, nắm lấy hộp quà mình mới đập ở trên mặt bàn, liền hung tợn ném về phía Tô Chi Niệm, trong miệng còn nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: “Tô Chi Niệm, anh là một tên đại lừa đảo!”

Người đàn ông toát ra tao nhã đứng ở chỗ cũ, không có né tránh.

Hộp quà bay sát qua bên tai anh, đập lên trên màn ảnh phía sau, bắn trở về, rơi xuống bên chân anh.

Anh đối mặt với tiếng mắng phẩn nộ của Tống Thanh Xuân, vẫn không chút hoang mang cúi người, nhặt hộp quà lên.

Anh vừa đứng thẳng người, Tống Thanh Xuân liền kéo khóa kéo túi xách của mình ra, ném một mạch đồ ở bên trong lên trên bàn hội nghị, sau đó cầm vé máy bay trong đó lên, dùng sức ném về phía Tô Chi Niệm, trong miệng tiếp tục căm giận mắng một câu: “Anh là một kẻ đại lừa đảo không hơn không kém!”

Vé máy bay mỏng nhẹ, cho dù Tống Thanh Xuân dùng sức lực rất lớn, cũng vẫn không có đập đến trên người Tô Chi Niệm, mà là lúc cách Tô Chi Niệm một đoạn, nhẹ nhàng rơi ở trên mặt bàn trước mặt anh.

Tô Chi Niệm hơi cúi tầm mắt một chút, nhìn thoáng qua chữ phía trên, vẻ mặt vẫn bình tĩnh đến mức rối tinh rối mù.

Tống Thanh Xuân nắm hai bộ đồ bị mình vò lại thành một đoàn, đi đến trước mặt Tô Chi Niệm, dốc sức mở ra ở trên mặt bàn trước mặt anh, đầu ngón tay run rẩy vừa chỉ váy của mình, vừa chỉ áo sơ mi của Tô Chi Niệm: “Màu xanh, màu đỏ, màu xanh lá, màu vàng... Lúc em vẽ tranh bên cạnh quảng trường Nhật Bản, dùng thuốc màu nào, cũng đều có trên áo của anh!”

Tống Thanh Xuân rút tấm vé máy bay từ dưới quần áo ra, dùng sức lắc lắc với Tô Chi Niệm: “Ngày em trở về từ Nhật Bản, anh cũng đúng lúc trở về từ Nhật Bản, hơn nữa còn là cùng chuyến bay với em!”

“Lúc em ở Nhật Bản, còn nhận được điện thoại thư ký của anh, Trình tiểu thư gọi, hỏi em anh đi nơi nào...”

Tống Thanh Xuân nâng mí mắt, chăm chú đối diện với mắt đen nhánh thâm thúy của Tô Chi Niệm, gằn từng chữ hỏi: “... Mấy ngày đó, anh ở Nhật Bản, đúng không?”

Tô Chi Niệm rũ mí mắt, không nói gì.

“Thời gian em ở Nhật Bản, anh cũng ở Nhật Bản, hơn nữa anh vẫn luôn đi theo em, có phải không?”

“Được rồi... Anh không nói lời nào, không việc gì, vậy cái này thì sao?” Tống Thanh Xuân ném vé máy bay ở trên bàn hội nghị, đoạt lấy hộp quà Tô Chi Niệm nắm trong tay, tiếp tục ép hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.