Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 683: Càng che giấu càng khắc sâu (3)



Editor: May

Tống Thanh Xuân thật cho rằng chính mình có thể thoạt nhìn tâm như nước yên lặng chịu đến cuối tháng Tô Chi Niệm rời đi, nhịn đến đám cưới ngày chín tháng sau.

Đến lúc đó, cô đã làm vợ người ta, vậy tâm cũng sẽ không còn ổn định giống như hiện tại nữa.

Mắt thấy thời gian trôi qua một ngày rồi một ngày, nháy mắt liền tới ngày ba mươi cuối tháng, ngày hôm sau chính là ngày Tô Chi Niệm rời đi, Tống Thanh Xuân nghĩ, nếu như nhẫn nhịn này là một cuộc thi, hoàn toàn trăm phần trăm thì chịu đựng ngày mai, cô liền xem như đạt tiêu chuẩn.

Chẳng qua vào buổi sáng khi Tống Thanh Xuân rời giường kia, theo thói quen cầm điện thoại di động lên xem ngày tháng, vẫn không khống chế nổi khổ sở một lúc.

Càng đến gần ngày Tô Chi Niệm rời đi, số lần Tống Thanh Xuân thất thần càng nhiều, thời gian cũng càng dài hơn, nhưng từ đầu đến cuối cô đều không nghĩ tới muốn đi tìm Tô Chi Niệm.

Ngày đó, lúc anh lột hết quần áo của cô, chính mình thì quần áo sạch sẽ đứng ở trước mặt cô, đã xé tôn nghiêm của cô thành mảnh vụn, phá hủy tất cả mong đợi rơi đáy lòng cô.

Cho nên, dù là Trình Thanh Thông nói thật, dù là cả đời cô đều không quên được anh, dù là cô bởi vì anh liền sắp ảm đạm rời đi, nhưng cô cũng sẽ không đi giữ anh lại.

Tống Thanh Xuân vì không muốn để cho chính mình luôn nghĩ đến chuyện rời khỏi Tô Chi Niệm, cố ý an bài rất nhiều công việc ở hai ngày ba mươi và ba mươi mốt này.

Tần Dĩ Nam bởi vì qua một thời gian nữa liền muốn xin nghỉ kết hôn, hai ngày này rất bận, ngày hôm qua bay đi Thượng Hải công tác, đêm nay mới có thể trở về, cho nên vào ngày ba mươi xe của Tống Thanh Xuân bị giới hạn đi này, cô ra ngoài chỉ có thể đón xe taxi.

Lúc bận rộn, sẽ luôn có thể khiến người ta tạm thời để xuống rất nhiều phiền não, nhưng ông trời giống như cố tình đối nghịch với Tống Thanh Xuân, chính là muốn tăng thêm khó khăn cho cuộc thi của cô, cô không đi tìm Tô Chi Niệm, sau đó ông trời liền đưa Tô Chi Niệm đến trước mặt cô. -

Thật ra Tô Chi Niệm không muốn chạm mặt Tống Thanh Xuân.

Mười hai giờ trưa ngày thứ hai, anh liền muốn bay đến nước Pháp.

Chuyến đi này, anh nghĩ anh có thể cả đời đều sẽ không trở về nữa.

Cho nên vào một ngày trước khi đi, anh vẫn lén lút tới nhìn cô.

Thời tiết ngày đó đặc biệt tệ, sương mù rất dày đặc, trời còn rất âm trầm, lúc bốn giờ chiều, bầu trời bay tuyết rơi như lông ngỗng.

Bởi vì nhiệt độ không khí quá thấp, tuyết rơi xuống đất không hòa tan, chỉ qua ngắn ngủn một tiếng đồng hồ, tất cả thành Bắc Kinh đều biến thành một tòa thành tuyết.

Tống Thanh Xuân hẹn người bàn chuyện, vào quán cà phê khoảng hơn một tiếng vẫn không ra ngoài, anh cũng không vội, dù sao phần lớn thời gian hôm nay, anh đều là cố ý dành cho cô, anh nhìn chằm chằm tuyết lớn rơi vù vù ngoài cửa sổ xe, yên tĩnh nghe tiếng của cô, hưởng thụ thời gian an nhàn tốt đẹp cuối cùng.

Lúc năm giờ rưỡi, cuối cùng cô cũng xử lý xong công việc, đi ra từ trong quán cà phê, cô đứng đón xe ở ven đường.

Địa điểm cô hẹn với người ta vốn đã có chút hẻo lánh, trong ngày thường xe taxi đã ít, bây giờ đây tuyết rơi lớn như vậy, càng khó đón xe.

Tuyết không có dấu vết giảm bớt, nhiệt độ bên ngoài càng ngày càng thấp, cô lạnh đến thân thể đều bắt đầu đánh run lên cầm cập, tóc và trên bờ vai tích một tầng trắng thật dầy.

Tô Chi Niệm cũng không nghĩ tới đi quấy rầy Tống Thanh Xuân, nhưng cô mặc không hề nhiều, bởi vì chậm chạp chờ không được xe, liền đánh hắt xì.

Tô Chi Niệm sợ cô đông lạnh bệnh, do dự một hồi, vẫn lái xe từ góc rẽ ra, sau đó đóng giả bộ dáng ngẫu nhiên gặp mặt, lúc đi qua bên cạnh cô, chậm rãi ngừng xe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.