Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 74: Tô biến thái và Tô khiết nghiện (4)



Editor: Xiu Xiu

Tống Thanh Xuân dừng lại cách anh khoảng nửa mét, sau đó hai tay đưa chiếc túi đến trước mặt anh: Anh Tô, đây là đưa cho anh.

Trên mặt anh không có quá nhiều thay đổi, nhưng lông mi của anh lại hơi run rẩy khi nghe cô nói xong.

Anh cực kỳ bình tĩnh gác chân ngồi trên ghế sofa, nhưng tay nắm điều khiển lại từ từ tăng thêm sức lực.

Anh dừng lại tầm mười giây đồng hồ, mới nâng mí mắt, liếc cô một cái, cố gắng đè xuống cảm xúc của mình, âm thanh cực kỳ nhạt nhẽo mở miệng: Cái gì thế?

Quần áo... sau khi cô đáp xong, cảm thấy lời nói của mình có chút khó hiểu, vì thế lại nói: Hôm qua, tôi uống say, ói ra quần áo của anh, đây là tôi cố ý mua cho anh...

Nói xong, Tống Thanh Xuân còn vươn vươn hai tay ra trước mặt anh.

Mua quần áo cho anh... tầm mắt của anh đặt trên chiếc túi trong tay cô.

Thật ra anh không cần đụng chạm cô, đọc được suy nghĩ trong lòng cô, anh cũng biết, sở dĩ cô mua quần áo cho anh, là vì sợ anh hờn giận chuyện tối hôm qua, lại làm khó Tống thị.

Cô cũng không phải thành tâm thật ý mua, chỉ đơn giản nghĩ muốn mua quà cho anh, nhưng ngay cả là như thế... Tô Chi Niệm vẫn cảm thấy được sâu trong đáy lòng mình, hung hăng run rẩy một phát.

Từng ấy năm đến nay, thu được một món quà đầu tiên của cô..

Tô Chi Niệm chậm chạp không có phản ứng, khiến cô càng thêm khẩn trương, tay cầm túi quần áo đã bắt đầu có mồ hồi.

Cô cắn môi dưới, lập tức thành thật mở miệng nói xin lỗi với anh: Anh Tô, thực sự xin lỗi, tối hôm qua đều là lỗi của tôi, tôi đảm bảo sẽ không có lần sau.

Tô Chi Niệm bị lời giải thích của cô làm cho tỉnh táo lại, anh nâng mắt lên, nhìn cô một lúc, sau đó vươn tay, nhận lấy.

Lúc anh đụng chạm phải đầu ngón tay của cô, trong mặt cô dấy lên một tia sáng.

Anh nhận quần áo của cô, có phải nghĩa là anh nguôi giận rồi không?

Tô Chi Niệm lúc lấy chiếc túi, không cẩn thận đụng vào đầu ngón tay của cô, suy nghĩ trong lòng cô, anh lập tức biết được rõ ràng, sau đó động tác hơi dừng lại.

Cô ý thức được anh dừng lại, nâng mí mắt, vụng trộm liếc anh đánh giá một cái.

Đây là ý gi của Tô khiết nghiện thế? Không phải là nhận quần áo của cô, cũng không chịu hết giận chứ?

Tống Thanh Xuân vội vàng thổ lộ: Tôi thề, trong chín mươi ngày còn lại ở đây, tuyệt đối sẽ không uống ruowuj1

Chín mươi ngày... hóa ra không để ý nhiều, từ lúc cô và anh bắt đầu hiệp nghị, đã được mười ngày rồi.

Trong đầu anh không nhịn được liền hiện ra hình anh lúc trước anh ở nhà, nghe được cô ở trong phòng mình, lầm bầm lầu bầu nói: Còn có 97 ngày, là có thể rời khỏi nơi này rồi...

Hóa ra, số ngày cô còn ở đây, cô có thể nắm rõ như thế.

Trong lòng anh nổi lên một tia chua sót.

Tô Chi Niệm vừa định nhận chiếc túi, xoay tay lại, liền đọc được tâm tư của cô: Có thể đổi tên Tô biến thái thành Tô im lặng rồi, anh ta không nói gì, rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ anh còn muốn trừng phạt tôi? Chắc không thể...

Tô Chi Niệm cũng chưa để cho cô nghĩ hết, đột nhiên như là nghĩ đến cái gì, nhàn nhạt nói với Tống Thanh Xuân: Có thể để cho tôi không ngại, thì quét dọn cả căn biệt thự này từ trên xuống dưới một lần đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.