Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 908: Đình Đình, anh có siêu năng lực (12)



Editor: May

Quán tính xe tải cực lớn, đụng tổn hại hàng rào bảo vệ ngăn cản, nhưng cũng không có khiến cho nó lập tức ngừng lại, tiếp tục di chuyển tiến về phía trước một đoạn, mới chậm rãi ngừng lại.

Một đoạn ngắn trước đầu xe tải bay ra ngoài cầu vượt, còn bốc lên khói đen, khiến người nhìn kinh hồn táng đảm.

Xuyên qua kính chắn gió, Tống Thanh Xuân có thể nhìn thấy tài xế trên ghế lái xe tải lớn gần ngay trước mắt, cong vẹo dựa vào ở trên cửa sổ thủy tinh, trên đầu có máu, chảy xuôi tí tách xuống.

Hình ảnh đẫm máu như thế, Tống Thanh Xuân nhìn đến trong dạ dày co rút, bất giác liền thu tầm mắt trở về.

Sống sót sau tai nạn kinh khủng, khiến cho hô hấp của Tống Thanh Xuân có vẻ hơi không thoải mái, cô giơ tay lên, hạ cửa sổ xe xuống, gió xuân ấm áp thổi vào trong xe, mang tới mùi hoa nhàn nhạt.

Đáy lòng Tống Thanh Xuân thả lỏng một chút, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhịn không được cảm thán một câu: “Thật nguy hiểm!”

Cô còn không đợi Tô Chi Niệm đáp lại, liền nghe thấy có mùi máu như có như không chui vào trong hơi thở của cô.

Mùi máu tanh của tài xế xe tải nhanh chóng truyền tới đây như vậy sao?

Tống Thanh Xuân hơi nhíu mày một chút, liền nghe thấy bên tai truyền tới âm thanh rất yếu ớt của Tô Chi Niệm: “Đình Đình?”

Tống Thanh Xuân bất giác quay đầu, nhìn về phía Tô Chi Niệm bên cạnh.

Sắc mặt người đàn ông trắng bệch như giấy, trên đường nét sườn mặt hoàn mỹ dính đầy máu đỏ tươi, tí tách theo hàm dưới của anh, rơi ở trên áo sơ mi màu trắng, nở ra một đóa một đóa màu đỏ tươi đẹp.

Tống Thanh Xuân nhìn thấy một màn này, giống như bị người gõ lên đầu một gậy, vẻ mặt bỗng chốc ngu si.

Xe của Tô Chi Niệm, lúc còn cách xe tải một đoạn, liền giẫm thắng gấp, ngừng lại. Mà xe tải, hoàn toàn không có đụng vào xe của bọn họ, nhưng mà sao Tô Chi Niệm lại bị thương?

Hơn nữa, hơn nữa...

Tống Thanh Xuân nhìn chằm chằm đầu Tô Chi Niệm, nhìn một lúc lâu, giống như nhận biết được cái gì, sững sờ quay đầu, nhìn về phía tài xế trong xe tải.

Hai người đều là đang chảy máu ở phía đầu bên trái...

Tài xế xe tải bị thương, là bởi vì hắn ta gặp tai nạn giao thông, nhưng Tô Chi Niệm đang yên lành ngồi ở trong xe, sao lại bị thương giống như tài xế xe tải?

Ai có thể nói cho cô biết, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì không?

Tô Chi Niệm ho khan gián đoạn một lúc lâu, mới miễn cưỡng mở miệng, âm thanh càng suy yếu hơn vừa rồi: “Đình Đình, em, em vẫn ổn chứ?”

Tống Thanh Xuân bị cảnh tượng khó tin này hoàn toàn chấn ngốc, nghe được tiếng của Tô Chi Niệm, ngẩn ngơ xoay tròn mắt, qua một hồi lâu, mới đối diện mắt anh.

Cho dù cô chưa nói gì, nhưng anh vẫn có thể nhìn ra được, cô rất tốt, cục đá treo trong lòng anh, cuối cùng cũng rơi xuống, anh cười có chút suy yếu với cô, tốn sức mở miệng, nói: “Em không có việc gì, là tốt...”

Tô Chi Niệm vừa mới dứt lời, liền đột nhiên bắt đầu ho khan, trong miệng có máu, phun ở trên tay lái.

Tống Thanh Xuân giống như là bị người hung hăng vỗ một cái, đột nhiên kinh hãi lấy lại tinh thần, cô trước gọi tên anh một tiếng, sau đó nước mắt liền tí tách rơi xuống dưới: “Tô Chi Niệm, anh sao vậy? Sao anh lại bị thương? Không phải anh đang đùa giỡn với em sao? Tô Chi Niệm, anh nói với em rốt cuộc là chuyện gì thế này?”

Tài xế trong xe tải đã rơi vào hôn mê, Tô Chi Niệm đều dựa vào ý thức cường đại, mới khiến cho chính mình bảo trì thanh tỉnh ngắn ngủi.

Anh biết lúc này cô không thể tin tưởng nổi một màn mình vừa mới nhìn thấy, nhưng mà anh không có cách nào giải thích tỉ mỉ tiền căn hậu quả chuyện này với cô rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.