Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Chương 205-1: Ta chỉ có thể nói, ngươi không thương hắn lắm (1)



“Ý phi nương nương, cái kia... Ta tìm Uyển Nhu có chút việc!”

“Tìm Uyển Nhu?”

Ý phi hoài nghi hỏi lại, ngước mắt nhìn nhìn, liền quay lại đầu, lại nhìn nhìn Tiêu Uyển Nhu lần nữa, hiện tại hai bọn họ rất quen thuộc ư?

“Mẫu phi, vậy nhi thần đi theo Cẩu Đản một chuyến!”

Tiêu Uyển Nhu ở bên cạnh buông nữ công trong tay ra, mở miệng với Ý phi.

“Được, con đi đi, chỉ sắc trời dần tối rồi, trở về sớm mới tốt.”

“Vâng, mẫu phi!”

Ra khỏi Bích Tiêu cung, Tiêu Uyển Nhu nhất thời quắc mắt trừng mi liếc nhìn Lệ Ảnh Yên.

“Ngươi tìm ta làm gì? Đừng tưởng rằng hiện tại ngươi có hoàng huynh ta làm chỗ dựa cho ngươi, ta sẽ có cảm tình tốt gì với ngươi.”

“Không cần có cảm tình tốt gì với ta đâu, ta cũng không cầu xin ngươi có cảm tình tốt gì với ta, ta thấy ngươi là muội muội của nam cặn bã họ Tiêu, người trong lòng của thiếu nghi ca ca, ta mới nói chuyện với ngươi, bằng không, dù ta hiếm lạ chim cũng không hiếm lạ gì ngươi!”

“Ngươi...”

“Ta làm sao hả?”

Lệ Ảnh Yên không phục liền khó chịu, đối với công chúa ương ngạnh này, nếu không phải Hoắc thiếu nghi cho nàng ta là bảo bối, Lệ Ảnh Yên mới lười phản ứng lại với nàng ta.

“Hôm nay ta tìm ngươi đến, còn không phải là vì thiếu nghi ca ca sao? Ngươi rảnh rỗi đau trứng, lại nói nếu ngươi còn không để ý đến huynh ấy, huynh ấy liền tính toán theo đuổi ta đấy!”

“Cái gì? Theo đuổi ngươi? Ta phi!”

Tiêu Uyển Nhu quyết định nhanh chóng bác bỏ lại Lệ Ảnh Yên một tiếng, nghĩ đến Lệ Ảnh Yên dõng dạc nói Hoắc thiếu nghi muốn theo đuổi nàng ta, Tiêu Uyển Nhu liền cực kỳ giận dữ.

“Phi cái gì mà phi, hôm nay ta đến, chính là hỏi ngươi một chuyện, rốt cuộc ngươi và thiếu nghi ca ca có được không? Bất hòa cũng tốt, ta sẽ có thể lợi dụng sơ hở, ngươi hẳn là biết, thiếu nghi ca ca là người yêu thanh mai trúc mã với ta!”

“Hòa hảo? Ta mới không cần hòa hảo với nam nhân ngu ngốc kia đâu! Còn có, Tiêu Uyển Nhu ta tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi, đoạt thiếu nghi của ta!”

“Đừng há mồm ngậm miệng đều là thiếu nghi của ngươi, ngươi cũng không thương hắn, nói cái gì mà nói?”

“Sao ngươi biết ta không thương hắn? Kẻ cặn bã đáng chết đó!”

Tiêu Uyển Nhu nổi giận kéo căng cổ họng, khuôn mặt xinh đẹp dữ tợn nhíu lại chung với nhau.

“Thương hắn còn xoay xoay vặn vặn nói hắn ngu ngốc như vậy, sao ngươi lại khẩu thị tâm phi như thế chứ? Một lát yêu, một lát không thương. Cẩu Đản ta là cặn bã, nhưng ta yêu chính là yêu, không thương chính là không thương, không cần so tài với tim của mình. Nhưng ngươi, công chúa bệnh, già mồm cãi láo!”

Lệ Ảnh Yên tức giận trắng mặt liếc nhìn Tiêu Uyển Nhu, từng chữ như kim, hung hăng đâm tâm Tiêu Uyển Nhu.

“Ngươi... Ngươi không nói lý!”

“Không nói lý chính là ngươi, ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, rốt cuộc ngươi có yêu thiếu nghi ca ca không, có nguyện ý hòa hảo với huynh ấy như lúc ban đầu không?”

“Không đồng ý, không đồng ý, ta không đồng ý!”

Tiêu Uyển Nhu khó thở, cái gì cũng không quan tâm mở miệng liền thấp giọng rít gào lên.

“Được, ngươi nói không đồng ý, vậy ngươi cứ chờ gả cho vương tử Thổ Phiền(1) đi, sau này thiếu nghi ca ca này sẽ là của ta!”

Lệ Ảnh Yên cố làm ra vẻ cười yếu ớt, xinh đẹp gợn sóng nhàn nhạt như quỳnh hoa xao động ở trên môi.

“Ngươi nằm mơ!”

Theo bản năng, Tiêu Uyển Nhu gầm nhẹ sắc bén một tiếng, biểu cảm lúc này như là một sư tử cái bị thương, đều có thể ăn thịt người.

“Này, ngươi nói đạo lý một chút được không, ngươi không thương thiếu nghi ca ca, còn không cho phép ta yêu sao?”

“Đúng, ta chính là không cho phép ngươi yêu, ai cũng không cho yêu! Thiếu nghi là của ta, là của ta!”

“Ngươi luôn miệng nói là của ngươi, vậy sao ngươi còn không đồng ý hòa hảo với hắn? Công chúa bệnh, biến thái đáng chết!”

“Ngươi...”

“Câm miệng, lão nương không rảnh quan tâm ngươi, ngươi không thương thì thôi, về sau đừng quấn lấy thiếu nghi ca ca ta nữa, ngày mai ta tìm hoàng thượng, để ông ấy tứ hôn, ta muốn sớm ngày đại hôn với thiếu nghi ca ca!”

“Ngươi làm trò, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”

Nghe Lệ Ảnh Yên nói bậy ồn ào một trận, Tiêu Uyển Nhu vẫn nói không lại nàng ta, chỉ đành nổi giận bão nổi.

“Haizz, không rảnh nói bậy với ngươi, đi thôi!”

Lệ Ảnh Yên khinh thường liếc mắt một cái, tiếp đó ngượng ngùng xoay người, bước tiếp bước chân bỏ đi.

Chú thích:

(1) dân tộc Thổ Phiên (dân tộc thiểu số ở cao nguyên Thanh Tạng, Trung Quốc. Thời Đường đã từng xây dựng được chính quyền)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.