Nữ Chính! Cô Tiêu Đời Rồi!!

Chương 10: Trả thù ?



“Vâng! Nhưng anh Ken vẫn chưa biết chủ bang là chị đâu! Mà công nhận chị giấu thông tin ghê thật! Mọi người nên đeo mặt nạ vào đi. Em không muốn anh ta biết thân phận của mọi người.” Johnny nói xong, Johnson mang ra ba chiếc mặt nạ, đưa cho nó cái đen, cô cái trắng còn cậu cái đỏ.

Không ai biết một chút gì về Queen là đúng rồi! Chỉ cần ai không phải là người trong bang biết nó là Queen thì nó sẽ sai người đi giết người đó, phải giết bằng được.(cái này là ngoại trừ người trong gia đình, người nó tin tưởng.)

Cả năm người đều ra sân sau của quán bar. Sân sau rất rộng, người của hắn cũng rất nhiều, nhưng chẳng hề bõ tay với Queen vì đếu với Queen giết người là sở thích và là thói quen.

“ Hôm nay ai ra mặt đây, Queen sao, lại còn phó bang với quản lý nữa. Wow!! Thế còn quân của mấy người đâu. Ra mặt đi!” Hắn kiêu ngạo chỉ tay vào mặt nó nói.

“Hừ, bẩn thỉu.” Nó nói.

“Queen, cô vừa mới nói cái gì? Giết hết cho tao!” hắn nhìn vào người đứng đầu rồi nói.

“Dạ.” Người của hắn đồng thanh nói.

Người của hắn xông lên, thế là 4 đứa trừ nó vì nó không muốn đánh xông lên 5p, người của hắn đã gục hết, gần 500 người nên cả bọn cũng thấm mệt.

Nó nói:“Chúng mày ngồi nghỉ đi. Tao xử thằng cuối cho.”

“Ừ! Cẩn thận nhé! Đừng để bị thương!” Cô nhắc nhở nó.

Cả bọn cũng gật đầu.

“Xem trình độ của Queen như thế nào?” Hắn cười nhếch môi.

Nó và hắn đánh nhau suốt mười phút nhưng vẫn chưa phân thắng bại. Bỗng hắn nhìn thấy cái gì đó ở tay nó rồi không đề phòng. Nó đã lấy khẩu súng chĩa vào đầu hắn. Pằng... Nó bắn...nhưng không phải đầu mà là bả vai. Hắn chỉ cười, cười trừ. Nó không hiểu tại sao hắn lại như thế.

Nó cũng chẳng thèm để ý mà chỉ đi bộ về bar. Còn hắn thì được quản lý bang Night dìu về. Bọn nọ tiệc tùng ở nhà nó xuyên đêm. Chỉ có nó là lên phòng ngủ.

Reng...reng...Nó mở mắt thấy Johnny đang nằm bên trái, còn Johnson nằm bên phải. Nó không hét lên mà ngồi dậy. Thấy rác, rác và cô cậu đang nằm ngủ.”Bọn kia, điên à, sao lên phòng tao ngủ, còn hai thằng John kia nữa, chui lên giường chị ngủ à!” Nó hạ giọng xuống -100°. Nhưng chẳng đứa nào thèm dậy. “Bọn mày đi quá giới hạn rồi đấy! 5...4...3...!” Nó nhăn mặt lại.

“Dạ, dạ, em xin lỗi!” cả bốn đứa bật dậy, đồng thanh xin lỗi rồi chạy nhanh xuống nhà.

Nó vscn rồi thay đồng phục. Tất cả mọi thứ đều xong xuôi nó đi xuống nhà thì thấy cảnh cô đang uống cà phê, đọc báo và chỉ tay cho ba thằng con trai làm việc. Nó ngồi xuống bàn rồi lôi chiếc laptop ra làm việc.

“Chị.... Cho em...”Johnny làm mặt cún.

“Gì?” Nó nói giọng -10°.

“Dạ...dạ...”Johnny như muốn gì đó nhưng không nói được.

“Khổ quá mỗi câu cũng không nói được! Chị cho em ở nhà chị nhé!” Johnson mắng Johnny rồi quay sang nghiêm túc nói với nó.

“Tại sao?” Nó thắc mắc.

“Thì mấy ngày trước có con bé cứ đứng trước cửa nhà chúng em rồi cứ xưng là chị của anh Josh, muốn vào nhà tìm chị, nhỏ đó đứng đấy mấy ngày, không chịu tha cho chúng em!” Johnson nói một lèo, nó chỉ gật đầu một cái.

“Chúng em sẽ chuyển đến trường chị đó, chị học lớp nào khu nào vậy?” Johnny hỏi.

“Lớp A khu S.”

“Cùng lớp với chúng em nè! Rất vui được làm quen với bạn mới!” Johnny nói.

“Đến trường.” Nó đứng dậy, đi ra ngoài, chẳng thèm đợi ai.

“Chị đợi! Đợi với! Đừng đi vội cho em với Johnson đi cùng đi!” Anh em John gọi to.

“Sao không đi một mình...Chưa có bằng lái xe...Lên xe nhanh.!” Nó lạnh lùng nói.

“Vâng...” Johnson thở dài vì đi cùng nó như kiểu đua xe ý, mấy lần anh em John suýt nôn.

Cô và cậu đi cùng nhau, hôm nay bọn nó đi Ferrari mui trần đời mới nhất, nó màu đen còn cậu màu trắng.

Hai chiếc xe phi nhanh trên đường, nhất là xe của nó, anh em nhà John xanh mặt.

Xe nó đến nơi trước, hôm nay còn sớm trường có vài học sinh. Sau đó là xe của cậu, cả hai người đều đi cổng sau nên chả có bóng người nào. Cậu nhờ người cất xe rồi cả năm đứa cùng đi lên phòng cậu chơi.

Ở đó, người ngồi trên ghế hiệu trưởng là cậu...nhầm...là nó đang dí mắt vào màn hình laptop để làm việc ở công ti.

Còn cậu đang ngồi xem phim tình cảm Hàn Quốc cùng với Johnny, vừa xem vừa khóc. Cô và Johnson thì chơi điện tử, game bắn nhau, giết người rồi kính thực tế ảo.

Giám thị đến mà không thèm gõ cửa, xông thẳng vào phòng luôn. Vì bà ta là em ruột của hiệu phó nên chả sợ ai.

“Hiệu trưởng, tôi đến đây để nhận học sinh!” bà ta nghiêm giọng.

“Biết rồi, lượn đi, tí chúng tôi tự xuống!” Cô đuổi bà ta đi mà còn chẳng thèm nhìn bà ta.

Bà ta thẫn thờ đứng đó.

“Bà không nghe thấy tôi nói à, không hiểu tiếng người hay bị điếc!”Cô quát lên rồi lườm bà ta vì cô thua Johnson.

Bà ta thấy thế liền đi ngay.

“Xuống lớp đi mấy đứa, chuông reo 10p rồi đó!” Nó đứng dậy đi ra ngoài.

“Vâng” Bọn nó đồng thanh ngoại trừ cậu vì đang xem dở phim.

Nó, và cô vào trước, đứng trước lớp

“Mấy em giới thiệu đi!” Giáo viên chủ nhiệm có vẻ hiền và trẻ hơn nó với cô nghĩ.

“Samantha Cardwell, Sam”Nó còn chẳng thèm nhìn hắn và nhỏ.

“Xin chào mọi người! Tớ là Katherine Redding, mong mọi người giúp đỡ!”Cô vui vẻ giới thiệu.

“Còn hai bạn nữa đâu rồi!” Giáo viên ngạc nhiên vì lúc thông báo thì còn hai học sinh nam nữa.

“Dạ! Em đây!” Johnny vào trước. Còn Johnson đang bận chỉnh lại quần áo.

“Một bạn...”Cô giáo chưa kịp nói hết thì “Dạ em đây!”Johnson bước vào.

Mọi người đều xôn xao vì lại có sinh đôi ở đây, nữ thì khen lên khen xuống, nam ngồi ghen tức với vẻ đẹp của anh em nhà John.

“Nào! Hai em giới thiệu được không!”

“Mình là Johnson Shelton.”

“Xin chào! Mình tên là Johnny Shelton! Anh em mình là sinh đôi, mới 16t thôi, nên mong mọi người giúp đỡ thật nhiều nhiều nhiều!!!”

Anh em John nói xong thì có một đứa con gái xông lên ôm chúng nó ( Cả hai cùng một lúc luôn). Là Rony, nhỏ nói:“ Sao mấy hôm trước hai em không cho chị vào nhà!”

Anh em John hất người nhỏ ra làm nhỏ ngã. “Sao các em lại làm vậy với chị của mình!” nhỏ rớm nước mắt.

“Ai đây! Hóa ra là cái bà cô đứng trước cửa nhà mình đây sao?” Johnny nói rồi nhìn nó với ánh mắt khinh thường.

“Cái người mà anh tưởng bệnh nhân tâm thần trốn trại đó sao? Em có nhớ không, anh suýt thì gọi điện cho bệnh viện đó!!” Johnson nói xong.(mình sẽ gọi hai anh em là John cho tiện)

Nhỏ gọi điện cho cậu, nhỏ tức nên bật to loa, còn tưởng là cậu vẫn yêu nhỏ.

“Alo!” Cậu nghe máy.

“Josh! Em dạy John thế này à, em xuống lớp chị mà xem đi nhé!”Nhỏ vênh váo.

“Cô bị điên à! Có vấn đề về đầu óc à! Không nghe thấy tôi nói lúc trước à! Điếc hay không hiểu tiếng người à! &$%&hcbd&&” Cậu chửi nhỏ một trào làm nhỏ nhục đến nỗi không có chỗ để mà chui.

“Còn hai đứa không xin lỗi chị à!” nhỏ vẫn như thế với anh em John.

“Cô gì à! Vẫn tưởng bở sao! Chúng tôi chỉ có một người chị là Sam thôi! Nói với cậu mợ nhà cô đừng tìm chúng tôi nữa!”Johnson cáu.

“Thôi nào! Vào giờ học thôi sắp hết giờ rồi đó!”Cô giáo nói.

Chỗ thì như thế này:

----------- ------------

----------- ------------

----------- ------------

----------- ------------

----------- ------------

2 John. 2kẻ thù

Nó-cô. Hắn-Nhỏ

2 kẻ thù là ai thì au sẽ với thiệu sau

End chap

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.