Nữ Chính, Là Do Ngươi Ép Ta

Chương 13-2: Nửa đêm gặp cố nhân



Ánh trăng quanh quẩn, bóng cây bị ánh sáng bạc xuyên qua, giống như khe suối trong suốt lẳng lặng chảy xuôi. Gió mát thổi qua làm lá cây trông như đang nhảy múa, tản mát ra hương thơm hoa cỏ, khắp rừng cây tràn ngập vẻ đẹp thần bí u tĩnh. Sưu sưu sưu, mấy bóng đen đột nhiên xuất hiện ở trong rừng, mà sự xuất hiện của bọn họ thành công phá hư sự thanh u trong rừng cây.

"Chủ tử, người đã bắt được." Bốn gã áo đen che mặt quỳ một chân trên đất, âm thanh vang dội nói.

" Người của ngũ đệ cũng chỉ có bản lĩnh như vậy!" Thanh âm âm lãnh và giễu cợt vang lên, một nam tử áo trắng che mặt đứng trong rừng cây chậm rãi xoay người.

"Chủ tử, ngài dự định xử trí nàng như thế nào?" Bốn gã áo đen đồng thời đứng lên, một tên trong đó đem người trong tay ném đi, nặng nề ném người đang hôn mê xuống đất, ngưng mắt kính sợ nhìn về phía người áo xanh nói. Ánh trăng lạnh lùng bao phủ xuống, đột nhiên thấy rõ ràng người bị ném trên mặt đất là một tiểu nha đầu mười bốn mười năm tuổi, hơn nữa còn có một làn da ngăm đen, mặt rất nhiều tàn nhang, ngũ quan có chút vặn vẹo là một nha đầu xấu xí.

" Đem nàng ta nhốt vào tầng thứ ba của Luyện ngục!"Nam tử áo trắng nhìn tiểu nha đầu hôn mê trên đất, thanh âm khát máu lan tràn trong gió lạnh.

"Dạ!" Một người áo đen cung kính đáp, sau đó bước nhanh về phía trước vác người đi.

Gió đêm thổi mạnh, ánh trăng chiếu trên mặt đất tạo nên những vầng sáng bạc. Nam tử áo trắng đeo mặt nạ bạch ngân vân kinh công hướng về phía thừa tướng phủ.

Trong hoa viên ở hậu viện Bích Trì, một thanh kiếm sắt đang không ngừng bị ăn, sau khi bị một loại chất trong suốt đổ lên thân kiếm lưỡi kiếm bị phân thành mảnh nhỏ rơi xuống đất.

Đứng cách đó không xa là thủ hạ của Lạc Thanh Linh, đệ lục đường chủ của Lăng Thiên cung, Xảo Nhi, khoé miệng không ngừng co rúm, mặc dù biết độc thuật của cung chủ còn mạnh hơn củalão cung chủ Độc Thánh nhưng có cần biến thái như vậy không?

Thứ đó ngay cả sắt cũng ăn mòn nếu đổ lên người thì, thật không muốn nghĩ a! Xảo Nhi trong mắt tràn ngập khiếp đảm, nhưng đồng thời trong đó còn có cuồng nhiệt sùng bái.

Hai vị lão cung chủ không đáng tin cuối cùng cũng làm được một chuyện đúng đó chính là tìm được một người thừa kế xuất sắc tới mức này.

" Hắc xì!"

"Dược lão, ngươi bị cảm?" Độc Thánh quan tâm nhìn lão già ngồi đối diện mình.

"Không có a, chắc có ai đang nhắc đến ta." Y Tiên phẩy tay một cái, liền vội gắp thức ăn cho vào miệng.

" Hừ! Ta đó có ai đang nói xấu ngươi đấy! Hắc xì!" Độc Thánh nhanh mồn nói.

" Ha ha! Ta xem cũng có người thương nhớ đến ngươi đấy!" Y Tiên kinh bỉ nói.

"..." Độc lão.

Trong hoa viên, Lạc Thanh Linh nhìn bình nhỏ trong tay khoé miệng đắc ý cười. Cuối cùng cũng chế tạo thành công thứ này a!

Đặt bình nhỏ lên bàn, Lạc Thanh Linh quay đầu nhìn Xảo Nhi nói: “Vật ta cần, đã chuẩn bị xong chưa?”

Xảo Nhi vừa nhìn thấy ánh mắt thản nhiên của Lạc Thanh Linh đảo qua, cung kính nói: “Sau khi tiểu thư ra lệnh, đã chuẩn bị xong, đang để ở trong phòng người.”

Lạc Thanh Linh nghe xong gật đầu, xoay người hướng phòng ngủ đi vào, đây là món đồ chơi mà nàng hứa tặng cho con trai của đại ca Hạo Nhi.

Đi phía sau Xảo Nhi không khỏi nhớ lại dáng vẻ quẩn bách của Thi Sách khi mang món đồ này đến cho cô, Thi Sách không khỏi che mặt đường đường là người đứng thứ 3 trong bát đường chủ lại phải đi một món đồ chơi cho con nít, nếu để các vị mĩ nữ nhìn thấy thì còn đâu là hình tượng hào hoa phong nhã của hắn nữa chứ!

Nếu để Lạc Thanh Linh biết nhất định kinh bỉ đi mua một món đồ chơi thôi mà cũng ảnh hưởng đến hình tượng nam nhân của hắn, nàngkhông sai hắn đi đến tiệm mua áo lót của phụ nữ đã là nhân từ rồi.

Cũng may Thi Sách của chúng ta là một người thức thời nếu không nhất định sẽ khóc không ra nước mắt.

Về phòng xem món đồ chơi mà Thi Sách mang về Lạc Thanh Linh không khỏi hài lòng, giao cho tên đó quả nhiên là quyết định sáng suốt.

Thấy sắc trời cũng không còn sớm nữa, Xảo Nhi giúp nàng thay quần áo ngủ, vốn việc này là do Phiến Đình làm nhưng nàng đã sai Phiến Đình trở về Thiên Lăng cũng giải quyết một số chuyện mất rồi.

Lạc Thanh Linh ngủ không bao lâu thì dưới màn đêm một bóng trắng liền xuất hiện trong viện Bích Trì.

"Người nào, lại dám xông vào phủ tướng quân, cút xuống dưới ngay!" Sáu gã ám vệ bỗng chốc rút kiếm treo ở bên hông, ánh mắt tập trung đến một chỗ cành lá rậm rạp trên cây to, đồng thời quát lớn. Bọn họ vẫn thủ hộ ở trong sân, chưa từng rời đi nửa bước, người này lại dưới mí mắt bọn họ lặng yên không một tiếng động ẩn nấp trên cây, như vậy thì chỉ có một khả năng, võ công của người này cao hơn bọn họ rất nhiều!

"Buổi tối tươi đẹp như thế, mà tính khí các vị cũng quá nóng nảy rồi. Như vậy không được, không được!" Thanh âm tà mị mang theo tiếng cười hài hước tràn ngập trong không khí, cây lá rậm rạp bị người dùng ngón tay nhẹ nhàng vén ra, đột nhiên thấy rõ ràng một nam tử áo trắng cổ áo và ống tay áo được thêu bằng màu vàng kim đang lười biếng nằm ở thân cây.

Chưa kịp để 6 người hành động thì vị nam tử kia đã nhanh tay điểm huyệt ngủ của bọn họ.

Nghe thấy tiếng động Lạc Thanh Linh liền mở mắt ngồi dậy liền nhìn thấy một nam tử áo trắng ung dung bước vào, chân mày Lạc Thanh Linh không khỏi nhíu mày phủ thừa tướng canh gác nghiêm mật cộng thêm xung quanh viện Bích Trì này có người của Thiên Lăng cung vẫn thủ hộ ở trong sân, chưa từng rời đi nửa bước, người này lại dưới mí mắt bọn họ lặng yên không một tiếng động có mặt tại đây, như vậy thì chỉ có một khả năng, võ công của người này cao hơn bọn họ rất nhiều!

" Ngươi là ai?" Lạc Thanh Linh lạnh giọng nói.

" Ba năm không gặp Linh Nhi không còn nhận ra ta sao?" Nam tử liền cở bảo mặt nạ để lại dung mạo khiến cho nử tử thiên hạ không thể không mê đắm.

Lạc Thanh Lin nhân chóng nhận ra người trước mặt là ai, sắc mặt trầm xuống, người ta nói:Trời đánh còn tránh bữa ngủ*, tên hồ ly họ Mộ Dung này nữa đêm liền chạy đến tìm nàng làm gì không biết?

* Lạc Thanh Linh sửa lại từ câu nào chắc mọi người điều rõ

Khuôn mặt tuấn mỹ tột cùng, đường nét như được gọt dũa, phượng mâu hẹp dài híp lại, ở trong bóng tối chớp động sáng lấp lánh, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, toàn bộ khuôn mặt như tràn ngập băng tuyết, khí chất âm trầm lạnh lẽo, lại quỷ dị mà mang theo một chút xinh đẹp tà mị.

Ba năm không thấy hắn ngày càng yêu nghiệt,mĩ như vậy làm sao nàngsống nổi?

Lạc Thanh Linh nàng không muốn trở thành bằng chứng sống cho câu nói 'chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu đâu', mĩ nam trong thiên hạ nàngcòn chưa ngắm hết, cuộc sống con sâu lười của nàng chỉ mới được một tháng không muốn nhanh kết thúc như vậy đâu.

"Mộ Dung Thấu, nửa đêm ngươi mặc bộ đồ trắng phau thế kia định làm ma dọatiểu hài tử sao?" Lạc Thanh Linh ngồi xuống uống tách trà hoa cúc, liếc xéo nhìn mỗ nào đó nằm trên giường quý phi tự nhiên hệt như đây là phòng ngủ nhà hắn. Nếu không phải võ công nàng thua hắn một chút thì nàng sớm đã nhắc chân đạp hắn xuống đất nén ra ngoài cửa sổ rồi.

Lời vừa dứt, Xảo Nhi liền xong vào phòng ngủ của Lạc Thanh Linh:"Tiểu thư...Duệ vương gia!" Xảo Nhi vốn phát hiện có người đột nhập phòng của cung chủ, nàng vội chạy đến không ngờ lại bắt gặp người vốn dĩ hai ngày nữa mới về kinh nay lại xuất hiện tại đây không khỏi kinh ngạc.

" Xảo Nhi, em mau ra ngoài xem bọn họ ra sao rồi!" Lạc Thanh Linh phất tay ra hiệu cho nàng lui.

Xảo Nhi biết rõ Duệ vương sẽ không làm gì cung chủ liền đóng cửa lui ra.

" Giao kèo của chúng ta đã chấm dứt, ngươi lại mò đến đây làm gì?" Lạc Thanh Linh đó với việc Mộ Dung Thấu bí mật về trước cũng chẳng có gì kinh ngạc, chỉ là không hiểu hắn tại sao lại đến đây.

" Linh Nhi thật lạnh lùng, khiến người ta thật đau lòng!" Ánh mắt Mộ Dung Thấu chăm chú nhìn Lạc Thanh Linh, ba năm không gặp mèo con cũng trưởng thành khiến cho người ta không khỏi kinh diễm.

Nghe được lời oán trách của Mộ dung Thấu cả người Lạc Thanh Linh nổi cả da gà, tên này phát bệnh gì nữa, bắt gặp ánh mắt soi mó như vậy Lạc Thanh Linh nhịn không được lên tiếng: " Nhìn cái gì mà nhìn, bộ không thấy qua mỹ nhân sao?"

"Thành thật xin lỗi, quả thật chưa thấy qua." Mộ Dung Thấu nhếch môi cười, thậm chí còn hướng Lạc Thanh Linh chớp mắt vài cái.

Nếu là người khác nói câu này, Lạc Thanh Linh còn có mấy phần tin tưởng nhưng đối với tên này tuyệt đối là không.Thuộc hạ của Mộ Dung Thấu không thiếu người là nữ giới, trong đó có không ít người là mĩ nhân, hơn nữa thân là hoàng tử sống ở hoàng cung, hậu cung ba ngàn mỹ nhân tuy dành cho hoàng đế nhưng mắt vẫn có thể nhìn, nàng không tin hắn chẳng lẽ chưa nhìn thấy ai, hắn nói câu này không khác gì đùa giỡn mình sao?

" Ngươi cút khỏi phòng cho ta!" Quả chi ngươi là nam chính, ba năm nàng chịu đủ rồi.

Lạc Thanh Linh quyết định thành thật với bản thân mình xong đến đánh tên hồ ly gian xảo bóc lột mình ba năm.

Mộ Dung Thấu võ công cao hơn Lạc Thanh Linh một chút, hai người đã đấu hơn 30 chiêu Lạc Thanh Linh biết nếu tiếp tục như thế sẽ gây sự chú ý của thị vệ trong phủ. Võ công cao hơn thì sao đừng quên nàng còn món nghề khác a!

Nhìn thấy nụ cười nham hiểm của Lạc Thanh Linh, Mộ Dung Thấu kinh ngạc không biết mèo con định giở trò gì nhưng nhìn thấy Lạc Thanh Linh đột nhiên lùi ra sau giữ khoảng cách với hắn trong tay cầm ngân châm cười đắc ý, hắn không khỏi mắng: Không tốt!

Mộ Dung Thấu cảm thấy cánh tay bắt đầu không có sức lực thế nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: " Linh Nhi, càng ngày càng đáng yêu a!"

Vốn đang đắc ý trên đỉnh đầu Lạc Thanh Linh một đoàn quạ đen bay qua, đừng nói tên này có sở thích bị ngược nha! Mà hồi tưởng lại nội dung tiểu thuyết, nữ chính không ít lần cho Mộ Dung Thấu ăn thiệt thế nhưng hắn vẫn cứ bám theo người ta.

Cảm thấy mình phát hiện ra chân tướng Lạc Thanh Linh ánh mắt nhìn Mộ Dung Thấu không khỏi tiếc hận, có bộ da đẹp như vậy thật sự uổng phí của trời mà.

Bắt gặp ánh mắt của Lạc Thanh Linh nhìn minh khóe miệng Mộ Dung Thấu run rẩy vài cái: " Lần sau gặp mặt!" Tay trái hắn hiện tại đã tê cứng nếu còn ở lại nàng này nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Nhìn bóng dáng mất dạng trong màn đêm của Mộ Dung Thấu, Lạc Thanh Linh chớp mắt vài cái chợt nhớ đến bản thân mình chưa đạp hắn một phát cho hả giận không khỏi tiếc đứt ruột ( TT_TT).

Mà khoan đã, ý câu cuối cùng của hắn là gì?

Mà thôi quả chi hắn nói gì, ngủ mới là quan trọng nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.