Nữ Chính, Là Do Ngươi Ép Ta

Chương 3: Hết học y lý rồi đến võ công



Thấm thoát một cái hai năm nữa lại trôi qua, theo tính toán thì nàng cũng đi theo hai vị sư phụ này được ba năm có thừa, hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại của Lạc Thanh Linh nếu vượt qua được đợt kiểm tra ngày hôm nay thì nàng sẽ chính thức xuất sư.

Hai lão nhân vô cùng sung sướng nhìn đồ đệ duy nhất trước mắt mình.

“‘Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận’, xem ra đồ nhi đã vận dụng rất thuần thục. Những châm pháp khác nhất định cũng sẽ không có trở ngại gì”, Y Tiên vuốt lông mày nói.

“Đồ nhi lại nghĩ đến việc dùng Miêu Cương cổ độc để hút độc ‘Mẫu đơn thảo’, xem ra bản lĩnh của vi sư, đồ nhi đều đã học được hết cả rồi”, Độc Thánh vuốt râu nói.

Nghe hai người khen gợi Lạc Thanh Linh thầm nghĩ, chỉ vì mong muốn vượt kì kiểm tra này, suốt một tháng nay nàng phải cắn răng rút giờ ngủ của mình xuống còn hai canh giờ, báo hại cho da mặt cả nàng trở xanh xao vô cùng, không được, chút nữa nhất định phải đi ngủ ít nhất là mười hai canh giờ nàng mới chịu rời chiếc giường thân yêu của mình.

Mãi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cho nên Lạc Thanh Linh không hề để tâm nghe lời nói thao thao bất tuyệt của hai người, khi hoàn hồn lại thì nhị sư phụ đang nói một đoạn thế này.

“Mặc dù tài nghệ của đồ nhi đã tăng tiến, nhưng vi phu vẫn còn một loại tuyệt độc chưa từng dạy cho con. Loại độc này là kịch độc trong thiên hạ, chỉ có thể đề phòng, không thuốc nào giải được”.

“Đó là độc gì ạ?”, Lạc Thanh Linh thấy dáng vẻ kỳ quái hiếm thấy của Nhị sư phụ, không kìm được hỏi tiếp.

“Đó là lòng người.”

“Lòng người ư?!”, Lạc Thanh Linh giật mình trước câu trả lời của nhị sư phụ.

“Đúng thế. Cái đó gọi là giang hồ rộng lớn, lòng người khó dò. Lòng người là thiên hạ kịch độc. Đồ nhi, sau này con phải chú ý cẩn thận.”

Bất giác Lạc Thanh Linh ngẩn người bàng hoàng.

Sự hờ hững và phức tạp, cùng những âm mưu dối trá lừa gạt của thế giới hiện đại, bản thân đã sớm trải nghiệm rồi. Ở hiện đại mỗi người đều được vũ trang phòng bị kỹ càng, đem lòng nhiệt tình của mình khóa lại trong tầng tầng lớp lớp gông xiềng, chỉ sợ người khác nhìn trộm được chân tình. Những lời này của Nhị sư phụ, dù ngắn ngủi chỉ có vài từ thôi, nhưng từng từ từng chữ đều xuất phát từ tâm can của người, không khỏi khiến cho Lạc Thanh Linh thấy như có dòng nước ấm chảy vào mảnh ruộng trái tim vốn khô nứt của mình.

“Đồ nhi, sư phụ cũng dạy cho con một loại bệnh. Bệnh này cũng không thuốc nào chữa được”, Y Tiên bên cạnh nói.

Đầu tiên Lạc Thanh Linh sửng sốt, nhưng chớp mắt đã phản ứng lại, khẽ cười khổ nhớ đến bóng dáng người mẹ u uất vì bị ngườichồng phản bội hôn nhân cao chạy xa bay với tiểu tam, mãi cho đến khi chết mẹ cũng không rõ mình đã làm gì sai? Rõ ràng một giây phút trước còn rất hạnh phúc thế mà giây sau, thứ bắt lấy chính là bóng lưng lạnh lùng ròi đi của chồng mình.

“Bệnh mà sư phụ nói có phải là tâm bệnh không?”

Y Tiên vuốt lông mày cười: “Đúng thế, đồ nhi quả là thông minh”.

Còn trong lòng Lạc Thanh Linh thì cười khổ mãi không thôi.

“Nhưng sư phụ đã từng nghe tới đạo lý ‘Tâm bệnh cần trị bằng tâm dược’ chưa?”

Y Tiên lại bật cười: “Kẻ làm thầy này quả là may mắn, may mắn lắm thay. Xem ra y thuật của ta đã không còn gì để truyền cho con nữa rồi”.

Hai vị sư phụ khẽ gật đầu, khuôn mặt lại mang ý cười. Y Tiên rút ra ba cuốn sách, trao cho Lạc Thanh Linh.

Nàng tiện tay cầm một quyển trên đó có ghi ba chữ “Tiêu dao vi bộ”, trong lòng có phần nghi hoặc màgiở sách ra, thấy giấy còn mới, mực còn chưa ráo. Chăm chú đọc, phát hiện thứ trong sách viết là tâm pháp khinh công thượng thừa.

“Sư phụ? Đây…”

Y Tiên cười nói: “Y thuật và độc thuật của chúng ta vang danh thiên hạ, cho nên không ít kẻ muốn bắt chúng ta để phục vụ cho bản thân song chẳng có kẻ nào có bản lĩnh làm được đều đó. Con thân là đệ tử thân truyền duy nhất của chúng ta cho nên nhất định sẽ trở thành mục tiêu của đám người nọ, uy danh của chúng ta có thể bảo vệ con trong nhất thời không thể bảo vệ con trọn đời. Chỉ có bản thân con tự trở nên cường đại mới là cách bảo vệ con tốt nhất."

Độc Thánh tiếp lời: “Thứ mà con cầm trên tay chính là thiên hạ đệ nhất tuyệt thế khinh công phiên bản mới do hai người chúng ta đem tuyệt kỹ khinh công độc đáo của cả hai hợp nhất lại để trao tặng đồ nhi, mong rằng sau này nó sẽ giúp ích được cho con”.

Lạc Thanh Linh nhìn thứ trong tay mình không khỏi cảm thán " ba mươi sáu kế chạy là thượng sách", nhị vị sư phụthật sự có lònglinh tê biết nàng là người thuộc chủ nghĩa đánh không lại thì chạy, có thứ này sau này dù có gây ra chuyện nàng cũng có thể an tận vác chân chạy mà không sợ ai bắt được.

Tốt quá! Tốt quá! Có điều không biết “Tiêu dao vi bộ” này so với “Lăng ba vi bộ” của Đoàn Dự, cái nào chạy trốn nhanh hơn nhỉ?

Y Tiên thấy dáng vẻ Lạc Thanh Linh như đang suy nghĩ thì cho rằng đồ nhi của mình lo lắng không biết cách tập luyện bộ pháp này, vội nói tiếp: “Loại khinh công này không cần nội lực, chỉ dựa trên nguyên lý trợ lực, tiếp lực, có thể khiến thân thể tựa lông hồng, nhẹ như gió thoảng, vực sâu vạn trượng mà như bước trên đất bằng, mong đồ nhi hãy chuyên tâm nghiên cứu tập luyện”.

Lạc Thanh Linh vừa nghe, đã “wow” một tiếng, thứ này không phải là tốt bình thường đâu. Tuyệt kỹ chạy trốn như thế này đương nhiên phải nghiên cứu khẩn trương rồi, đến lúc cần mà không học kịp thì nguy.

Nghĩ đến đây, Lạc Thanh Linh vội vàng chuyên tâm nghiên cứu. May mà hơn ba năm qua được rèn luyện cổ văn, Lạc Thanh Linh đọc điển tịch này cũng không mất quá nhiều công sức. Quả nhiên trong đó đều là các phương pháp mượn lực, trợ lực, sau này nàng cũng không cần sợ những chiêu ám toán như làm mất nội công như trong mấy bộ phim kiếm hiệp rồi, quả là tuyệt thế kinh công ăn dứt tất cả.

Một tháng nữa lại qua đi. Đây có thể nói là quãng thời gian vui vẻ nhất mà Lạc thanh Linh từng trải qua.

Mỗi ngày nàng cùng hai vị sư phụ nghiên cứu y thuật, độc thuật, thời gian rảnh rỗi lại luyện tập khinh công. Tiêu dao vi bộ vốn không cần phải có nội lực trợ giúp, mà trước đây Lạc Thanh Linh từng có thời gian nghiên cứu qua điểm cốt lõi của “Thái cực quyền” (hoàn toàn là công lao của phim truyền hình võ hiệp cả).

Vì thế chưa đầy nửa tháng đã lĩnh hội được bộ pháp của Tiêu dao vi bộ một cách thấu triệt, vận dụng rất thuần thục, tự nhiên.

Cũng chính vì thế mà dẫn đến sự ngộ nhận của Lạc Thanh Linh về hai quyển võ học " Thất Sát" và "Thiên âm công". Chỉ ki bắt đầu nàng mới hiểu y lý nàng học hơn ba năm nay chưa gọi là khó, hai thứ này mới xứng đáng là sư phụ a!

Chưa đầy một tuần mà nàng đã bị hai vị sư phụ huấn luyện ma quỷ, cũng may suốt ba năm nay,ngày nào nàng cũng ngâm dược liệu hai canh giờ không chỉ đạt tới trình độ bách độc bất xâm mà còn cải tạo tạo cơ thể cho sức chịu đựng vượt cao hơn gấp 3 lần so với nam tử, nếu không cũng sẽ nhẹ nhàng toàn thân đau đớn, nằm liệt trên giường ba ngày như vậy đâu.

Hãy thử tưởng tượng xem đứng tấn như trong phim truyền hình, hai tay cầm hai thùng nước, cả người không được động đậy đối với Lạc Thanh Linh đã cực khó ngoài sức chịu đựng của con người,ấy vậy khi luyện tập với đại sư phụ nàng mới hiểu "như vậy cũng thường thôi".

Cái tư thế đứng tấn của nàng chỉ dùng một chân, chân còn lại gác lên đùi chân kia giữ trong tư thế ngồi 90 độ hai chắp lại hệt như đi vái phật, trên đầu còn đặt một chén nước chỉ còn đổ một giọt nước thì đừng nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, cứ đứng mà luyện cho nhuần nhiễm, ác hơn hơn là phải nhìn hai người kia ăn những thức nàng nấu miệng không ngừng miêu tả món này ngon ra sao, báo hại nàng nuốt nước bọt không biết bao nhiêu lần.

Hai vị sư phụ biết rõ ba sở thích lớn nhất của nàng, chính là muốn là một con sâu hết ăn lại ngủ, thứ hai chính là muốn ngắm mỹ nam tử, cuối cùng là tiền. So với lấy mạng nàng còn khó chịu hơn.

Chờ nàng quen dần, lại chuyển sang học quyền cước với nhị sư phụ, có điều là đứng trên cọc gỗ mà đánh chỉ cần sơ sẩy một chút là té gãy chân như chơi.

Hai người luyện tập như vậy khoảng 2 canh giờ, Lạc Thanh Linh lại chuyển sang bài tập khác chính là dùng nội lực trong cơ thể mà luyện chưởng pháp trên lu nước, ban đầu mới luyện do chưa nắm được bí quyết chỉ đơn thuần là dùng tay đập vào nước khiến nó văng tung té ướt cả một thân, gió lạnh thổi tới khiến cho nàng run cầm cập, nhị sư phụ không cho nàng thay đồ mà bắt nàng dùng nội lực làm khô quần áo mới thôi, một kẻ mới tu luyện nội lực chưa đầy hai tháng như nàng còn lâu lắm mới làm được, cho nên kết quả là bị cảm mạo. Đây là trận bệnh đầu tiên tiên của Lạc Thanh Linh, kể từ khi xuyên không đến đây, uống không biết bao nhiêu chén thuốc mới khỏe lại.

"Đồ nhi, nếu đã khỏe thì mau đi nấu đồ ăn sáng cho sư phụ, mấy bữa ăn đồDược lão nấu thật sự là cực hình a! Nấu xong thì nhớ đi luyện tập nha!

Vừa hết bệnh lại phải luyện tập, Lạc Thanh Linh lập tức ngất tại chỗ cũng may là ngồi trên giường nên không bị đau.

"Đồ nhi! Đồ nhi! Con muốn ngất thì cũng chờ nấu xong bữa sáng cho ta rồi hãy ngất chứ!" Độc Thánh cuống quýt gọi Lạc Thanh Linh tỉnh dậy.

Lúc này, Lạc Thanh Linh thầm kêu lên:Cho dù nhị sư phụ có dùng bất cứ thủ đoạn nào đi nữa, nàng đã quyết tâm ngất xỉu rồi,quyết hôn mê cho tới cùng, tuyệt đối không tỉnh dậy ít nhất trong vòng mười 12 canh giờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.