Nữ Chính, Là Do Ngươi Ép Ta

Chương 5: Về nhà!



Trở thành nữ phụ, hazzz!

Phiến Đình nhìn thấy Lạc Thanh Linh chống má không biết đang suy nghĩ gì, lại nhìn thấy đoàn người của bọn sắp đến nơi, vội gọi: "Tiểu thư, chúng ta gần đến phủ Thừa Tướng rồi ạ!"

Xe ngựa vừa dừng lại, phía trước truyền tới một giọng nói: “Linh nha đầu, cuối cùng muội cũng vác cái mặt về nhà!”.

Lạc Thanh Linh hồi hồn, lấy tay vén rèm cửa ngước nhìn cảnh vật bên ngoài. Mặc dù biết rõ phụ thân nàng trên vạn người dưới một người, chỗ ở nhiên là phải nguy nga thế nhưng khi nhìn cũng không tránh nổi giật mình.

Lạc Thanh Linh vén rèm kiệu lên, liền nhìn thấy một gương mặt tươi cười tiến đến trước mặt: “A ha! Linh nha đầu càng lúc càng xinh đẹp suýt chút nữa ca cac liền nhận không ra muội…”

Lạc Thanh Linh nhìn mĩ thiếu niên trước mặt trong lòng cảm thấy rất thân thiết, huyết mạch tương liên cỡ nào mĩ dịu: " Ca ca, huynh càng ngày càng anh tuấn. Đúng rồi phụ thân cùng mẫu thân đâu rồi?"

Lạc Chính Quân quan sát cẩn thận, thấy muội muội không sinh khí vì phụ không đón mình trong lòng không khỏi cảm thán. Xem ra việc cho Linh nha đầu đi theo vị kia thật không sai đã hiểu chuyện hơn trước rất nhiều: "Phụ thân có chuyện khẩn nên vào hoàng cung rồi, mẫu thân vốn đợt muội, chẳng qua uống chén thuốc dưỡng thai cộng thêm khí trời hôm nay tốt như vậy nên ngủ thiếp rồi, ta không nỡ đánh thức người dậy. Tiểu muội đừng có buồn phụ mẫu!"

" Đương nhiên!" Lạc Thanh Linh đọc xong cuốn " Khuynh thế vương phi của Tà Vương" đương nhiên biết rõ tình thương của đôi vợ chồng này đối với Lạc Thanh Linh nặng đến mức nào, hơn nữa nàng sống mấy chục năm nếu sinh khí vì chuyện thì thật uổng phí hai kiếp làm người.

Lạc Chính Quân xoa đầu Lạc Thanh Linh mà cười đáp: " Kia chúng ta vào nhà đi! Chắc giờ này, nương cũng đã tỉnh. Chúng ta đến Túy Cúc các đi."

"Vâng!" Lạc Thanh Linh cười đáp.

Từ xa Lạc Thanh Linh đã nhìn thấy trên hành lang, từ xa nhìn lại giống như một dải màu đỏ liên miên uốn lượn, dường như không có điểm cuối.

Hai bên là những tòa nhà tường đỏ, móng đá màu xanh trắng, ngói lưu ly màu vàng, được trang trí bằng những bức tranh màu rực rỡ, tuy rằng hoành tráng, nhưng lại thiếu vẻ tinh tế.

" Ca ca, sao ở đâu cũng treo đèn lồng vậy?" Lạc Thanh Linh nhịn không được hiếu kì hỏi.

"À, hôm nay là ngày ngưu lang chúc nữ! Tối đến, sẽ tổ chức lễ Thất Tịch." Lạc Chính Quân ôn tồn giải thích cho Lạc Thanh Linh.

" Tối nay có lễ hội?" Lạc Thanh Linh ánh mắt lấp lánh nhìn Lạc Chính Quân: "Muội muốn đi."

" Cái đó...để phụ thân về ta hỏi thử xem!" Lạc Chính Quân nhìn bộ dạng của Lạc Thanh Linh cười thầm, xem ra Linh nha đầu vẫn còn trẻ con lắm.

" Ca ca, huynh là nhất!" Lạc Thanh Linh trong lòng không ngừng tung hô muôn năm, vừa về nhà gặp đúng dịp sắp tổ chức lễ hội lại lễ Thất Tịch nữa, không biết nó có giống ở thế giới của nàng hay không? Mong trời mau tối, để nàng còn đi chơi nữa chứ!

Lại đi xuyên qua một hành lang dài hun hút, Bích trì hiện ra trước mắt, bên mặt nước có bậc thang, bậc thang uốn hình vòng cung cong cong, hoa sen nở rộ tỏa hương dưới ánh nắng mặt trời quả là tuyệt mĩ.

Nhìn bộ dạng ngây ngốc của Lạc Thanh Linh khi nhìn Bích Trì, Lạc Chính Quân khẽ búng trán cô một cái mà nói: " Mới có vài năm, ngay cả viện mình ở còn kinh ngạc như vậy sao?"

Khẽ xoa trán Lạc Thanh Linh chu môi nói: " Ca ca, nếu huynh ngốc trên núi Vân Sương Ẩn ba năm như muội đảm bảo huynh sẽ hiểu tâm tình muội ngay!" Núi Vân Sương Ẩn tuy không thiếu kì hoa dị thảo xinh đẹp cũng chẳng ít hoa độc rực rỡ, thế nhưng đó là hai thái cực khác nhau. Một mộc mạc, một thanh nhã vô song.

Lạc Chính Quân không nói gì, thêm dẫn Lạc Thanh Linh đi qua thêm hai dãy hành lang, qua những khu vườn hoa lá tốt tươi, vừa đi vừa giới thiệu, những loài cây, giống hoa này được chuyển từ đâu tới. Vòng qua một hồ sen rộng, bước lên ngôi thủy tạ trên hồ sen đó, bốn bề có rèm chắn gió. Người phụ nữ nằm trên chiếc giường mây đọc sách ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự hiền từ chứa chan yêu thương.

Lạc Thanh Linh không cần động não cũng biết người trước mặt chính mẫu thân Hạ Tâm Lan, quả nhiên tao nhã vô song đúng như những gì trong tiểu thuyết miêu tả.

" Tiểu Linh, gầy đi không ít cũng maysắc mặt hồng hào. Xem ra mấy năm nay con sống rất tốt, nỗi lo lắng sợ con chịu khổ mấy năm nay của ta có chút dư thừa rồi."

Nắm lấy bàn tay ấm áp của mẫu thân trong lòng Lạc Thanh Linh khóc ròng, người lo lắng không dư thừa chút nào.Con của người quả thật chịu khổ không ít a! Sắc mặt hồng hào như vậy, cũng nhờ đống đồ bổ máu của đại sư phụ căn dặn Phiến Đình mỗi ngày đều phải nấu cho nàng uống.

Ngày hôm đó, Lạc Thanh Linh trò chuyện hăng say với mẫu thân từ chuyện sinh sống ở núi Vân Sương Ẩn ba năm đương nhiên chỉ kể chuyện vui, sau lại bắt chuyển tới chuyện đặt tên cho đứa bé trong bụng người.

Mãi đến khi trời gần tối phụ thân nàng trở về thì mới kết thúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.