Nữ Chính Yêu Nam Phụ

Chương 35: Còn chưa cút ra ngoài!




Sau đêm Tần Điềm Điềm đi gặp Lương Mạc Tư về, cô có cái nhìn khác hẳn về người em trai này. Theo cô, hai anh em nhà họ Lương đều là những chàng trai tuấn tú vượt trội, anh trai tính cách lạnh lùng, em trai lại nóng nảy sốc nổi, vì là anh em nên hai người đó mang đến cảm giác rất giống nhau, và quan trọng nhất họ là con nhà giàu có, dù cô câu được người nào thì đều tốt cả. Cho nên, đêm hôm đó cô và Lương Mạc Tư đã thảo luận rất nhiều cách giày vò An Vân Thương.

Lương Mạc Tư là một tay mê gái, gặp phải một Tần Điềm Điềm xinh đẹp, am hiểu tình trường chắc chắn không thể chịu nổi, nhanh chóng bị cô nàng mê hoặc, mới gặp nhau lần đầu tiên, giữa họ đã nảy sinh quan hệ.

Lúc này Tần Điềm Điềm đang ngồi ăn ở nhà hàng nơi lần trước cô gặp được An Vân Thương, dự định ôm cây đợi thỏ, chờ An Vân Thương xuất hiện. Lương Mạc Tư nói An Vân Thương đã rời khỏi Lương gia, anh ta nghi ngờ An Vân Thương có mục đích nào đó không đơn giản, nên muốn tìm cô ấy để tra rõ ràng. Tần Điềm Điềm nhớ lại những lời nói của Lương Mạc Tư, lòng thầm hưng phấn, cô nàng trẻ tuổi duy nhất ở Lương gia đã rời đi, có thể người tiếp theo được đặt chân vào đó… chính là cô thì sao.

Cô tính toán cẩn thận, đợi ở nhà hàng này đã được hai ngày, rốt cục đến trưa hôm nay cũng thấy An Vân Thương, Tưởng Nguyệt và bạn trai của Vân Thương cùng đi vào nhà hàng.

Tần Điềm Điềm nhanh chóng gửi tin nhắn báo cáo cho Lương Mạc Tư, gọi anh ta mau đến đây. Bản thân cô nàng cũng vội vàng đi đến trước mặt ba người bọn họ, giả vờ kinh ngạc: “Ôi, Vân Thương, thật trùng hợp đó nha, chúng ta lại gặp mặt rồi, xem ra các bạn rất thích đồ ăn nơi này, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cô ở đây đấy.”

“Tần Điềm Điềm, là cô à.” An Vân Thương đáp qua loa, cũng không có ý định tiếp tục nói chuyện với cô gái này.

“Vân Thương, đi thôi, chúng ta đi vào nhận bàn, không phải cậu nói đói bụng rồi sao.” Tưởng Nguyệt không thích Tần Điềm Điềm nên kéo tay An Vân Thương đi vào trong.

An Vân Thương cũng không ngăn lại, thuận theo Tưởng Nguyệt.

Tần Điềm Điềm không cản họ mà bước tránh qua một bên nhường đường, cô nàng mỉm cười với An Vân Thương. “Vân Thương, chúc mọi người ăn ngon miệng, tôi đi trước.”

“Được, chào nhé.” An Vân Thương gật đầu với Tần Điềm Điềm, từ đầu đến cuối chỉ có cô để ý tới cô ta, còn Tưởng Nguyệt và Chu Ảm hoàn toàn coi cô nàng như không khí.

Tần Điềm Điềm không đi khỏi đó, cô nàng chỉ giả bộ bước ra cửa mấy bước liền trốn ngay sau một góc khuất, lặng lẽ quan sát nhóm người An Vân Thương đi vào phòng nào.

Thấy rõ căn phòng An Vân Thương bước vào, Tần Điềm Điềm mới ngồi xuống ghế trống gần đó, chờ đợi Lương Mạc Tư.

Nhóm An Vân Thương vào phòng không bao lâu, đồ ăn được mang đến.

Nhưng chưa ai kịp động đũa thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở, Lương Mạc Tư không biết từ đâu chạy vào trong phòng,

Nhìn thấy An Vân Thương, anh ta lập tức nổi giận đùng đùng đi tới bắt lấy tay cô, lạnh lùng hỏi: “An Vân Thương, mấy ngày rồi không gặp, cô trốn sang nơi nào ở rồi?”

“Lương Mạc Tư, tại sao anh lại ở chỗ này? Mau buông tôi ra.” An Vân Thương hoảng sợ giằng khỏi tay của Lương Mạc Tư, nhưng cái tên đáng chết này lại nắm tay cô quá chặt khiến cô không sao thoát ra được.

Chu Ảm đứng phắt dậy, nhanh chóng nhảy tới tóm lấy tay của Lương Mạc Tư, đẩy anh ta xa khỏi An Vân Thương, sau đó ôm cô vào trong ngực, đau lòng hỏi: “Hắn có làm em đau không?”

“Không có, em không sao.” Vân Thương lắc đầu, cô chỉ nhất thời hoảng sợ vì sự xuất hiện đột ngột của Lương Mạc Tư thôi.

“Tiểu Nguyệt, để ý cô ấy.” Chu Ảm kéo An Vân Thương núp sau lưng anh, nói một tiếng với Tưởng Nguyệt.

Tưởng Nguyệt vội vàng gật đầu: “Anh yên tâm, em sẽ lo cho cô ấy. Tên này dám đến đây bắt nạt Vân Thương, anh mau cho hắn một trận.”

“An Vân Thương, tên này là bạn trai của cô?” Đột nhiên bị đẩy ra bất ngờ, Lương Mạc Tư lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống sàn. Định thần lại mới thấy tay thanh niên đi cùng An Vân Thương đang lạnh lùng nhìn mình, bộ dạng sẵn sàng xông vào bất cứ lúc nào. Thấy cảnh này, Lương Mạc Tư bèn quay ra châm chọc An Vân Thương: “Đừng nói tên này là vệ sĩ cô mới dùng tiền thuê được đấy nhé, tôi không tin người như cô mà cũng tìm được bạn trai đâu. Anh trai tôi đã không chịu nổi cô thì người khác cũng chẳng ai chịu nổi cô đâu.”

“Lương Mạc Tư, anh nói chuyện nên tôn trọng người khác một chút, tôi đã nói rõ ràng không thích anh trai anh, còn rời khỏi Lương gia rồi, bây giờ anh chạy tới đây dây dưa với tôi là muốn cái gì hả?” An Vân Thương không muốn trốn sau lưng Chu Ảm và Tưởng Nguyệt, cô bước lên đứng ở bên phải Chu Ảm, lạnh lùng nhìn Lương Mạc Tư.

“Cô tưởng cô nói muốn dọn ra ngoài là tôi sẽ tin sao, nhất định cô đang có âm mưu quỷ kế gì đó. Trước đây dù tôi và anh trai có nói thế nào cô cũng không đi, giờ chúng tôi không thèm để ý đến cô nữa thì cô lại lặng lẽ dọn ra ngoài, tôi dám khẳng định cô có âm mưu. Nói mau, có phải cô trộm đồ vật gì ở Lương gia rồi hay không? Giờ dọn ra ngoài thực chất là để trốn đi thôi.” Lương Mạc Tư dùng ánh mắt như đang nhìn kẻ trộm, khinh thường liếc An Vân Thương.

“Anh có bị bệnh không đấy, làm thế nào lại nghĩ tôi trộm đồ gì của nhà anh?” Ý tưởng tức cười như vậy chỉ có Lương Mạc Tư mới có thể nghĩ ra. An Vân Thương sắp bị tên này hại não đến nơi rồi.

“Lương Mạc Tư, bạn gái tôi đã nói không lấy đồ gì của nhà cậu, bây giờ cậu mau xin lỗi cô ấy rồi biến ngay khỏi đây.” Giọng nói của Chu Ảm không thể hiện cảm xúc gì. “Chúng tôi đã bao trọn gói căn phòng này, nếu cậu không đi, tôi có thể hiểu là cậu vì đói ăn nên mới muốn đến đây tìm miếng cơm phải không? Hay để chúng tôi mời cậu một bữa vậy?”

“Mày nói gì? Sao dám nói tao như vậy hả? Mày có biết tao là ai không?” Tên bạn trai này của An Vân Thương lại dám nói anh ta là đồ ăn mày, Lương Mạc Tư càng ngẫm càng thấy tức. Anh ta siết nắm đấm, vọt tới.

Chu Ảm lập tức đẩy An Vân Thương ra xa, sau đó nhấc chân đá mạnh vào Lương Mạc Tư đang lao tới.

Tưởng Nguyệt và An Vân Thương sợ ngây người khi thấy hai người họ đánh nhau.

Lương Mạc Tư không ngờ tên bạn trai này của An Vân Thương lại biết võ, đến lúc anh ta phát hiện ra thì đã bị Chu Ảm đá một cước văng ra đập vào cửa phòng và ngã xuống đất.

“Aaa—— đau chết mất! Rốt cuộc mày là ai hả? Dám đá tao, tao nhất định sẽ tìm ra lai lịch của mày.” Lương Mạc Tư ôm tay và mông rên hừ hừ, không thể đứng dậy nổi.

Chu Ảm không thèm để ý đến Lương Mạc Tư, gương mặt và ánh mắt của anh càng thêm lạnh: “Còn chưa cút ra ngoài!”

An Vân Thương đột nhiên nhớ tới một việc, cô đi tới trước mặt Lương Mạc Tư, kinh ngạc hỏi: “Không phải anh đang bị tình nghi giết người à? Sao giờ còn chạy khắp nơi? Chẳng lẽ cảnh sát điều tra được không phải do anh làm nên thả ra?”

“Sao cô lại biết chuyện này? Nhất định là mụ dì kia của cô đã nói cho cô biết, mụ già đáng ghét, cả ngày chỉ biết đi nói lung tung, sớm muộn gì mụ ta cũng đem toàn bộ chuyện của Lương gia ra nói hết với bên ngoài.” Lời nói của An Vân Thương khiến Lương Mạc Tư tức giận với dì Trầm Nguyệt, anh ta mắng to.

An Vân Thương cảm thấy chối tai bèn đẩy mạnh anh ta một cái: “Còn mắng nữa cẩn thận tôi bẻ ngón tay của anh, giờ anh không đứng lên được, có tin tôi đập hỏng cái dạ dày của anh không?”

Cô ghét nhất tên Lương Mạc Tư này, dám nhục mạ dì Trầm Nguyệt ngay trước mặt cô, anh ta muốn chết phải không.

“Có bản lĩnh thì làm đi, tưởng tôi sợ cô chắc?” Lương Mạc Tư không tin An Vân Thương, anh ta kinh thường khiêu khích lại.

“Được, là anh nói đấy nhé.” An Vân Thương cũng không nhiều lời, lập tức nhấc chân định đá một cước vào bụng Lương Mạc Tư, đáng tiếc khi thấy tư thế của cô như thật sự muốn đá vào mình, Lương Mạc Tư vội vàng hô dừng: “Được rồi, được rồi, tôi tin rồi, không mắng nữa là được chứ gì, nếu cô dám đá vào bụng tôi, cẩn thận sau này tôi chỉnh chết cô.”

“Ô hô, vẫn còn mạnh miệng gớm nhỉ, anh không thấy tình hình hiện tại của mình khó mà toàn thây à, lại còn muốn sau này chỉnh chết tôi. Thôi mau nói cho tôi biết, cảnh sát bắt anh như thế nào đi.” An Vân Thương ngồi xổm xuống, chuẩn bị nghe Lương Mạc Tư giải thích. Cô cảm thấy rất lạ, đêm hôm đó dì Trầm Nguyệt gọi điện cho cô, giọng nói của dì rõ ràng rất nghiêm trọng, còn căn dặn cô không được quay trở lại biệt thự. Nhưng làm thế nào mà mới mấy ngày, nghi phạm của một vụ án giết người lại xuất hiện ở ngoài đường, mà trông anh ta có vẻ sống rất tốt, tự do tự tại.

“Đồ ngốc, thế lực của ba tôi lớn như vậy, tôi cũng không phải là hung thủ giết người thì tất nhiên sẽ được tha.” Lương Mạc Tư liếc xéo An Vân Thương, thấy vẻ ngốc nghếch của cô là anh ta đã thấy phiền.

“Nhưng…” An Vân Thương vẫn cảm thấy rất kỳ quái, nhưng cô chưa kịp nói dứt lời thì có một cánh tay ở đằng sau vỗ lên bả vai của cô.

Cô quay đầu lại nhìn thấy Chu Ảm, anh đưa tay kéo cô lên, sau đó từ trên cao nhìn xuống Lương Mạc Tư vẫn chưa tự đứng lên nổi, anh trầm giọng hỏi: “Mày vừa nói mày không phải là hung thủ giết người, vậy hung thủ là người nào?”

“Hả!? Đương nhiên… đương nhiên là không có ai, con bé kia tự sát, không liên can gì đến bọn tao hết, vừa rồi tao không cẩn thận nói sai thôi.” Lương Mạc Tư bỗng nóng nảy, không còn dáng vẻ kiêu ngạo như lúc trước, trên mặt anh ta bây giờ chỉ còn vẻ thất kinh hồn vía.

“Nhìn mày khẩn trương như vậy, tao đoán sự việc không đơn giản chỉ là tự sát đúng không?” Chu Ảm hỏi lại.

An Vân Thương nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, cô kinh ngạc nhìn Chu Ảm, “Anh đang nghi ngờ anh ta giúp người khác giấu tội?”

“Chính hắn vừa nói lộ ra, chẳng lẽ em không nghe được? Hắn nói, hung thủ giết người thực sự không phải là hắn.” Chu Ảm trầm giọng giải thích.

Nếu nói hung thủ giết người thực sự không phải là hắn thì nhất định là người khác. Nếu đã có hung thủ thực sự thì đây không phải là một vụ án tự sát nữa.

“Mày nói bậy, vừa rồi tao không có nói như vậy, tao chẳng nói gì hết, đều do mày bịa ra.” Lương Mạc Tư chậm rãi bám vào cửa đứng lên, đầu vẫn lắc quầy quậy phủ nhận. Anh ta giống như một con kiến bò loạn chảo nóng, vẻ mặt nhăn nhó thống khổ chẳng biết nên làm thế nào mới phải. Lúc này đây, anh ta còn đang cảm thấy hối hận vì ngày hôm nay đã chạy đến đây chỉnh An Vân Thương, giờ chỉnh cô ta không được còn bị chỉnh lại.

“Thật thế à? Tốt lắm, Tiểu Nguyệt, đem video em vừa quay xong đưa cho ông Lương đây xem một chút, xem hắn có phải vừa nói câu kia hay không.” Chu Ảm đột nhiên quay đầu lại, mỉm cười với Tưởng Nguyệt.