Nữ Chủ Bá Khuynh Thiên Hạ

Chương 3: Bụi hoa quỷ dị



“Lang Tam,ngươi biết dùng độc,bụi hoa quỷ dị này ngươi nên nhìn ra,là có độc” Tuyết Dao đối với Lang Tam trầm giọng nói,nàng chưa thấy qua loại hoa này,nhưng mà bằng cảm giác,nàng liền có thể đoán đây là một loại hoa mê hoặc con người,xinh đẹp nhưng có độc.

“Đúng vậy chủ tử,hoa này có độc,tiếp xúc tâm trí sẽ bị mê muội” Lang Tam đem ngân châm cầm trong tay bắn ra,trong lòng mấy người đều kinh hãi khi nhìn thấy đóa hoa kia đem ngâm châm nuốt vào.

Trong lòng Lang Nhị cảm thấy ngưng trọng,sau đó đem công lực ngưng tụ trên lòng bàn tay, đánh tới hướng bụi hoa,nhưng chẳng biết tại sao,hoa kia thế nhưng có thể tránh né,giống như không hẹn mà cùng tránh sang hai bên,điều này khiến cho công lực mà Lang Nhị phát ra tựa như đánh vào trên bông vậy.

Lang Tứ bay lên cao,xoay tròn hai tay,không biết khi nào trong tay đã có kim luân*,đôi mắt Lang Tứ xuất hiện sát khí ,kim luân trong tay xoay tròn bay nhanh hướng về phía bụi hoa mà đi,xung quanh kim luân là những lưỡi đao bén nhọn.Nhưng kim luân xoay tròn tới chỗ nào,hoa liền như có ý thức mà tránh đi,không những thế đồng thời nhụy hoa còn có thể trong nháy mắt hất kim luân bay ra ngoài,làm cho kim luân tấn công ngược lại Lang Tứ các nàng.

*kim luân:một vũ khí kim loại hình dạng như bánh xe, có răng cưa hoặc lưỡi sắc. Kim Luân Pháp Vương trong Thần Điêu Đại Hiệp (2006) sử dụng loại vũ khí này

“Rất quỷ dị” Lang Ngũ có chút khiếp sợ nói.

“Thật không hổ là Quỷ cốc,đạo phòng tuyến thứ hai có thể quỷ dị lợi hãi như vậy” Thân thể Lang Nhị cứng ngắc,đứng ở nơi đó,trong giọng nói có chút ngưng trọng,rồi lại không thể không thở dài bội phục,nàng nghĩ các nàng có thể sai lầm vì không nên vào đây,có lẽ vẫn là ở đây chờ chết vậy.

“Nếu là cao thủ võ công,có thể nhờ vào công lực cao mà xông qua,nhưng phải mau,chuẩn,tinh tế,ngoan độc,trong đó cũng có sự mạo hiểm rất lớn,một cái vô ý,liền có thể bị biển hoa ăn mất” Ánh mắt Lang Tam nháy nháy,quay đầu nhìn về phía Lang Nhị,nghiêm túc mở miệng nói.

Mà các nàng cũng lại lo lắng nhìn về phía Tuyết Dao,các nàng có chết cũng không sao,nhưng nhất định phải đem chủ tử cứu ra ngoài,chủ tử nhất định không thể chết được,bởi vì…

Suy nghĩ,hình như các nàng đã nghĩ ra một phương pháp tốt lắm,hy sinh bốn người các nàng cũng phải cứu một mình chủ tử.

Tuyết dao chăm chú nhìn xung quanh,sau đó bắt đầu nhắm mắt lại cảm giác,thực yên tĩnh,sau khi mở mắt,khóe miệng Tuyết dao hiện lên một đường cong nho nhỏ,nàng nghĩ nàng biết cách làm sao để phá giải rồi.

Tuyết Dao nâng mắt nhìn về phía bốn người,đến khi nhìn thấy ánh sáng khó hiểu,còn có vẻ mặt kiên định kia,Tuyết Dao giật mình,không thể nói rõ cảm giác gì,trong người như có một dòng nước ấm chảy qua,nàng biết các nàng đang suy nghĩ gì.

“Lang Nhị,nơi này có nhạc khí gì gì không” Tuyết Dao nhìn về phía Lang Nhị các nàng, đối với các nàng cười tỏ vẻ trấn an.

Mấy người hơi hơi ngạc nhiên,không biết chủ tử muốn làm cái gì,nhưng vẫn khó hiểu nói “Chủ tử,vũ khí của người là tiêu mà,người không nhớ sao?”

“Ách,căng thẳng nên quên” Tuyết dao bình phục lại cảm xúc,cúi đầu sờ trên người,quả nhiên có một cây tiêu,Tuyết Dao cầm lên,liền bắt đầu đặt ở bên miệng,thử vài cái âm,liền bắt đầu thổi một làn điệu triền miên.

Tuyết dao không biết thổi làn điệu gì sẽ có ích,nàng trước hết thổi một khúc hết sức triền miên mang tên “Tình say”,Tuyết dao thổi thổi,liền nhắm mắt lại,giống như hoàn toàn lâm vào ý cảnh trong thủ khúc,dùng toàn thân toàn tâm đi cảm thụ,thổi nhạc khí,cảnh giới cao nhất của âm nhạc đó là dung nhập tâm hồn vào trong hủ khúc mình thể hiện,làm cho làn điệu có linh hồn,tin tưởng hoa cũng có thể cảm giác được.

Khi Tuyết Dao thổi tiếng tiêu,Lang Nhị các nàng đều vô cùng khiếp sợ,nhạc khúc này duy mĩ như vậy,liền ngay cả những người không hiểu nhạc khúc như các nàng cũng cảm thấy không tự chủ được say mê,tâm hồn đều đang run rẩy.

Trong Nhã các của Quỷ cốc

Tâm Mặc Cốc Mộc Huyền không chịu khống chế run lên,đôi mắt sáng như băng tuyết hiện lên ánh sáng phức tạp,tay hắn run lên khiến quân cờ trong tay đi nhầm một bước.

“Cốc chủ,một quân sai,từng bước sai” Quỷ Nam nhìn đôi tay thon dài như ngọc của cốc chủ vừa mới run lên,nhắc nhở nói,công lực của hắn tự nhiên không thể so với cốc chủ,cho nên tiếng tiêu xa xa kia tự nhiên không có nghe được,nghĩ đến cốc chủ chính là tùy tâm một chút,liền mở miệng nghiêm túc nói.

“Quỷ Nam,từng bước sai,chưa chắc toàn bộ sai,có khi có thể cho ra một kết quả không nghĩ tới” Mặc Cốc Mộc Huyền thâm ý nói,tiếng nói kéo dài triền miên,mà khóe hơi cong kia của hắn,giống như chứa tất cả phong hoa.

“Cốc chủ,thuộc hạ chịu thua,người thật sự là thần nha” Quỷ Nam nhìn bàn cờ trong tay cốc chủ nháy mắt đảo ngược tình thế,sự thật là cốc chủ thắng.

Mà Mặc Cốc Mộc Huyền cũng chỉ dùng ngón tay thon dài trắng nõn cầm quân cờ lên,nhìn quân cờ,cả người giống như nhiễm ánh sáng của ngọc ấm.Ở nơi nào đó trong rừng,trên vách núi

Nam tử mặc áo đen đội đấu lạp nghe nhạc khúc kia xa xa truyền tới,tay hơi hơi nắm chặt,hướng phương hướng kia xoay người nhìn lại.

“Cung chủ,làm sao vậy?” Tả hộ pháp nhìn đến hơi thở toàn thân của cung chủ có chút thay đổi,nhíu mi nghi ngờ hỏi.

Sau một lúc lâu,nam tử mặc áo đen đội đấu lạp mới xoay người,lắc lắc đầu,nhợt nhạt nói “Không có việc gì,đi thôi” điều hắn suy nghĩ,hắn chắc là suy nghĩ sai rồi,nữ đế sao có thể là người phong nhã như vậy.

Lại nói,Tuyết Dao nhìn bụi hoa đều nhắn lại,giống như cũng say mê trong đó,có chút dở khóc dở cười,điều nàng muốn không phỉa hiệu quả như thế.

Đôi mắt hơi mị mị,Tuyết Dao đem làn điệu biến đổi,thay đổi một thủ khúc khác bi thương khác “Chồn bạc”,nháy mắt bầu không khí biến đổi,mới vừa rồi còn làn điệu còn triền miên tận xương biến đổi thành đau buồn ưu thương,giống như dẫn người nghe tiến vào sự tịch mịch bất đắc dĩ trong đó,bốn phía bi thương,chỉ biết giữ nước mắt trong lòng, than nhẹ ly biệt.

Thổi thổi,Tuyết Dao hình như nhớ ra điều gì đó,trong mắt toát ra cảm giác hoài niệm tang thương, làm cho tiếng tiêu của nàng dường như cũng lây nhiễm hồi ức xa xưa.

Trong núi rừng,tại Huyền Nhai

Áo đen Tả (trái) hộ pháp nhìn thấy cung chủ đang đạp không mà bay bỗng nhiên lại rơi xuống đất, có chút nghi hoặc, hôm nay cung chủ rốt cuộc làm sao vậy?

Nam tử mặc áo đen đội đấu lạp trong mắt hiện lên ánh sáng sâu thẳm,đăm chiêu suy nghĩ, hắn chẳng biết tại sao,hắn nghe giai điệu truyền đến từ đằng xa xa kia, thậm chí cảm thấy một sự bi thương.

Tả hộ pháp nhìn cung chủ bước đi đến phương hướng là nơi vào Quỷ cốc kia, trong tròng mắt hiện lên sự kinh ngạc,thấy không ổn,liền vội vàng mở miệng hô “Cung chủ,bọn thuộc hạ vẫn đang chờ cung chủ”.

Trong con mắt sâu không thấy đáy của nam tử mặc áo đen đội đấu lạp hiện lên nhè nhẹ gợn sóng,khóe miệng hơi hơi gợn lên một cái độ cong,nói “Đi thôi” liền đem giai điệu vừa mới nghe cố ý bỏ qua.

Lại nói Tuyết Dao sau khi thổi “Chồn bạc”,nhìn bụi hoa,hoa kia giống như cũng bi thương theo,đều cúi nụ hoa.

Mắt thấy thời gian đang dần trôi qua,trong lòng Tuyết Dao hơi vội,giai điệu liền biến đổi thành “Thập diện mai phục”,không khí tràn ngập sự xơ xác tiêu điều.Khi thổi làn điệu này,Tuyết Dao phải cố gắng tập trung,nàng phải tạo ra không khí xơ xác tiêu điều,nàng phải dùng âm khống chế,thực hao phí sức lực.

Tuyết Dao nhìn bụi hoa kia dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm xung quanh,thế nhưng chậm rãi tách ra hai bên,để xuất hiện một con đường.

Trong lòng Lang Nhị các nàng đã không thể dùng sự khiếp sợ để hình dung,giai điệu này làm cho sau lưng các nàng đều phát lạnh,thậm chí có loại cảm giác mao cốt tủng thiên*

*mao cốt tủng thiên:lông tóc dựng đứng,chỉ sự vô cùng sợ hãi

Tuyết Dao không thể dừng lại,chỉ thấy nàng dùng ánh mắt ra hiệu với Lang Nhị các nàng,Lang Nhị lập tức hiểu ý,đi theo Tuyết vượt qua con đường bụi hoa,con đường này nói nhanh không nhanh chậm không chậm,chính là Tuyết Dao cảm thấy thể lực của chính mình chống đỡ không nổi nữa, cái trán tràn đầy mồ hôi, rất hao phí tâm thần, nhưng nàng biết không thể dừng lại,một khi nhả ra,các nàng đều phải bỏ mạng ở chỗ này.

Tuyết dao bắt buộc chính mình phải tiếp tục dùng âm không chế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.