Nữ Chủ Ở Bên Kia, Nam Chủ Thỉnh Cút!!!

Chương 10: Đêm trăng tỏa sáng



Rời khỏi khu vui chơi,Hứa Thanh Trúc Vi không mục đích lững thững dạo phố.

Thành phố S về đêm lung linh với những ánh đèn ngập tràn đầy màu sắc,những âm thanh nhộn nhạo của nhịp sống đô thị.

Hứa Thanh Trúc Vi có chút mê man ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trên cao,trăng sáng vằng vặc,cô chợt nhớ đến Hiệu trưởng cô nhi viện từng kể lại với cô rằng,ngày viện trưởng tìm thấy cô nằm chơ vơ ngoài cổng cũng là một ngày trăng tròn .

Trải qua thời gian,cuộc sống lớn lên tại tầng chót xã hội không ngừng ma luyện,điên cuồng kiếm tiền,điên cuồng làm việc.Cô dần chết lặng.

Có đôi khi, cô cảm thấy chính mình đã muốn mất đi sinh mệnh ý nghĩa, giống như mặc kệ như thế nào cô đều có thể chấp nhận.

Từ trùng sinh tới nay,cô tiếp nhận tất cả những thứ thuộc về Hứa Thanh Trúc Vi, nhưng hết thảy cô không có một chút chân thật cảm.

Cô là thật có một gia đình của mình sao?

Từ nay,cô sẽ không cần phải đi hâm mộ người khác có một gia đình của riêng họ sao?

Cũng không cần phải đối mặt với bốn bức tường rỗng tuếch phải không?

Mũi có chút cay,cô đưa tay gạt đi một giọt nước mắt trên mi.

Giờ cô đã có gia đình của mình,có baba mama yêu thương không phải sao.

Dù có chuyện gì xảy ra cô cũng sẽ sống thật tốt.Hứa Thanh Trúc Vi tự nhủ với lòng.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---

“haiz,về thôi..” Hứa Thanh Trúc Vi khịt mũi.

Chính vào lúc cô định gọi cho thư kí đưa xe đến đón thì lại nghe một tràng tiếng vỗ tay từ phía sau.

Cô tò mò quay đầu, tầm mắt chậm rãi nhìn về hướng xa xa

Ở một góc hơi khuất của con phố. Nơi đó có một đám người đang vây quanh cái gì đó..

Hình như là một nhóm nhạc lộ thiên đang biểu diễn.

Làm Hứa Thanh Trúc Vi tò mò đi đến nơi đó thời điểm, bài hát đó đã kết thúc.

Dàn nhạc biểu diễn ngoài trời luôn làm người ta cảm thấy bị cuốn hút.Cuốn hút không chỉ bởi không khí mà cả tài năng của những ban nhạc đường phố này.

Bài Ave Maria

Thật sâu chạm vào linh hồn tiếng đàn violon, làm người ta yên bình trumpet vang vọng,piano sâu lắng, còn có kia giống như bay lên chín tầng thiên không cao vút hamonica..

Này hết thảy đều làm cho người chung quanh không tự chủ được đắm chìm thưởng thức.

Làm nốt nhạc cuối cùng của giai điệu kết thúc, chung quanh vang lên vỗ tay cùng tiếng huýt sáo.

“bis bis,..” vang vọng không ngừng.

Đáp lại sự cổ vũ của mọi người là một đoạn mềm nhẹ nhạc vang lên.

Lần này, dàn nhạc thay đổi một ca khúc nhẹ nhàng 《breathless》.

if our love was a fairy tale

i would charge in and rescue you

On a yacht baby we would sail

To an island where we'd say i do

...

Giọng nam nhân trầm ấm vang lên,sâu lắng vào lòng người.

Những cặp đôi đưa mắt nhìn nhau,đều thấy hình ảnh mình trong mắt đối phương vui vẻ,một ai đó cất tiếng hát hòa nam nhân trên kia..

Sau đó,cơ hồ mỗi người đều đã ngâm nga bài hát này. Người chung quanh đều đi theo cất tiếng hát.

Hứa Thanh Trúc Vi cũng nhẹ giọng xướng theo.

Đột nhiên, người đang hát trên bục nâng bước chân hướng phía dưới đi tới, đứng ở giữa đám người đang vây quanh cùng mọi người cùng nhau xướng .

Nam nhân vẫn tiếp tục vừa hát vừa đi tới Hứa Thanh Trúc Vi bên người.

Đến gần,Hứa Thanh Trúc Vi mới nhìn thấy đây là một thiếu niên khoảng chừng 19,20 tuổi, tóc nâu màu hạt dẻ mềm nhẹ phủ xuống trán,một đôi mắt màu lam sâu hun hút, gương mặt tuấn tú khiến đám con gái bên dưới liên tục hai mắt hình trái tim ái mộ nhìn,đơn giản một áo sơ mi trắng tinh cùng quần bò, rất có hơi thở thư sinh.

Nam sinh vẫn đi xung quanh Hứa Thanh Trúc Vi hát, khiến cho mọi người cũng đều dời tầm mắt đến trên thân Hứa Thanh Trúc Vi.

Đêm nay,Hứa Thanh Trúc Vi mặc một bộ sơ mi màu xám đuôi chuột,váy đen chấm bi trắng,phủ thêm một tầng vải voan mềm mại,đung đưa theo gió, cùng nam sinh áo trắng hình thành tiên minh đối lập.

Nhưng mọi người đều không hẹn mà cùng thấy hai người đứng bên” thật xứng đôi“.

Mà Hứa Thanh Trúc Vi cho dù bị đám người vây quanh,dưới ánh nhìn của rất nhiều đôi mắt,cô vẫn như cũ thong dong bình tĩnh, vỗ tay đánh nhịp, môi mọng không tô mà đỏ làm say lòng người hừ nhẹ ca khúc.

Cuối cùng, làm bài hát này chấm dứt thời điểm, nam sinh nắm lấy tay phải Hứa Thanh Trúc Vi, đặt lên đó một cái hôn nhẹ lễ gặp mặt.

Với một người đã 23 tuổi,chuyên làm ăn hợp tác với người ngoại quốc như Hứa Thanh Trúc Vi ở kiếp trước,một nụ hôn này không tính là gì,đơn giản là phong tục của người phương Tây mà thôi.

Cho nên cô rất bình tĩnh đợi nam sinh kết thúc nụ hôn.

Mọi người xung quanh bắt đầu quan sát phỏng đoán mối quan hệ của hai người.

Nam sinh kết thúc nụ hôn,ngẩng đầu nhìn thẳng vào Mắt Hứa Thanh Trúc Vi,trong ánh mắt là bình tĩnh vô ba,nhưng ở góc độ Hứa Thanh Trúc Vi không nhìn đến,nam sinh khóe môi câu lên,tròng mắt càng thêm xanh thẳm một chút.

Nam sinh cũng không có lập tức buông tay Hứa Thanh Trúc Vi, mà là nắm lấy kéo cô đi tới dàn nhạc bên trong.

Nam sinh dùng tiếng Anh ý bảo Hứa Thanh Trúc Vi diễn tấu một khúc.

Hứa Thanh Trúc Vi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nam sinh,lại nhận được một ánh mắt cổ vũ,cô cũng không từ chối,hiện tại cô cũng muốn từ âm nhạc dứt ra nỗi lòng của mình.

Đi vào phía trước đàn piano, chỉnh tông, thử âm,lại quay sang trao đổi một chút với những người còn lại..

Sau đó,hai tay Hứa Thanh Trúc Vi lưu loát bắt đầu ở trên mặt bàn phím phi vũ.Cô bắt đầu cất tiếng hát

Một mình bơ vơ trên cõi đời,một mình chơi vơi

Một mình nghẹn ngào,lệ âm thầm tuôn rơi trong đêm tối..

Người người chỉ thấy tôi,luôn hé nụ cười

Ai thấu hiểu được tôi,cũng là người yếu đuối.

Tôi đứng giữa đời,đơn côi lặng lẽ

Một ngày kia nếu có quên lối về,ai nguyện đón đưa tôi..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.