Nữ Chủ Ở Bên Kia, Nam Chủ Thỉnh Cút!!!

Chương 13: Cắt đứt



”Chát”

Âu Dương Kình Phong sững sờ nhìn Hứa Thanh Trúc Vi,má phải bỏng rát khiến hắn ngây ra.

Lợi dụng Âu Dương Kình Phong kinh ngạc Hứa Thanh Trúc Vi giãy ra khỏi phạm vi vòng tay cứng như thép của hắn.

“Âu Dương Kình Phong,tôi là người có tự trọng,không phải loại phụ nữ dễ dãi,chúng ta từ nay đường ai nấy đi,đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Hứa Thanh Trúc Vi đưa tay ra sức lau đi cảm giác môi chạm môi còn đọng lại căm giận nhìn Âu Dương Kình Phong.

Âu Dương Kình Phong đọc được sự chán ghét cùng phòng bị trong ánh mắt của cô chỉ cảm thấy sức lực toàn bộ như bị ai rút đi.

Hắn không thể tin nhìn chằm chằm cô,thì thào.

“tiểu Vi,em đừng nói giỡn với anh nữa có được không?chẳng phải em thích anh sao?anh cũng..” thích em.

“Âu Dương bác sĩ,Âu Dương tổng giám đốc,người con gái yêu anh tên Hứa Thanh Trúc Vi đã chết rồi,chết ở hồ nước mùa đông lạnh băng năm ngày trước..” cô ngửa mặt,nuốt hết tất cả nước mắt vào lòng,sau đó nhìn hắn gằn từng tiếng.

“Hứa Thanh Trúc Vi hiện tại,một chút cũng không có cảm giác với anh!”

Nói xong câu đó cô dứt khoát quay người bước đi.

Đúng vậy, cô gái đáng thương yêu ngươi đã chết,mà ta,hiện tại không phải là cô gái ngốc ấy.Cho nên,hai ta chả liên quan gì nhau.

Âu Dương Kình Phong nhìn theo bóng lưng của cô trái tim như bị ai đào rỗng,cảm giác nặng nề đè nén ngực hắn.

Bóng trăng phủ lên thân hình hoàn mĩ của hắn đổ dài trên mặt đất một cái bóng cô đơn.

--- ------ ------ -----

Hứa Thanh Trúc Vi vừa đi vừa ra sức chà lau làn môi,cô tức tối lằng nhằng.

“tên khốn kiếp,lại gặp một lần có ngươi đẹp mặt,nụ hôn đầu của ta..grừ..”

RRR...RRR...RRRRR..

“Alo?”

Hứa Thanh Trúc Vi một tay bắt máy một tay không thương tiếc sát làn môi đỏ ửng.

“muội muội,đang ở đâu?ca đã xong rồi đây,đưa địa chỉ ca qua đón muội”

Hứa Văn Vũ Triệt trầm ấm giọng nói vang lên đầu dây bên kia.

“ca..” Hứa Thanh Trúc Vi uỷ khuất sụt sịt mũi hoán một tiếng.

“ân? muội làm sao vậy? thế nào lại khóc?nói cho ca,muội đang ở đâu?”

Hứa Văn Vũ Triệt nóng nảy,chết tiệt,là ai khi dễ muội muội bảo bối của hắn.

Hắn nôn nóng hỏi Hứa Thanh Trúc Vi vị trí cô đang đứng.

“muội đang ở hẻm phía Tây quảng trường trung tâm gần khu thực phẩm” Hứa Thanh Trúc Vi đưa mắt nhìn xung quanh sau đó uể oải trả lời.

“được,ca tới ngay,muội không được đi lung tung biết không?”

Hứa Văn Vũ Triệt cúp máy,hận không thể mọc cánh bay đến bên cạnh muội muội ngay lúc này.

Hắn cua xe ra khỏi tầng hầm công ty sau đó không nghĩ ngợi tăng tốc độ nhanh chóng phóng vút đi để lại trên đường một làn khói xanh.

Vượt hết hai cái đèn đỏ hắn dừng xe tại quảng trường sau đó chạy vội vào khu vực thực phẩm.

Lấy điện thoại từ trong túi quần,hắn vừa đi vừa ấn gọi cho Hứa Thanh Trúc Vi.

“muội đang ở đâu?”

“muội đang ở gần vòng quay Mặt Trời” Hứa Thanh Trúc Vi giọng mệt mỏi trả lời.

“ân.” Hứa Văn Vũ Triệt chạy nhanh hơn,khi chỉ còn chừng bốn năm bước chân hắn chợt dừng lại, hai mắt khoá chặt bóng dáng bé xinh đang đi chân không trên tường thành trước mặt.

Cô gái nhỏ mặc váy màu đen chấm bi,voan mỏng khiêu vũ theo làn gió,đôi chân trần trắng nõn đối lập với gạch men màu đen,mỗi tay nắm một chiếc giày.

Mái tóc cô bay bay trong gió,cô đang đi chầm chậm trên bờ thành vòi nước tự động,khuôn mặt u tĩnh,xa xa là vòng quay Mặt Trời lấp lánh ánh đèn đầy màu sắc.

Hắn ngưng hô hấp,hai bước thành một chạy đến nơi đó,khi đến gần,hắn nhẹ gọi.

“tiểu Vi..”

Cô gái nhỏ nghe tiếng gọi ngẩng đầu nhìn hắn,đôi mắt mê mang,nhuận nước,chọc người khác đau lòng.

Muội muội khóc??

Trong thoáng chốc khuôn mặt Hứa Văn Vũ Triệt âm trầm.

Kẻ nào dám khi dễ muội muội của hắn?

Không đợi hắn nghĩ nhiều,Hứa Thanh trúc Vi ở xác định người đến là ca ca thì từ trên bờ thành nhảy xuống.

Hứa Văn Vũ Triệt kinh hoảng,vội đưa tay tiếp lấy cô.

Không dự triệu thiên hạ nhào vào lòng mình,thân hình thoáng cứng ngắc,sau đó lại dãn ra.

Cô gái nhỏ ôm chặt lấy vòng eo của hắn bất động,một lát sau,có tiếng thút thít nho nhỏ,rồi dần dần to dần,cho đến khi thành tiếng.

Hứa Văn Vũ Triệt bị tiếng khóc của Hứa Thanh Trúc Vi làm cho luống cuống chân tay,hắn nghe cô nức nở tâm cũng muốn nát.

Vạt áo sơ mi bị nước mắt thấm một mảng lớn.

Không biêt vì sao nghe giọng ca ca trong điện thoại cô rất muốn khóc.

Hiện tại ca ca đã tới,cô cũng không muốn kìm nén nữa.

Thượng một đời yêu Âu Dương Kình Phong làm liên luỵ bao nhiêu người,khiến Hứa ba Hứa mẹ lo âu,khiến tình anh em lâm vào đóng băng lạnh lẽo,khiến bạch liên hoa có chỗ hở chui vào phá tan mái âm của mình.

Hiện tại tình cảm đó đã chấm dứt,nói nguyên chủ không đau khổ là nói dối,bởi vì trái tim của thân thể này vẫn đang co rút từng hồi,nhưng cô lại không hối hận quyết định của mình.

Cô là cô,là nữ cường nhân Thích Noãn Tình,cô không muốn có bất kì dây dưa nào với nam chủ nữa cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.