Nữ Chủ Ở Bên Kia, Nam Chủ Thỉnh Cút!!!

Chương 6: Giao phong



Nữ tử đứng đó,tóc dài bay lượn trong gió,xinh đẹp và ôn nhu hệt cái tên của nàng.

Chỉ thấy trong tay nàng cầm một cái giẻ lau nhà,trước người khoát một cái tạp dề màu hồng phấn.Trên mặt lấm tấm mồ hôi.

Vừa thấy Hứa Thanh Trúc Vi đã muốn nhào lên nắm lấy tay nàng một bộ thâm tình lại xảo xảo bị Hứa Thanh Trúc Vi né ra.

Nhan Ôn Nhu khoé mắt loé lên một tia nghi hoặc,ngay lập tức chuyển thành rưng rưng ngậm nước mắt,một bộ điềm đạm đáng yêu cắn môi nhìn cô khiến Hứa Thanh Trúc Vi da đầu run lên.

“tiểu Vi a,ngươi không có việc gì đi? Rơi xuống hồ nước mùa đông lạnh lắm phải không,may mà Triệt ca đến kịp thời..ô ô..lần sau ngươi đừng không xem trọng bản thân như vậy được không?ta hảo lo lắng cho ngươi.Âu Dương thiếu gia nếu đã vô tình ngươi cần gì phải liều mạng như vậy,baba và a di sẽ đau lòng a.Bây giờ ngươi đã an toàn trở lại,tỷ tỷ đây cũng thật an tâm” nước mắt nhanh chóng tràn mi.

Hứa Thanh Trúc Vi âm thầm líu lưỡi trước tài năng diễn xuất của Nhan Ôn Nhu,chậc chậc,này trình độ muốn là nước mắt rơi này cũng tầm cỡ ảnh hậu nha.

Bất quá..

Một lời nói ngoài mặt là quan tâm an ủi,bên trong lại âm thầm đả kích nguyên chủ một phen,sát muối vào vết thương của nguyên chủ rằng nàng cho dù cố gắng Âu Dương Kình Phong cũng sẽ không thương ngươi,cho nên ngươi rơi xuống nước hắn cũng không cứu,nếu không phải có ca ca ngươi,ngươi đã mất mạng rồi,lại một phen hạ thấp nguyên chủ bất hiếu làm cha mẹ buồn.

Một ná ba chim,giỏi lắm Nhan Ôn Nhu.Không hổ danh nữ chủ bạch liên hoa a.

“Tỷ tỷ thật sự yên tâm hay chỉ giả vờ yên tâm? Không thấy được vẻ mặt thống khổ của ta, hẳn tỷ tỷ rất thất vọng mới đúng. Ngày đó ta bị rơi xuống hồ được đưa vào bệnh viện, không phải tỷ tỷ cười rất vui vẻ sao, còn liên tục nói: 'Chết thì tốt, chết thì tốt, xem sau này nó làm sao càn rỡ được nữa.' Ta cũng muốn hỏi tỷ tỷ, đến tột cùng ta càn rỡ chỗ nào, khiến tỷ phải ghi hận ta như thế?” Hứa Thanh trúc Vi lơ đễnh hỏi.

Nàng cũng lười cùng nàng ta giở trò.Trực tiếp nhìn thẳng vào nàng ta nở một nụ cười trào phúng.

“Nhan Ôn Nhu,đừng ở đó mà vờ mèo khóc chuột,ta thừa biết ngươi nghĩ gì.”

“rõ ràng trong lòng cười thầm,không ngừng nguyền rủa ta chết thì tốt,chết thì tốt,ngoài mặt lại giả vờ giả vịt quan tâm,cút đi,ta không nuốt trôi những biểu hiện giả dối của ngươi”

Ánh mắt Nhan Ôn Nhu lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đứng bên cạnh nghe từ đầu đến giờ, Hứa Văn Vũ Triệt hung hăng cau mày.Dĩ vãng thấy đứa em gái nuôi này cũng không tệ,dịu dàng hiểu lòng người,cũng rất tốt với tiểu Vi,không ngờ nàng ta cũng không đơn thuần như vậy.

Nghĩ đến những lời của muội muội,Hứa Văn Vũ Triệt nhìn Nhan Ôn Nhu tròng mắt thay đổi lạnh như băng.

“Ngươi, ngươi làm sao mà biết?” Nhan Ôn Nhu lời vừa ra chợt im bặc, chột dạ quay đầu lén nhìn Hứa Văn Vũ Triệt,thấy gương mặt hắn âm u nhìn mình thầm ảo não mình lại bị tiện nhân kia làm cho lỡ lời.

Làm sao mà biết ư? Đương nhiên là trong sách viết . Mặc dù là xuyên qua đã hai ngày, nhưng đối với đầu óc đọc đâu nhớ đấy của Hứa Thanh Trúc Vi mà nói làm sao nàng có thể quên cho được?

Không để cho Nhan Ôn Nhu có cơ hội mở miệng xảo ngôn Hứa Thanh Trúc Vi lạnh giọng nói tiếp.

“Vả lại,Hứa gia không thiếu người giúp việc,ngươi mặc dù chỉ là đứa con nuôi ba mẹ ta mang từ cô nhi viện về,nhưng cũng chưa từng bạc đãi ngươi.Ngươi có âm mưu gì khi cứ cố biến mình trở nên đáng thương tựa như Hứa gia đối xử tệ với ngươi a?”

“ta..ta chỉ là nghĩ muốn dọn dẹp một chút.Con thím Trần đau chân nên thím ấy phải chạy vào bệnh viện,đúng lúc ta có ở đó nên đã đề nghị giúp thím ấy dọn dẹp.”

“thím Trần muốn đi ra ngoài vì sao không xin phép ta hoặc ca ca mà tự ý rời đi?Khi nào thím ấy về nói thím ấy từ mai không cần đi làm nữa.Hứa gia không chứa kẻ giúp việc không quy củ”

Nàng nhưng là nhớ rõ nguyên tác thím Trần không ít lần giúp nữ chủ hại nguyên chủ.

Trong đó có lần đứng ra làm chứng nguyên chủ xô Nhan Ôn Nhu xuống lầu làm hư thai khiến Hứa Văn Vũ Triệt hoàn toàn lâm vào thất vọng đối với nguyên chủ,từ đó về sau nàng mất đi sự che chở của caca.

Sẵn dịp này bẻ đi cánh tay đắc lực của nàng ta. Để xem nàng ta còn có thể dùng cách nào hại nàng.

Hứa gia cũng không chứa kẻ ăn cây táo rào cây sung,dĩ vãng nguyên chủ không mấy quan tâm chuyện trong nhà nhưng cũng không hề đối xử tệ với ai,thế nhưng lại bị cấu kết hãm hại như vậy.

Nghĩ đến cái chết thảm thiết nhục nhã của nguyên chủ nàng cười lạnh.

Nhan Ôn Nhu,đã ta đến đây,ngươi tốt nhất đừng đánh chủ ý lên ta ca ca,nếu không ngươi cũng đừng mong ngày trôi qua thoải mái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.