Nữ Chủ Ở Bên Kia, Nam Chủ Thỉnh Cút!!!

Chương 8: Đây là gia của cô



Hứa Văn Vũ Triệt đôi mắt thập phần cưng chiều nhìn Hứa Thanh Trúc Vi,không hiểu sao càng nhìn cô tim hắn càng mềm mại.

Chợt nhớ đến những gì cô nói,đôi mắt đẹp xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Nhan Ôn Nhu,xem ra hắn cần phải một lần nữa nhìn rõ cô gái này.

Hắn vẫn nhớ rõ tối hôm kia khi Nhan Ôn Nhu nghe tin tiểu Vi rơi xuống hồ,nàng ta vô cùng suy sụp,lo lắng thậm chí còn khuyên hắn đừng trách nàng bồng bột,mong hắn nhẹ nhàng khuyên bảo muội muội.

Lúc đó nói thật trong lòng hắn có chút động động,dù sao đối với cô nghĩa muội này trước giờ hắn không quá để ý.

Ngược lại muội muội mình so với cô bé này lại quá ngang bướng,chanh chua,không biết điểm dừng.

Suy cho cùng,làm một người anh trai,có người lo lắng cho em gái mình hắn vẫn có chút vui vẻ.Thầm nghĩ sau này ở Hứa gia quan tâm Nhan Ôn Nhu thêm một chút.

Mà bây giờ,xem ra cô gái này không đơn thuần như hắn thấy.

--- ------ ------ ---------

Hứa Thanh Trúc Vi bước xuống nhà,đã thấy trên bàn dọn sẵn những món ngon lành.

Hai mắt cô lập tức toả sáng.

Kiếp trước nếu hỏi nữ cường nhân Thích Noãn Tình thích nhất là gì,các tạp chí từ lớn tới nhỏ đều nhất trí hô to: thức ăn.

Thích Noãn Tình từng là nhà bình luận món ăn nổi tiếng.

Có người từng đùa vui rằng ,nếu bạn là một quý ông muốn theo đuổi người phụ nữ kim cương Thích Noãn Tình,hãy chắc chắn mình là đầu bếp tuyệt hảo.

--- ------ ------ ------

Trên bàn ngồi hai người,một nam nhân và một nữ nhân.

Hai người đều là tuấn nam mĩ nữ,mặc dù hai người tính ra đều đã có tuổi nhưng bảo dưỡng tốt lắm,nên năm tháng dường như không quá để lại dấu vết trên gương mặt hai người.

Hai người nghe thấy âm thanh hai người trên lầu bước xuống thì ngay lập ngẩng đầu nhìn lên.

Sâu trong mắt hai người là tình thương con của cha mẹ nồng đậm,xua thế nào cũng không tan.

Hứa Thanh Trúc Vi nhìn hai khuôn mặt yêu thương thân thuộc trước mắt,trong lòng tràn ra từng đợt đau lòng,nhung nhớ hối hận cùng thống khổ.

Hứa Thanh Trúc Vi tâm trung run lên, đôi mắt thoáng đỏ ửng,mũi có chút lên men.

Cảm xúc trong lòng của cô có chút dao động,cô biết đây là cảm xúc nguyên chủ nhưng cũng đồng thời là cảm xúc của cô lúc này.”Kích động”

“Ba ba ,ma ma”,hai tiếng này Hứa Thanh Trúc Vi có chút nghẹn lời không thốt ra được.

Đã từng..

..Cô,ao ước biết bao nhiêu mình có cơ hội gọi một tiếng baba,mama

Đã từng..

..Cô, từ công ty trở về, nhìn căn nhà im lìm chìm trong bóng tối cô ao ước biết bao có ba mẹ,có cơm canh nóng hổi chờ mình về..

Đã từng..

...Cô ,ngồi trên chiếc xe sang trọng,nhìn sang bên đường thấy một nhà ba người,ăn mặc bình thường,không hàng hiệu,không sang trọng,giàu sang đi bộ trên đường,nhưng tiếng cười từ họ vang vọng trên đường,lòng cô thầm ao ước phải chi mình cũng có thể một lần dang hai tay, một tay nắm tay ba,một tay nắm tay mẹ cho dù là đi bộ,cuộc sống nghèo khổ tằng tiện chi tiêu,cô cũng mãn nguyện..

Chính là cỡ nào ao ước,kiếp trước cho đến khi chết đi, cô vẫn chỉ cô độc một mình.Bởi vì Thích Noãn Tình cô là một cô nhi.

Một tai nạn giao thông đã cướp đi của cô cái quyền thông thường,cơ bản nhất được gọi baba mama ấy.

Ba mẹ cô trao đổi sự sống sót của cô với Tử thần bằng mạng sống của cả hai người họ.

Mái ấm của cô qua một đêm tan vỡ thành nghìn mảnh,trở thành hồi ức đẹp trong lòng cô.

Mà bây giờ,bỗng dưng mở mắt ra lần nữa,cô lại có gia,có ba,có mẹ,có một ca ca đau cô,thương cô.

Cô có chút sợ hãi tất cả chỉ là mộng đẹp,một cái giật mình mộng đẹp sẽ vỡ tan,xung quanh cô chỉ còn bốn bức tường hoa lệ xa hoa mà lạnh lẽo.

Khóe mắt có chút ướt át,Thần Phật có linh thiêng,nếu đây là mơ,cô nguyện cả đời không tỉnh lại.

--- ------ ------ -------

Hứa ba Hứa mẹ nhìn nữ nhi chỉ đứng đó nhìn một bàn thức ăn ngẩng người thì lo lắng.

Xảy ra chuyện gì?Tiểu Vi đây là làm sao a?

“Vi Vi,con thế nào?chỗ nào không khoẻ à? hay là bị uỷ khuất? nói ma ma nghe,ma ma sẽ đi đòi lại công bằng cho con” Hứa mẹ có chút nóng nảy.

Không lẽ nữ nhi của mình ra ngoài bị ủy khuất?

Hứa ba ba nhíu mày nhìn nữ nhi bảo bối không nói lời nào,ngoài mặt hết sức nghiêm nghị,nhưng là trong lòng cũng âm thầm chú ý lắng nghe câu trả lời của nữ nhi.

Kẻ nào dám khi dễ bảo bối nữ nhi của hắn,không lột một tầng da,hắn không gọi Hứa Thịnh.

Hứa Thanh Trúc Vi lắc đầu.Hô lên

“ma ma,ba ba,con xin lỗi..” nhào vào lòng mẹ,Hứa Thanh Trúc Vi nhịn không được khẽ rơi nước mắt, giọng cô có chút nghẹn ngào,uỷ khuất khiến tâm ba người muốn nát.

Một là Hứa ba,một là Hứa mẹ,một nữa là Hứa Văn Vũ Triệt vừa về phòng thay đồ bước ra.

Hứa bá nhìn thấy nữ nhi khóc thì kinh hãi,không tiếp tục giả vờ nghiêm nghị nữa,ông bật dậy khỏi ghế hai bước làm một tiến lên ôm lấy nữ nhi vào lòng,bàn tay to hòa ái vuốt ve tấm lưng đang khẽ run lên vì tiếng nấc,đau lòng không thôi.

Rốt cuộc kẻ nào khiến nữ nhi của ông thương tâm đến như vậy?

Ba người ôm thành một đoàn.

Hứa Văn Vũ Triệt nghe tiếng muội muội ủy khuất đầu tiên là ngẩng ra,sau đó trong lòng tràn ra cảm giác khó chịu,hắn nghĩ không lẽ Âu Dương Kình Phong trong lòng muội muội mình quan trọng đến thế?Khiến cô tan lòng nát ruột bật khóc như thế kia.

Nhưng sau đó hắn lại tự biện hộ,“muội muội đã nói sẽ quên tên kia,thần thái của tiểu Vi lúc nói câu đó vô cùng tự nhiên, không giống với quá miễn cưỡng hay nói dối đi.

Hắn tự ý xem nhẹ cảm giác nhói nhói trong lòng khi nghĩ đến muội muội bảo bối của mình đau lòng vì nam nhân khác.

Hắn nhìn muội muội bé nhỏ nhào vào lòng ba mẹ có chút bực bội,như thế nào mà muội muội lại thân với ba mẹ hơn hắn đây?

Hứa Văn Vũ Triệt không chút nào hiểu rõ mình đây là đang ăn dấm chua của ba mẹ mình.

Tiến lên một bước,một cái ôm nhẹ,tiểu nhân nhi đã vững vàng rơi vào trong lồng ngực rắn chắc của hắn.

Ân,có chút nhẹ,cần bồi bổ.Hắn ôm cô sải từng bước chân khỏe khoắn đến bàn ăn,bỏ mặc Hứa ba,Hứa mẹ hai người hai khuôn mặt đen thui nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Nữ nhi chúng ta còn chưa ôm thỏa thích đâu,ngươi đứa con trai bất hiếu lại cướp đi tiểu Vi bảo bối của chúng ta.” Hứa ba Hứa mẹ không hẹn mà cùng nghĩ.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---

“Baba,a di..” một tiếng nữ tử mềm nhẹ nhu nhược vang lên phá vỡ thời khắc ấm áp của một nhà ba người.

Hứa mẹ ngẩng đầu nhìn đứa con gái nuôi trên danh nghĩa của mình,nhàn nhạt gật đầu,ngược lại Hứa ba có vẻ ôn hòa nhiều hơn.

“Tiểu Nhu,làm chi đứng đó,đến dùng cơm a”

“baba,mọi người cứ dùng cơm,con dùng chung với mọi người dưới bếp là được rồi.”Nói xong cắn cắn môi,ủy khuất xoay người.

“nói gì thế,mau đến.” Hứa ba ba hơi ngừng lại,sau đó nói tiếp.Chợt nhận ra trên bàn chỉ có bốn bộ bát đũa,mới hướng về phía nhà bếp hô lên.

“thím Trần,cầm thêm một bộ bát đũa đến”

“Không cần a,baba,ta vẫn quen ăn chung với các dì dưới bếp.” Nàng nhìn thoáng qua vẫn đang nhàn nhã không có động tĩnh Hứa Thanh Trúc Vi âm thầm hận.Lại nhìn sang thấy Hứa Văn Vũ Triệt yêu thương nhìn Hứa Thanh Trúc Vi cười cười thì suýt cắn nát một ngụm ngân nha.

'Tiện nhân,ba ba là của ta,ca ca cũng là của ta a' Nhan Ôn Nhu trong lòng rít gào,ngoài mặt lại len lén nhìn sang Hứa Thanh Trúc Vi tựa hồ muốn nói lại thôi,Hứa ba theo bản năng nhìn sang nữ nhi ánh mắt mang không hiểu.

“Vì sao ngươi lại nhìn ta?Cứ như ta bắt nạt ngươi không bằng?Còn nữa,Hứa gia chưa bao giờ bắt ngươi dùng cơm dưới bếp.Ngươi cố tình làm,nếu có người cùng chung làm việc với ca ca hoặc là ba ba nhìn thấy một màn như vậy không phải sẽ hiểu lầm Hứa gia đối với đứa con nuôi như ngươi ngược đãi sao?Như vậy chẳng phải thanh danh thị trưởng sẽ bị quét rác?”

Hứa mẹ nghe đến đây,chân mày nhíu lại.

“Đừng vì một chút tự tiện của ngươi ảnh hưởng đến tiền đồ ba ba và ca ca” Hứa Thanh Trúc Vi âm thanh trào phúng.

Cô cười lạnh.Gọi Hứa ba là ba ba,nhưng lại kêu mẹ cô là a di,Nhan Ôn Nhu a Nhan Ôn Nhu,ngươi là quá tự tin về địa vị của mình trong Hứa gia nên coi khinh chủ mẫu là mẹ ta,vẫn là ngươi ngu xuẩn không phân biệt được đâu?

“baba,con đã đuổi việc thím Trần.Thím ấy thân làm người giúp việc hơn 20 năm của Hứa gia,nhưng lại trộm đồ trong nhà mang đi bán.Hứa gia không chứa chấp kẻ có lòng gian xảo.”

“Huống chi,ba ba là thị trưởng,ma ma lại là giáo sư có tiếng tăm.Con trai thím Trần dính líu đến ma túy,lại gây ra án mạng chết người,nếu sau này có kẻ lòng lang dạ sói hồ ngôn loạn ngữ,chúng ta quả thật sẽ mắc một thân họa vô đơn chí.” Nói xong ánh mắt ý vị thâm trường nhìn về phía Nhan Ôn Nhu.

Bị ánh mắt lạnh như băng của Hứa Thanh Trúc Vi đảo tới,Nhan Ôn Nhu nhịn không được run rẩy lui về sau hai bước,nhất thời trong lòng nỗi hận tựa như mộc xuân phong lan tràn.

Đúng vậy,trong nguyên tác,chính do Hứa Văn Vũ Triệt đứng ra dùng tiền giải quyết vụ này,khiến sau này có kẻ vu Hứa gia ỷ thế dùng tiền và địa vị áp chế nhân dân khiến Hứa ba bị cách chức.Cổ phiếu Hứa thị tuột dốc không phanh.Hội đồng công ty quyết định tạm thời đình chỉ chức tổng giám đóc của Hứa Văn Vũ Triệt.Hứa gia sứt đầu mẻ trán.

Mà Nhan Ôn Nhu lấy thân phận nữ nhi của Hứa ba đứng ra thay Hứa Văn Vũ Triệt xinh đẹp giải quyết khó khăn.Thực chất là ngầm để một trong những nam nhân của nàng ta âm thầm đào hố ý đồ nuốt trọn Hứa thị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.