Nữ Chủ, Quản Lý Tốt Hậu Cung Của Ngươi

Chương 53: Buổi đấu giá phong ba (7)



Dạ Tuyết không có thời gian rối rắm về Hiên Viên Triệt lâu lắm,bởi vì ngay sau đó nàng đã bị một vật phẩm mà nhân viên công tác bưng lên hấp dẫn toàn bộ lực chú ý.

Đặt ở trên khay bán đấu giá là một viên đá to chừng một nắm tay trẻ con, nó mặt ngoài phủ một lớp thản nhiên màu bạc khiến viên đá bóng loáng, oánh nhuận vô cùng.

Mà cái làm cho người ta chú ý nhất chính là, viên đá lại trong trạng thái nửa trong suốt, thỉnh thoảng phát ra ánh sáng bàng bạc, mà bên trong phảng phất có cái gì đó giống chất lỏng ở lưu động.

Dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu,viên đá càng trở nên rực rỡ đầy màu sắc,trông rất đẹp mắt.

Bán đấu giá sư đợi mọi người thưởng thức đủ vẻ xinh đẹp của viên đá mới bắt đầu giới thiệu lai lịch :

-” Đây là một lính đánh thuê trong một lần săn ma thú lạc vào một hang động,bên trong tìm được vài món bảo bối,viên đá này là một trong số đó.”

-”Bất quá sau khi Các Điếm tra xét lại phát hiện tác dụng không rõ ràng, có thể đương (dùng làm) vật phẩm trang sức, giá tiện nghi 1000 lượng bạc.”

Bán đấu giá sư giới thiệu làm cho trong đại sảnh nhiều nhân bị viên đá thu hút lập tức buông tha cho trả giá ý định, dù sao không ai chê bạc nhiều.

Tuy rằng nơi này nhân phần lớn là tài đại khí thô,nhưng bạc cũng không phải sỏi đá,bỏ ra 1000 lượng bạc mua về một viên đá làm vật trang sức,kia cũng không khỏi có điểm ngốc a.

Cho nên trong khoảng thời gian ngắn, trừ bỏ một ít nữ nhân rải rác trả giá,còn lại mọi người phần lớn là nhìn náo nhiệt đồng thời âm thầm chờ mong kiện bán đấu giá phẩm tiếp theo xuất hiện.

Nữ nhân đối với những vậy trang sức là không thể cưỡng lại sức mê hoặc,cho nên không ít người tham gia trả giá.Ngược lại viên đá cũng không đến nỗi bị vắng vẻ.

Nhưng là lúc này Dạ Tuyết ánh mắt lại tăng lên hai phần hứng thú, nàng nhìn viên đá nhẹ nhếch miệng.

Nàng tất nhiên biết lai lịch của viên đá kia, nó căn bản không phải là cái gì trang sức, mà viên đá bên trong cũng xác thực có chất lỏng tồn tại, hơn nữa này chất lỏng có có thể giải trừ hết thảy độc tố công hiệu.

Này nhưng là khó gặp một quả Linh Khí tảng đá nha.

Trời đất bao la,nơi này nhân lấy tu tập chiến khí làm gốc,tất nhiên trong không khí linh khí là tràn ngập,mà viên đá này chính xác là hấp thụ linh khí trong thiên địa khiến trung tâm viên đá bị biến đổi

Qua hàng ngàn năm, theo linh khí không ngừng tẩm bổ,phần trung tâm của viên đá dung hoà cùng linh khí hình thành nên dung dịch bên trong.

Mà dung dịch này có thể làm dung môi hoá giải tất cả độc dược

Trong nguyên tác,viên đá này tại đấu giá hội hôm nay là được nam chủ Hạ Dật Phong mua xuống tặng nữ chủ Vân Mộng Vũ.Sau đó được nữ chủ sử dụng để giải độc cho Hách Liên Kỳ nga.

Trong đầu chợt nghĩ ngợi một chút,ánh mắt Dạ Tuyết nổi lên một tia trêu đùa.

Nói thật, nàng cũng không quá cần viên đá này,căn bản trên thế giới này không có độc nàng không giải được,chẳng qua là cần nhiều thời gian hay ít để chế giải dược mà thôi.

Bất quá a

Nàng nhưng là không ngại cho nữ chủ một ít phiền toái đâu,dù sao hiện tại rất buồn chán,đúng không?

Dạ Tuyết nghịch ngợm cười, mà nụ cười này không ngoài dự liệu rơi vào tầm mắt Nam Cung Hàn.

Hắn nhìn nàng cười bất giác cũng nở nụ cười nhẹ,trong mắt tràn đầy đều là ôn nhu.

Nàng thích viên đá kia?nam Cung Hàn dời lực chú ý xuống đại sảnh.

Xác thực rất đẹp,bất quá lại là chất lượng tầm thường viên đá,nếu vật nhỏ thích đá nhiều màu sắc,vậy sau này thu thập nhiều một chút cho vật nhỏ đi.

Dạ Tuyết không biết có người vì nàng nhìn nhiều thêm hai giây viên đá kia mà sau này các loại đá quý lớn nhỏ không ngừng được đưa đến cho nàng.

Bất quá đây là nói sau.

Mà cùng lúc đó,đại sảnh bước vào ba người,bất quá bởi vì đấu giá hội đang chú ý sự tranh giành trả giá viên đá của vài nữ nhân nên cũng không ai chú ý đến bên này.

Mà dẫn đầu ba người là một nam nhân anh tuấn,bất quá hàn khí trên người hắn lại vô cùng thâm trầm,một đôi mắt hắc như mực hệt như một cái động không đáy nhìn chằm chằm lên đài mà mục tiêu dĩ nhiên là viên đá nhỏ kia.

Một trong hai nam nhân đi bên cạnh hắn hướng lão giả nơi góc phòng ngoắc ngoắc.Lão giả lập tức không chậm trễ đi qua.

Chỉ thấy nam nhân đưa ra một miếng Ngọc bội hình kì lân,bên trên khắc hai chữ Phong Tuyệt cho lão giả,lão giả lập tức khom mình làm động tác thỉnh về một góc,sau đó xoay người bước đi, ba nam nhân nhanh chóng theo sau.

Nếu Dạ Tuyết nhìn thấy miếng Ngọc bội kia nàng sẽ nhận ra miếng ngọc bội này y hệt miếng ngọc bội mà vị Phong ca ca kia đưa cho nàng năm nàng tám tuổi,bất quá miếng ngọc vị ca ca kia cho nàng là màu bạc,bên trên chỉ có một Phong tự,màu bạc là ngọc tuỳ thân,mà miếng ngọc bôi nam nhân kia đưa ra lại là màu lục nhạt.

Người đến chính là Hạ Dật Phong,sau khi giải quyết Vân Mộng Vũ ,hắn cấp tốc đi đến nơi này,lại ngoài ý muốn có chút rắc rối nên đến chậm.

Trọng sinh có trí nhớ kiếp trước,hắn đương nhiên biết viên đá kia lai lịch và công dụng như thế nào,hắn tất nhiên sẽ đoạt vào tay bất quá sẽ không lại tiện nghi cho ả tiện nhân Vân Mộng Vũ kia.

Mà trên tầng hai,đồng dạng phòng khách quý,Long Thiên Mị híp đôi mắt phượng tuyệt đẹp nhìn viên đá.

Hắn chợt nghĩ đến tiểu chủ nhân,tiểu chủ nhân hẳn là sẽ thích viên đá này đi,còn nhớ lần trước gặp nhau tại Uyên Ương đình tiểu chủ nhân nhìn chằm chằm tử ngọc của mình đâu.

Nghĩ đến gương mặt kia, trong mắt hắn loé lên một tia không rõ tình tự,ân,quyết định thủ viên đá này tặng cho tiểu chủ nhân đi.

Và,trong lúc vô hình,một viên đá bị ba nam nhân cấp nhớ thương,hơn nữa đối tượng tặng lại là cùng một người,mà người đó hiện tại còn đang cười nham hiểm, tính toán một lát như thế nào nâng giá “âm” nam chủ Hạ Dật Phong một phen đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.