Nụ Cười Của Nắng – Con Gái Thần Mặt Trời

Chương 17: Nắng mùa thu



Về nhà. Tâm trạng nó hoàn toàn đắc thắng. Không vui sao được khi từ một chuyên viên bỗng dưng nhảy vọt lên chức Trưởng Phòng Kế Hoạch. Chuyện nghe như là mơ vậy. Lại còn là rất trẻ nữa chứ. Cậu nó thì đã nắm chắc cái ghế Giám Đốc Sở trong tay. Từ nay trong cơ quan liệu nó còn sợ ai ??? Từ một nhân viên suốt ngày lo làm báo cáo, chạy tới chạy lui nay nó đã có thể chễm chệ ngồi trên cái ghế cao nhất phòng. Lại còn là thân cận với cậu. Đời nói coi như cũng ổn rồi.

Ba nó vẫn chưa ngủ. Chương trình truyền hình An Ninh đang phát bản tin. Nhìn ba nó với một ánh mắt cảm kích xen lẫn e ngại. Đối đầu với ba nó là một sự tự sát. Ba suy nghĩ những thủ đoạn mà nó không thể nào ngờ tới. Ông âm thầm nhìn nó mỉm cười. Nụ cười của một người cha luôn để mắt, quan tâm đến con cái. Ngồi xuống trước mặt ông. Nó cất tiếng :

- Cái giá mà cậu bỏ ra cũng nhiều quá ba nhỉ ???

- Cậu mày phải chấp nhận. Mục tiêu của nó là nhắm đến cái ghế Giám Đốc kia. Nên bỏ ra bao nhiêu đó vẫn coi như là rẻ. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ cậu mày có gan làm hay không ? Và mấu chốt là vụ này phải thật kín kẽ, gọn gàng không để lại bất cứ gì……1 tỷ bỏ ra để mua cái ghế Giám Đốc cho cậu mày cùng ghế trưởng phòng cho mày vẫn rất rẻ đó chứ. Liệu mà làm cho tốt. Đừng để sa chân khó rút…...

- Dạ vâng. Thôi ba đi ngủ sớm đi. Hơn 10h rồi…….

Đúng là nó không thể nào theo kịp suy nghĩ của ông. Nó thật may mắn vì có một người cha như vậy. Những tin nhắn yêu thương từ e bay tới tấp trong dt của nó. Nó thương e nhiều lắm. Nhưng cái bóng của người con gái xưa kia vẫn quá lớn. Nó tự hỏi không biết liệu e có thể vượt qua hình bóng đó không ? Nó cũng không biết……

Buổi sáng, nó đi làm với tâm trạng vô cùng thoải mái. Nó biết chỉ nội trong vài ngày thôi thì nó sẽ chễm chệ ngồi lên cái chức trưởng phòng. Vài con ong ve cũng đã nhanh chóng đánh hơi được điều sắp tới nên cũng nịnh hót nó hơn. Ngày trước khi nó còn là một chuyên viên liệu có thằng nào thèm nhìn. Buồn cười thật. Khoảng 10h ban Giám Đốc cho gọi nó lên nói chuyện. Đi ngang phòng cậu. Nó nở một nụ cười thầm cảm ông……

Bước ra khỏi phòng họp. Trên tay là tờ quyết định bổ nhiệm. Chẳng thể nào khác. Chuyện phải như thế thôi. Kể từ chiều nay, nó chính thức là trưởng phòng Kế Hoạch của cơ quan. Thông tin lan truyền đi nhanh lắm. Chẳng mấy chốc, dt công việc của nó liên tục nhận những cuộc gọi chúc mừng. Ngay cả những nhà thầu mà trước giờ nó chưa bao giờ làm việc cũng moi đâu ra số nó mà gọi. Trưởng phòng trẻ nhất từ xưa đến nay, là nó.

Tối về. Ông cụ như đã được thông tin từ trước mà mở lời nói với nó :

- Chà chà. Chúc mừng ông trưởng phòng Kế Hoạch trẻ nhất Sở của ba. Hahaha

- Hề hề. Ba hiểu con quá rồi mà. Ai bảo con ba tài năng làm gì.

- Mày tính ăn cháo đá bát đấy ah ? Biết thế tao khỏi giúp….

- Thôi thôi xin cụ. Cảm ơn cụ lắm ấy……

- Hahaha. Khá lắm………

Cơm canh đã dọn ra. Dĩa hoa thiên lý xào xanh mướt thật bắt mắt. Hôm nay nhà nó vui lắm. Cả gia đình tụ họp ăn một bữa cơm, bàn về thành công của thằng con trai. Đó chắc là hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ. Nó bỗng thấy thương ông bà cụ quá. Bạn bè ai cũng có cháu bế bồng cả rồi. Ông bà thì vẫn ngóng nó cưới từng ngày. Có lần, ông cụ quá giận dữ. Hất tung cả bàn ăn trước mặt nó rồi bỏ lên trên.

Ăn xong bữa cơm, chưa uống kịp ly trà thì dt nó lại reo. Bực bội nhưng là chuông của dt công việc nên nó vẫn phải nghe:

- Anh Nguyên đấy ạ ? Anh em trong phòng hôm nay có tổ chức bữa tiệc mừng anh. Anh ghé qua một chút chung vui vs ae.

- À. Ừ được rồi. Mọi người ở đâu để anh đến. Đáng ra phải để anh tổ chức cảm ơn mọi người chứ. Sao lại làm thế….

………

Người thức thời là tuấn kiệt. Dân di làm ai mà không hiểu điều đó. Chẹp lưỡi cho qua chuyện. Cuộc vui lại bắt đầu. Bia trôi ào ào như thác đổ. Hết tăng 1. Tăng 2 thì giọng hát trầm ấm của nó lại được dịp trổ tài. Mấy em văn phòng cứ gọi là mê mẩn tiếng hát của nó. Gọng của nó ấm áp trong bài Dòng Sông Băng nay lại chuyển sang tông cao vút của Cây đàn Chapi ……….lâu rồi nó mới hát. Nó hát những bài nhạc buồn sao lại hợp đến thế. Những bài ca sâu lắng như viết ra chỉ để dành riêng cho nó vậy. Sau mỗi bài hát là những tiếng vỗ tay ào ào, đa phần nó hát đều hơn 90 điểm. Mấy chị em gái phòng ban khác nhìn nó với một ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Cũng đúng thôi. Có tài, có ghế, có thế, hát hay. Mặt mũi cũng tạm khá. Nhưng mọi người vẫn không hiểu. Không hiểu tại sao chưa bao giờ nó dắt người yêu đi chung. Chưa bao giờ nó nói về người yêu của mình. Lúc nào nó cũng một mình. Một mình mà thôi. Lẽ nào nó bị gay chăng ?????:3

Điện thoại nó rung lên. Nhìn kĩ lại. Màn hình hiện lên 3 chữ : Pé Xấu Trai. Bước ra ngoài nghe dt. Em nói :

- Anh lên chức mà không gọi báo cho em biết nhá. Giận luôn. Đáng ghét…….>.

- Hjhj. Công việc thôi đó mà. À mà e rảnh không ? Lên hát chung với cơ quan anh cho vui……...

- Ở đâu anh ?

- Omely. Biết không ? Không thì kêu taxi lên. Nhanh nhá. Hehe.

- Được rồi. Chờ e 30’ nghen. Hjhj

Bước vào phòng. Nó xin phép sẽ dẫn theo một người. Mọi người ồn ào hẳn cả lên. Mấy lão bạn trong cơ quan cứ gọi là bình luận loạn xà ngầu. Tất cả đều mong chờ sự xuất hiện của người bạn nó……

Em bước vào cửa với sức hút không thể cưỡng lại. Hàng chục con mắt như đổ vào e. E đẹp quá. Đẹp một cách rất trẻ trung. Mắt kính Nobita trên đôi mắt đầy tinh ngịch. Mái tóc bồng bềnh uốn xoăn màu hạt dẻ. Chiếc quần đùi như làm tôn lên vóc dáng cùng đôi chân trắng muốt của e. E đẹp đến mức khiến cho một vài chị e trong cơ quan cũng phải thẫn thờ. Cúi chào mọi người. Giọng nói ngọt ngào của con gái Sg làm nhiều anh điêu đứng. Liếc nhìn mấy lão kia nó có cảm tưởng như nghe được tiếng nước dãi nhỏ từng giọt xuống nền gạch…...

Không khí như vỡ òa ra vì sự xuất hiện của e. Mấy tên giống đực đang xoắn tít hàm râu dê mà vây lấy e. Nó bị chèn ra phía ngoài cho chị em trong cơ quan chăm sóc. Nhìn em đầy tình cảm rồi lắc đầu. E nháy mắt tinh nghịch với nó rồi hòa vào cuộc vui của mọi người hôm nay. Tới bài nó và em song ca. E ôm lấy nó mà hát. Cuối bài còn trao một nụ hôn say đắm vào môi nó. Vài tiếng than thở nuối tiếc từ bên dưới vang lên. Nó cũng chẳng quan tâm nữa. Bây giờ chỉ có nó và em mà thôi.

Đưa em về. E nhón chân gửi nào gió một nụ hôn dành cho nó trước khi bước vào nhà. Mỉm cười với em. Nó giơ tay vẫy chào rồi lại quay xe trở về...

Sáng hôm sau. Khi mà nó đang ngồi trên cái ghế trưởng phòng đọc báo cáo thì chuông dt chợt vang. Móc dt mà nó chẳng kịp nhìn là ai :

- Alo. Nguyên nghe...

- Khách sáo quá vậy chàng stt buồn. Lời hứa cafe của e còn không đấy ?

- À. Em ah ? A không nhìn dt nên không biết. Lời hứa của anh vs e lúc nào vẫn tồn tại. Lời hứa ngày hôm kia, lời hứa 6 năm trước. Tất cả vẫn còn...

- Hôm nay anh có đi làm không ? E vừa đến sân bay Pleiku nhưng chẳng biết đi thế nào cả. Anh đón e được không ?

- Cái gì ?????...Em lên thật ...

- Vâng. Đang ngồi tại sân bay. Máy bay vừa mới hạ cánh.

- E ngồi đó. Chờ anh trong 15’.

- Vâng. E chờ anh. Nhanh anh nhé.

Chạy vội ra xe. Chiếc BMW đỏ lao như tên bắn trên đường. Xe lướt qua từng dãy nhà, từng con phố trong chớp mắt. Vài chiếc xe máy cản đường khiến nó rủa ầm lên trong xe :

- Tránh raaaaa...

Hụ còi. Xe nó lại lao vụt đi. Tiếng pô xe gào rú làm mọi người dạt cả vào hai bên đường. Nó điên cuồng mà phóng. E đến đây. Đến cái phố núi này để làm gì ? Chẳng lẽ chỉ vì một ly cafe thôi ah ? Nó không tin vào điều đó. Vậy thì tại sao em lại đến đây ?????

Bảng chỉ dẫn lối vào sân bay nhanh chóng hiện ra trước mắt nó. Lướt nhanh qua trạm kiểm tra thu phí vào cổng. Nó thắng xe như cháy mặt đường. Bung cửa xe lao ra ngoài. Nó thấy em, em vẫn ngồi đó. Những ngón tay mượt mà lướt trên chiếc Ipad 2, có lẽ e dùng nó để giết thời gian. Nắng vàng chiếu xuống trên chiếc ghế. Bộ váy trắng tinh khôi làm khuôn mặt e như bừng sáng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.