Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 14: Thanh công tử



Vịn tường đi trở về Bất Ly Cư, lão tử không thể không cảm thán, quả nhiên đúng là ba ngày không luyện không quen tay mà… Một phen này mệt mỏi xương cốt ta.

Tẩy rửa nằm ở trên giường. Nhắm mắt ào ào đi vào giấc mộng.

Trong mộng cũng rất cảnh giác, cho rằng thằng nhóc đó sẽ phái người đối phó ta chứ, đương nhiên trọng yếu nhất vẫn là lo lắng hắn sẽ báo quan, ví thế dự định dưỡng đủ tinh thần, binh đến tướng chặn.

Không nghĩ tới đến nửa đêm cũng không có động tĩnh gì, mà tinh lực của lão tử đã không cần tái dưỡng nữa.

Vì vậy đứng lên, theo thói quen mà đi dạo xung quanh.

Thế nhưng còn chưa đi được vài bước, đã bị một bóng đen chặn lối đi…

“Tả giáo quan, thế nào, Lăng Đằng Vân phái một mình ngươi đến đấu với ta?”

“Dạ Lưu Ly, Tả Thành hôm nay phải giết ngươi.”

Oa, nhìn trường đao kia hùng hổ chém tới, lão tử sợ đến xoay người tránh được một cái: “Ê ê ê, ta đào bới mộ phần tổ tiên nhà ngươi sao?”

Đáng tiếc thằng nhãi này một chút cũng nghe không vào, đem đao trước ngực xuất ra, nhìn như không hề biến hóa, đã có tiếng động rầm rầm, lão tử chỉ cảm thấy một cổ đại lực từ thân đao bức thẳng quanh thân, hay một chiêu “Vũ hoành phong cuồng!”

Lão tử xoay người lại giơ kiếm ngăn cản, một kiếm rời ra đao hắn, dĩ nhiên gan bàn tay rung động tê rần: “Tả Thành, lão tử tức giận rồi nha!”

Không ngờ thằng nhãi này hoàn toàn không quan tâm, khom người một chút, đem đao chuyển sang tay trái, một chiêu “Mưa rào truy hồn”, trở tay chém mạnh, vào lúc lão tử kinh ngạc, hàn khí đã tới trước người.

“Ngươi còn không dừng tay!!!!” Lưu Ly đao phản tới, lấy “tứ lưỡng bát thiên kim” khéo léo đánh bay đao hắn, sau đó đao thế không ngừng, trực tiếp đặt ở trên cổ.

“Ngươi có bản lĩnh thì trực tiếp giết ta, chỉ cần Tả Thành còn một hơi thở, nhất định không cho ngươi yên ổn.”

“Ha, được…Tốt lắm, Tả Thành quả nhiên kiên cường bất khuất.”

“Ngươi… ngươi làm gì?”

“Theo ngươi là làm gì?”

“Ngươi thả…Đừng…”

Đêm đó cùng Tả Thành một đêm lăn lộn, thể lực kia, thắt lưng kia, chậc chậc chậc, một màn hay ho phấn khích này làm sao lão tử lại bỏ lỡ được.

Mặc lại y phục, đang muốn rời đi, trên mặt đất thần sắc Tả Thành lạnh như băng, đột nhiên nói: “Dạ Lưu Ly, không nên hành hạ Thiếu trang chủ nữa, có cái gì thì lại tìm ta.”

“Ô a, ngươi vẫn còn cố bảo hộ chủ nhân nha.”

“Tả Thành chỉ hận không thể giết hết các ngươi.”

Nghiêng người lấy tay nâng cằm hắn, bị hắn quay đầu hung hăng né qua. Ta cười nhẹ, một tay dùng sức kiềm chế tay hắn, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, hắn mấy lần phản kháng không có kết quả sau cùng nhắm mắt mặc ta hôn môi. Sau nụ hôn dài, cân nhắc vỗ vỗ mặt hắn: “Tả Thành, năng lực tuyệt đối, mới có thể đạt được mong muốn.”

Ta cho rằng ta ở tại Lăng phủ xem như đủ ngạo mạn, chí ít sau đó Tả Thành không dám bức ta tham gia cái huấn luyện đồ bỏ ấy, sau đó thời gian Lăng Đằng Vân rãnh rỗi cực ít, cho dù là ở phủ cũng kiểm tra sổ sách đến quá nửa đêm.

Vì vậy ta rốt cục cũng hiểu rõ vì sao trong thư phòng cũng có cái giường lớn như vậy.

Dù là như thế, mỗi một lần nhìn thấy đội mỹ nam kia, lão tử luông nhịn không được cảm thán: “Thật sự là lãng phí quá!”

Kỳ quái chính là hắn tuy rằng vẫn không nhìn ta, nhưng cũng không có đuổi ta đi. Nhìn hắn thật là không có dấu hiệu báo quan, lão tử cũng yên lòng, dứt khoát ỷ lại vào người này. Ăn uống không phải trả tiềm, lão tử cũng nhân tiện giúp hắn chiếu cố một chút cái mỹ nam viện tịch mịch này.

Ngày nào đó, lười biếng ghé vào ngọn giả sơn ngoài Bất Ly Cư ngủ gục, đột nhiên bên ngoài tiếng động lớn xôn xao không ngừng, sau đó mỹ nam lục y chạy vào, thở hổn hển như trâu nói: “Tả giáo quan, không được rồi, Trần Thanh lại đến nữa!!!”

Một hồi la hét ầm ĩ, lão tử thực sự không thể nhịn được nữa, vươn đầu ra khỏi ngọn giả sơn nhìn, thấy mọi người bắt đầu khiêng gậy gỗ, hỏng rồi, muốn quần ẩu!

“Thanh công tử, Thiếu trang chủ hôm qua gần canh bốn mới ngủ một chút, ngài có thể hay không…”

“Lão Hồ, Lăng phù này, khi nào tới phiên ngươi nói chuyện.”

“Này… Lão nô không dám. Thanh công tử mời ngồi.”

Lăng Đằng Vân cơ hồ là lập tức đi ra, ngoại sam tơ tằm bạch sắc lăng hoa, tóc dài buộc lên bằng dây màu tím, khinh bào dải lụa, tôn quý mang theo tịch mịch như tuyết.

“Lại đây.” Người trên đại sảnh chậm rãi thả chén trà xuống, hướng về phía Thiếu trang chủ vươn tay. Lăng Đằng Vân mà ta chưa từng thấy qua này ngoan ngoãn nghe theo. Phất tay cho hạ nhân lui ra, hắn đi qua dựa vào trong lòng Trần Thanh, ngón tay thon dài sạch sẽ của Trần Thanh cuốn lấy tóc hắn thưởng thức.

“Có nhớ ta hay không?” Hắn khẽ cắn cắn lỗ tai, thanh âm trầm thấp ám mị. Lăng Đằng Vân cúi đầu, mặc hắn hôn môi nhưng không mở miệng.

“Nói!” Lại nặng nề gặm cắn một chút, vừa lòng nghe được người dưới thân cúi đầu rên rỉ, tay Trần Thanh tham nhập vạt áo hắn. Không thể nào… Ở chổ này?

Ta ở nóc nhà nhìn xung quanh, rất nhiều tôi tớ ngay đại sảnh chưa hề đi xa, Tả Thành nắm chặt tay, có giọt máu rơi xuống, hắn vẫn chưa phát giác ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.