Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 2: Khu rừng nhỏ yên tĩnh



Ừ, nói đến hôm nay ta đang ở dược phòng của Lưu Ly tiên cảnh nghiên cứu phát minh ra phương pháp phối chế thuốc mới, Bạch Hoa Hoa sứ giả truyền tin của Hoa Mạt Ly đến giẫm lên làm phá hủy hoa hồ điệp của ta, ba lượng bạc đó, trên sổ ghi chép hạ bút ghi lại, mới vừa viết xong, hắn lại phá hư cửa sổ hồng cử mộc. Vì vậy lại vùi đầu, ghi lại hai mươi lượng!

Tên sứ giả kia cuối cùng cũng tiến vào, so với ta cao hơn hai đầu người, xiêm áo bày ra khí thế uy vũ, lấy từ trong ngực ra một ống ngọc được phong kín. Đợi ta rút vật trong ống ngọc ra, hắn cư nhiên lại theo một cửa sổ khác đi ra ngoài !!!!!!

Trên sổ ghi chép vạch thêm một nét nữa, cúi đầu mở tờ giấy trong ống.

"Đơn đặt hàng số: A0098

Ngày bảy tháng năm, năm 164 Bắc Thần quốc.

Loại hình nghiệp vụ: Bắt cóc.

Danh tính mục tiêu: Lê Lân.

Thân phận: thương nhân.

Khác: đính kèm một bức họa chân dung."

Ta mở bức họa ra nhìn trái phải một chút, ây, thằng nhóc này thật sự là… Người người oán trách nha, ngươi nói ngươi xem không có việc gì tại sao sinh ra lại đẹp trai như vậy làm gì aaaaa!~~

Bởi vậy mới nói, ta không có ý hái hoa, nhưng mà hoa lại dụ dỗ lòng người a.

Thu dọn đồ đạc, thừa dịp nguyệt hắc phong cao, bắt đầu quy trình kỹ thuật công tác hái hoa.

Đi tới Lê gia đại trạch, bốn bề im ắng, chính thị là điều kiện tốt nhất để làm việc oa.

Nhẹ chân nhẹ tay giở lên một mảnh ngói, một phòng rồi một phòng tìm tìm, kiếm kiếm, ai, đảm nhiệm công việc này thật là . Rốt cuộc sau cùng dưới ngọn đèn yếu ớt, người mà ta mong nhớ ngày đêm đã tìm thấy, đang đơn độc tay gõ bàn tính, tay lật sổ sách.

Uhm, các vị, Lê Lân thật sự là đàn ông tuyệt đỉnh của Nam thành chúng ta! Giờ này mà còn lo kiếm tiền, không màng việc khác.Nhưng mà cá nhân ta cho rằng việc này rất tốt, cực kỳ, đặc biệt dễ thương.

Nhìn tên nhà giàu Nam thành cúi đầu, hình dáng hết sức chuyên chú, ta thành thạo rút từ phía sao một ống ngọc cực kỳ tinh xảo, cho vào một chút Thất bộ điệt mê hương, cực kỳ cẩn thận thổi đi.

Đợi một khắc, nhìn hắn nhẹ nhàng ngã xuống trên bàn dài. Ta linh hoạt hạ xuống nền nhà, đi vào phòng trong, vốn định bỏ hắn vào túi bảo khố, nhưng khi nhìn khuôn mặt hắn, ta liền bỏ đi suy nghĩ trong đầu.

Trong lòng ta thương tiếc hắn, nhưng quy tắc nghề nghiệp ra tay thì không thể về không, vòng vo trong phòng gom góp một số tượng phật ngọc, vàng bạc các loại nhét vào cho đủ số. Sau đó, mới nâng người đang nằm trên bàn đó, lại bỏ xuống một viên ngọc lưu ly làm ký hiệu, ngay cả sư phụ ta cũng cảm thấy khinh công không bằng… Lưu Ly ta .

Được rồi, nhắc đến đây cũng nói tới tuyệt kỹ khinh công do ta sáng tạo ra có thể ngày đi nghìn dặm, đêm đi tám trăm (mọi người: ngươi cho rằng ngươi là ngựa xích thố sao? ) tổng cộng phân làm ba cấp, sơ cấp gọi là nhất lưu (nhanh nhẹn), trung cấp là nhất lưu yên (nhanh như chớp), cao cấp gọi là nhất lưu khinh yên (nhẹ như khói không bắt được nha)… (nói chưa xong, bị nguyên cục gạch đập xỉu rồi.)

Đã gần đến thời gian giao hàng, chậm rãi đứng bên rừng cây nhỏ, canh ba đêm tối, rừng cây tĩnh lặng không người, một người là hái hoa tặc một người là mỹ nam hôn mê, trời ban cơ hội tốt a.

Ta đem người trên vai thả xuống dưới tàng cây, đôi mắt đẹp đang nhắm chặt kia thật là câu hồn a. Thò tay xoa xoa khuôn mặt hắn, hôn trộm một cái tại bờ môi khêu gợi, môi thơm a, tay xoa chậm chậm từ cổ hắn xuống dần phía dưới, bên trong ngực cũng rất là mê hoặc người a, nhưng mà… dường như là hơi gầy yếu ?

Không thể phủ nhận, đây là kết quả của việc thiếu vận động trong thời gian dài. Da thịt có chút tái nhợt, giật y phục trước ngực hắn ra, ta nhẹ nhàng lấy tay đùa giỡn hai quả anh đào nhỏ của hắn, lông mày hắn nhăn lại nói mớ câu gì gì đó.

Thần sắc vô hại đơn thuần như vậy, làm ta hận không thể không ôm đầu khóc rống!! Vì sao hôm nay lại sử dụng mê dược aaaaaaaa !!!!!!!

Đang lúc YY ( tự sướng), đột nhiên truyền đến một âm thanh kỳ dị, trong rừng cây im lặng đặc biệt rõ ràng. Này… Hình như… Có người tiểu tiện???? Ta vểnh tai nghe, nói nguyên nhân à các đồng chí, thật sự là tại thời cổ đại này mấy cái gian nhà xí công cộng rất là cấp bách nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.