Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 22: Giết chết cả đám các ngươi dám phá hư chuyện tốt của lão tử



Quay người theo bầu trời đầy bàn chén bên trong tìm Lãnh Lạc, chậc, gian phòng đầy người như thế mà bị hắn giết hơn phân nửa.

Lão tử nhìn máu đầy đất, cũng đỏ hết mắt, giết chết cả đám các ngươi dám phá hư chuyện tốt của lão tử!!!!

Nếu nói kỹ xảo sát nhân, lão tử xem ra, cũng là ăn đứt tên gia hỏa này. Nói thuần thục phỏng đoán Lãnh Lạc cũng phải cảm thấy không công bằng…!!! Lưu Ly đao vừa xuất ra, người khác chỉ nhìn thấy soạt soạt soạt rồi bổ ngửa oa…( khán giả làm sáng tỏ: người này đối với mị lực cùng năng lực của bản thân gần đây từ bồ đào cũng có thể nói thành dưa leo, mọi người không cần phải tin tưởng nàng!!!!)

Lúc hai người mở một con đường máu ra ngoài mới phát giác sai lầm, bên ngoài, người chi chít, ta không thèm để ý mấy người đó, khụ, đương nhiên nếu bọn họ chịu bỏ cung tên trong tay, lão tử tuyệt đối không ngại một mình chấp hết. Hoặc là, lão gia người giúp ta nói với bọn họ một chút?

Vũ tiễn từ trên trời soàn soạt giáng xuống, cũng may hai người phản ứng không chậm. Khi ta quay người lại Lãnh Lạc đã một tay kéo một cái bàn đứng vững ngay cửa.

Cúi người quỳ rạp trên mặt đất, hoàng hôn đã xuống, Lãnh Lạc rất tĩnh lạnh: “Chỉ cần chống được đến đêm.”

Mà lão tử chỉ lo lắng nhìn về phía mẹ kế: “Ngươi con mẹ nó ngàn vạn lần đừng… Có thể tặng một trăng sáng liền không …” (Quân Hoa: — —||||||).

Tên bay vèo vèo trên đỉnh đầu, hái hoa vài năm, ngay cả lần cùng mỹ nam nam nào đó trốn trên xà nhà XXOO cũng không kích thích như vầy. Lãnh Lạc gần như đè sát nửa lưng lão tử, tuy nhiên lúc này không rảnh YY, lão tử cũng phát sợ đến dựng hết cả lông!!!

Ngươi nghĩ xem mấy mũi tên này sắc bén như thế, nếu như trên da thịt vô cùng mịn màng trắng noãn như ngọc của lão tử lưu lại một dấu vết nhỏ… Mẹ nó sau này làm sao lão tử dám gặp người khác???

Vừa nghĩ như vậy đương nhiên cũng hướng tới trong lòng Lãnh Lạc co rút lại, quên đi, ngươi dù sao cũng da thô thịt dày, bị đâm vài cái, nói không chừng còn tăng thêm vẻ mỹ cảm của chiến sĩ!

Tiếp đó chờ đến khi máu nhỏ lên người lão tử, mới phát hiện, lạnh mắt trừng bóng đen này đây, Lãnh Lạc ngươi là đầu gỗ sao? Bị thương cũng không biết la lên a? Cũng là ngươi vốn phản ứng chậm chạp không cảm thấy đau?

Dùng sức đẩy hắn một chút, hắn đột nhiên cầm cánh tay lão tử, thấp giọng quát: “Đừng nhúc nhích.”

Một mũi tên vèo một cái bay sát qua lỗ tai lão tử, cắm phập một tiếng lên cây cột phía sau đầu gỗ, lão tử rốt cục thu hồi xung động muốn nhảy dựng lên, Lãnh Lạc một tay ấn lên vai lão tử, đầu dựa sát vào, hơi thở trút xuống cổ lão tử.

“Trần bang chủ, hẳn là có thể sao?”

“Không được ngừng.”

“Thế nhưng Nam minh chủ còn ở bên trong…” Thanh âm càng lúc càng nhỏ, lão tử mới phát hiện không đúng, Trần bang chủ việc này cái gì, sẽ không dự định một cục đá hạ ba con chim chứ????

Đang trầm tư bị Lãnh Lạc ôm lăn một vòng, cuồn cuộn đến ven cạnh tường, Lãnh Lạc đánh giá độ cao của bức tường. Người này, chẳng lẽ còn nghĩ vượt tường mà chạy hay sao?

Ngu dốt cũng biết bao vây xung quanh mà đứng dậy? Lúc này mà ra ngoài, lập tức xuất hiện hai con nhím.

Hắn chuyên chú nhìn tường, người này trên người to nhỏ bị đâm vài chỗ, đầu vai còn một mũi tên bị hắn bẻ gẫy, mũi tên vẫn còn ở bên trong, thế mà lông mày cũng không nhăn một chút nào. Tốt, đúng là hán tử!!

“Ta đi ra trước, ngươi ở lại bên trong, thừa dịp lúc xung quanh lơi lỏng lập tức đi.”

“Cái gì?”

Hắn nói xong lại dự định đi tới, bị móng vuốt lão tử keo lấy: “Ngươi điên rồi?”

“Ngươi là phạm nhân của ta, trước khi định tội, ta có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho ngươi.”

“Không phải… Ta nói Lãnh Lạc ngươi cái quái gì thế!!”

“ Ngươi sẽ không hiểu rõ.”

“Ê ! Đứng lại.”

Nắm Lưu Ly đao, giống như cắt đậu hủ trên tường đá vô thanh vô tức cắt ra một cái động lớn, cũng may ánh sáng không tốt, không ai phát giác ra. Từ trong động đi ra ngoài, bên ngoài quả nhiên có cung thủ hầu hạ.

(U hồn cốc chủ: Một cây đao mà cắt tường đá ??? Cắt tường mà không thành một cái lỗ mà thành một cái động??? (T_T) Quick Trans nó trans như thế… Mình chỉ có thể tuân theo.)

Quay đầu lại nhìn Lãnh Lạc, hắn lại đang nhìn chằm chằm Lưu Ly đao trong tay ta, con ngươi đen kịt âm tình bất định.

Lão tử thăm dò tại trong động thử bò ra, làm ra bộ dáng như có người ra vào, sau đó kéo Lãnh Lạc quay trở về.

Lãnh Lạc trước mắt sáng ngời: “Chỗ trú?”

Trước đi vào chỗ trú, thuận tay lật đổ giá cắm nến, lại đổ rượu xuống đất, một trận đại hỏa. Sau đó dời qua phiến đá trên mặt, đem đặt trên miệng chỗ trú. Vì vậy một kỹ viện kết bạn với một quả dưa chuột một đêm.

Bên ngoài vẫn còn tiếng người cùng tiếng động, chỉ chốc lát sau, chỉ còn thanh âm đại hỏa thiêu đốt lẫn lộn sụp đổ. Lãnh Lạc cởi y phục, điểm nhanh mấy huyệt đạo, sau đó bắt đầu rút mũi tên ra ngoài, lão tử hết sức bội phục nhìn, thằng nhãi này làm bằng sắt a!!!!

“Dạ Lưu Ly.” Ban đêm, thanh âm hắn cùng hầm trú ẩn này lạnh lẽo y như nhau. Lão tử run lên một chút, cung không hề gì. Dù sao thì với tình trạng thân thể của hắn hiện giờ, cũng đánh không lại ta. Trầm tư hắn nói tiếp: “Vì sao lại cứu ta?”

“…” Dù là lão tử da mặt dầy, cũng không dám nói là vì món giò heo thủy tinh kia. Vì vậy không thể làm gì khác hơn là trầm mặc. Mà hắn nhìn cũng không ra dấu hiệu động thủ, chỉ là nói tiếp: “Trong tay của ngươi, đúng là Dạ Lưu Ly đao? Thế nhưng theo ta được biết, đó là vật Hồ quốc tiến cống cho triều đình…”

Nói chưa xong lão tử một đao đi qua,hắn nghiên đầu, rồi ngã xuống, rốt cục thành công làm cho hắn câm miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.