Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 34: Bắc Thần đệ nhất thương



“Lăng Đằng Vân ngươi xem cái chỗ màu xám kia có phải là dược quán không?”

“Ta hình như không phụ trách trông coi dược quán.”

“…”

Một lần nữa cầm cái siêu giúp Lãnh Lạc sắc thuốc, Lăng Đằng Vân đang đút thuốc hắn, thì ông chủ Hoắc chủ cửa hàng đồ cổ lớn nhất vùng đến cửa thăm: “Ai nha, Lăng huynh.” (Lăng: ngươi có biết nhục không, râu ria một xấp dầy mà gọi Lăng huynh!!!!)

“Lăng huynh a, ngươi lần trước bán cho ta kiện hàng kia…”

Lăng Đằng Vân: “Khụ khụ khụ khụ…”

Ông chủ Hoắc: “Kiện hàng kia…”

Lăng Đằng Vân: “Khụ khụ khụ khụ…”

Ông chủ Hoắc: “Kiện hàng kia…”

Lăng Đằng Vân: “Khụ khụ khụ khụ…”

Ông chủ Hoắc: “ Lăng huynh ngươi đang bị bệnh có đúng hay không?”

Lăng Đằng Vân: “Không,có.”

Ông chủ Hoắc: “Ách, ngươi lần trước bán cho người thiếp của ta cái bô a, ai ui mẹ của ta, hai người cứ tranh giành nhau oa…”

Lãnh Lạc: — —|||||||

Lão tử: — —++++

Lăng Đằng Vân: ◎-◎

Ông chủ Hoắc: “Được rồi, gần đây có mặt hàng nào mới không? Có thì nhất định phải thông báo trước tiên cho tiểu đệ, tiểu đệ tuyệt đối sẽ không khiến Lăng huynh chịu thiệt…”

Lăng Đằng Vân: “Hàng mới cái đầu ngươi a, cút!!!!”

Bầu không khí rất xấu hổ, lão tử thật ra không sao cả, có cái tên SB kia nguyện ý mắc mưu, còn biện pháp nào hơn. Lãnh Lạc lại bướng bỉnh ngồi dậy: “Không được lừa lọc đảo điên.”

* SB: xưng hô miệt thị người khác thì dùng từ này, chi tiết hơn mời liên hệ google hoặc baidu.

Lăng Đằng Vân vẻ mặt ủy khuất: “Thế nhưng…”

“Khụ khụ… không cho phép lừa gạt người khác.” Ta nhìn hắn lại ho ra máu, cũng chỉ rống lớn lên với Lăng Đằng Vân: “Kêu ngươi không được, ngươi có nghe không!!!”

“Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi.” Hắn vừa ứng phó, lại vừa bưng thuốc đút Lãnh Lạc.

Editor: Lăng Đằng Vân hình mẫu nàng dâu nhỏ trong truyền thuyết, rất ngoan, rất hiền, rất tiểu thụ huhuhu @-@

Sáng sớm hôm sau, Lăng Đằng Vân gọi lão tử đi ra ngoài.

“Ngày hôm nay chúng ta thu mua thanh nhiễm bỗ, mười hai lượng bạc một cái.”

* Thanh nhiễm bỗ : thuốc nhuộm xanh

“Oa, thứ quý giá như vậy có ích gì?”

“ Làm bộ như theo ta không biết rõ, nhớ kỹ, nhiều người biết đến càng tốt.” Vì vậy hôm đó, trực tiếp tại tiểu trấn thu mua thanh nhiễm bỗ mười hai lượng một cái, tiểu trấn ồn ào, nghị luận sôi nổi.

Lão tử mê hoặc.

Ngày thứ hai bắt đầu phát hiện có thật nhiều thương nhân bắt đầu thu mua thanh nhiễm bỗ, sau thanh nhiễm bỗ càng ngày càng quý, càng ngày càng khó thu, chúng ta mua mười hai bọn họ mua mười lăm, chứng ta mua mười lăm lượng bọn họ mua hai mươi lượng, chúng ta hai mươi lượng bọn họ ba mươi lượng, chúng ta ba mươi lượng bọn họ bốn mươi lượng.

Ta lo lắng hỏi Lăng Đằng Vân, hắn thong dong đi bỏ củi thêm vào lò thuốc, nói: “ Tốt lắm oa, chờ khi lên tới năm mươi lượng, ta năm mươi lượng một cái bán cho bọn hắn, ta có hàng hóa sợ gì bọn họ.”

“…”

Thanh nhiễm bỗ rất nhanh giảm giá xuống, từ một trăm thành chín mươi rồi đến tám mươi lượng, sau cùng khi còn mười lượng bạc, Lăng Đằng Vân toàn bộ mua trở về, sau đó nâng lên thành một trăm lượng bạc tiếp tục bán ra…

Mọi người đều nói người này có bệnh, không bao lâu, quan Khâm sai Bắc tuần. Không biết từ miệng ai nói ra, sau cùng tất cả mọi người đều biết Khâm sai thích quan viên mộc mạc, đối với vải vóc quần áo đồ dùng hàng ngày rất yêu thích màu xanh. Vì vậy một đêm đó, thanh nhiễm bỗ tiêu thụ tốt, Lăng Đằng Vân trước lấy ra một trăm cái, bán hết, lại lấy ra năm mươi cái nâng giá bán…

Tất cả mọi người chỉ biết càng ngày càng quý, cho nên điên cuồng tích trữ, thanh nhiễm bỗ bình thường không ai hỏi đến một dạo đạt đến tìn cảnh nghìn vàng khó cầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.