Nữ Hái Hoa Tặc Ngoại Truyện

Chương 37: Tất cả chúng ta điên rồi



Da thịt tuyết sắc ánh lên dưới ánh sáng buổi chiều, người chung quanh bất động, dường như thời gian dừng lại trong khoảnh khắc này. Sau đó Bát hoàng tử ý bảo, động thủ.

Ta nắm chặt Lưu Ly đao sáng chói, bọn họ phảng phất có cảm ứng giống nhau, ong ong đáp lại ta. Ta xông vào đoàn người, quả nhiên phương thức thao luyện bình thường của bọn họ khiến bọn họ trở thành nét bút hỏng lớn nhất. Phương thức kích sát kia vốn dùng cho quy mô đại chiến trường, giờ với chỉ một mục tiêu hoàn toàn không có tác dụng.

Ta một đường vọt vào trung tâm, người của bọn họ đâm chết lẫn nhau còn nhiều hơn ta giết được.

Quay người lại, máu huyết như môi đỏ mọng.

Mái tóc ta bị ánh dương quang sấy khô, lại bị mồ hôi làm ẩm ướt. Sau cùng bị huyết ngưng kết, không có cách nào chân đi xiêu vẹo. Số người còn lại càng ngày càng ít, ta cũng bắt đầu mệt mỏi, mấy ngày liền vận công, có thể chống đỡ đến đây lão tử cũng thấy kinh ngạc, huống chi lại chiến đấu thêm một phen.

Lão tử cực khổ bão dưỡng da thịt cuối cùng bị đao vẽ lên người, máu chảy ra cũng không cảm thấy đau nhức. Chém giết đỏ cả mắt, gặp một người xử một người.

Sau đó xung quanh xuất hiện một vòng cung thủ, Nhiếp Kiềm bố trí luôn luôn là phi thường chu đáo chặt chẽ.

Đối chiếu với phương pháp sáng tác trước giờ của tác giả tiểu thuyết này, tám phần mười là lão tử nên đau thương ảm đạm mà chạy lên vách núi, dài dòng nửa ngày sau đó nghiên khuôn mặt khuynh thành mà nhảy xuống, bỏ lại mấy nam nhân này buồn bã bi thương .

Thế nhưng con mẹ nó lão tử KHÔNG, dựa vào cái gì hả !!!!!

Phải chết cũng muốn chiến đấu đến khoảnh khắc cuối cùng, chảy hết giọt máu sau cùng mới chết.

Không bi hùng cũng chết một cách thống khoái.

Nhưng là… Ta không muốn bị bắn thành một con nhím nha… Quá xấu.

Bên kia Lãnh Lạc đã giải á huyệt, Lăng Đằng Vân đỡ hắn, máu phun tại ao nước, đỏ sậm một mảnh, hắn khàn khàn nói đi!!!!!

Ta cười khổ còn chạy đi đâu được.

“Dạ Lưu Ly.” Nhiếp Kiềm ở phía sau mở miệng, thanh âm hắn rất có lực mang theo sự chờ đợi mang theo sự lo lắng: “Nếu như ngươi đồng ý quy thuận điện hạ, phế bỏ một thân võ công, điện hạ đáp ứng tha chết cho ngươi.”

Nhâm Thương Long không ngừng ý bảo ta đáp ứng, Lãnh Lạc cùng Lăng Đằng Vân lẳng lặng nhìn ta vững chân ổn định trên tảng đá tại bờ ao, một lát sau ta nghe thấy chính mình nói: “Nhiếp tướng quân, Nhâm giáo chủ, các người cùng lên đi. Đừng cho ta chết trên tay bọn đạo chích này.”

Thái tử biến sắc, Nhâm Thương Long với ánh mắt “Quả nhiên là như thế” nhìn Nhiếp Kiềm hai người trầm mặc một lát rồi chậm rãi bước đến.

Lưu Ly đao đã thấm đẫm máu tươi, trên tay ta máu ướt sũng. Thân thể bắt đầu chết lặng, không còn sự linh hoạt như lúc đầu.

Ta len lén dùng ngân châm trên tai đâm vào huyệt vị, tiềm phát sức lực cuối cùng. Thế nhưng mặc kệ làm gì, cũng không phải đối thủ của bọn họ. Đây là một trận tỉ thí không có phần thắng.

Đao của ta đánh bay trường kiếm của Nhiếp Kiềm, thì Thiên Nhân trảm của Nhâm Thương Long tại bên hông ta lôi ra một đường vết thương dài, máu phun lên tay hắn, lão tử nhe răng nhếch miệng, tiện tay điểm huyệt cầm máu, Nhâm Thương Long lại xé vạt áo giúp ta băng bó, Nhiếp Kiềm yên lặng nhìn ta, nói đáp ứng.

Ta cười lắc đầu, Nhâm Thương Long kéo ta vào trong ngực, cực nhanh mà gói kỹ lưỡng vết thương bên hông ta. Hắn cởi áo choàng khoác trên người ta, đột nhiên cười rộ lên: “Nhiếp Kiềm, ta không đánh.”

Nói xong nắm tay của ta thật chặt, dường như hạ quyết tâm kiên quyết lập lại một lần nữa: “Ta không đánh.”

Nhiếp Kiềm đưa tay chạm vào vết máu nơi khóe môi ta, đột nhiên xoay người quỳ gối trước mặt Thái tử: “Điện hạ xin buông tha nàng.”

Tứ hoàng tử thật lâu sau mới nói: “Nếu như không tha thì thế nào?”

“Thần…” Nhiếp Kiềm nắm tay thành quyền cúi đầu: “Thần cũng không biết sẽ thế nào?”

Ta nghĩ chúng ta đều điên rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.