Nữ Hoàng Hậu Cung 3000

Quyển 1 - Chương 26: Hành trình thanh lâu (ngũ)



Ti Mộ Tuyền mỉm cười gật gật đầu, lập tức nhìn về phía Ti Mộ Trăn cùng Ti Mộ Dung, nói: “Không nghĩ tới hai vịhoàngtỷ cũng ở đây, tại sao không gọihoàngmuội a?”

Ti Mộ Trăn thu lại vẻ kinh ngạc, “Làhoàngtỷ sơ sẩy, Tamhoàngmuội xin đừng trách.”

“Thập Tamhoàngmuội làm sao khéo như thế?” Ti Mộ Dung mỉm cười hỏi, sau khi nói xong, ánh mắt vô tình hay cố ý nhìn lướt qua Ti Mộ Hàm.

Ti Mộ Hàm một mặt thản nhiên đứng ở một bên, người cứu tràng đến rồi, nàng cũng nên công thành lui thân, chỉ hi vọng lần này, vị Cẩm công tử kiêu ngạo này có thể nắm chắc cơ hội, bằng không hắn e sợ thật sự thấy không được ánh sáng ngày mai.

“Hoàngmuội đạt được một phần cầm phổ mới, cố ý đến tìm Cẩm, chỉ là không nghĩ tới ở nơi này nhìn thấy hai vịhoàngtỷ cùng Thập Lụchoàngmuội.” Ti Mộ Tuyền dứt lời, xoay người quay về Cẩm công tử ôn nhu mà thân mật nói: “Thập Lụchoàngmuội da mặt mỏng, Cẩm ngươi không nên cùng nàng đùa kiểu này, biết không?”

Cẩm công tử hơi biến sắc, nhưng thủy chung không nói một lời.

Ti Mộ Trăn trầm trầm mâu: “Không nghĩ tới thập Tamhoàngmuội cùng Cẩm công tử là người quen cũ.”

“Hoàngmuội cùng Cẩm đều là người yêu cầm, cho nên trong ngày thường cũng thường lui tới.” Ti Mộ Tuyền ung dung nói, “Cẩm cá tính khá quật cường, nếu như có chỗ nào đắc tội rồi hai vịhoàngtỷ,hoàngmuội lần này thay hắn hướng về nhómhoàngtỷ bồi tội, thỉnh hai vịhoàngtỷ đại nhân đại lượng, không nên cùng hắn trách móc.”

Ti Mộ Dung nói: “Ta thường nghe nói Thập Tamhoàngmuội tính tình không theo khuôn mẫu, hôm nay còn vì một kỹ tử bồi tội, thật khiếnhoàngtỷ kinh ngạc.”

“Hoàngmuội cùng Cẩm là tri kỷ, cái gọi là sĩ vì người tri kỷ mà chết, huống chi chỉ là bồi tội?” Ti Mộ Tuyền nhu tình vạn phần nhìn Cẩm công tử một chút, nắm hắn tay, một mặt làm dáng muốn bảo vệ đến cùng, “Ngũhoàngtỷ có thể chohoàngmuội mấy phần mặt hay không?”

“Nếu thập Tamhoàngmuội đều mở miệng,hoàngtỷ sao dám không chohoàngmuội mặt mũi.” Ti Mộ Dung nói, sau đó nụ cười vừa thu lại, ác liệt liếc mắt nhìn Cẩm công tử, nghiêm nghị nói: “Chỉ là đóa Sắc Vi Hoa này mang gai nhọn vô cùng, thập Tamhoàngmuội cũng phải cẩn thận một chút, không nên bị hắn đâm tổn thương tay!”

Ti Mộ Trăn cũng cười lạnh nói: “Ngũhoàngtỷ nói không sai, Thập Tamhoàngmuội cũng phải cẩn thận!”

Ti Mộ Tuyền vui vẻ nói: “Hoàngmuội đa tạ hai vịhoàngtỷ!”

Ti Mộ Dung ánh mắt xoay một cái, nhìn Ti Mộ Trăn trầm giọng nói: “Xem ra đêm nay tỷ muội chúng ta không thể tiếp tục uống rượu mua vui, tương lai ta lại thỉnh Cửuhoàngmuội chè chén một phen, thế nào?”

“Hoàngmuội bất cứ lúc nào đều mong đợi!” Ti Mộ Trăn cười nhạt nói, nhưng ý cười thủy chung không đạt đáy mắt.

Ti Mộ Dung câu khóe miệng, nhìn về phía Ti Mộ Hàm: “Thập Lụchoàngmuội, theo Bản vương cùng đi, thế nào?”

Ti Mộ Hàm cười nhạt nói: “Hoàngmuội tuân mệnh.” Dứt lời, xoay người đối với Ti Mộ Trăn nói: “Đa tạ Cửuhoàngtỷ khoản đãi.”

Ti Mộ Trăn ý vị không rõ nói: “Thập Lụchoàngmuội đêm nay có thêm mấy chén, lúc trở về cẩn thận một chút.”

Ti Mộ Hàm nói: “Đa tạ Cửuhoàngtỷ quan tâm.”

Thục Hủ Ngôncungkính mà nói: “Hạ quancungtiễn hai vị điện hạ.”

“Hai vịhoàngmuội, ta cùng Thập Lụchoàngmuội cáo từ trước.” Ti Mộ Dung nói.

Ti Mộ Tuyền mỉm cười: “Cungtiễn Ngũhoàngtỷ.”

“Hoàngmuội xin cáo lui.” Ti Mộ Hàm chắp tay nói, trước khi đi vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn Ti Mộ Tuyền.

Ti Mộ Tuyền hồi cho nàng một cái mỉm cười.

Ti Mộ Hàm hiểu ý nở nụ cười, sau đó cùng Ti Mộ Dung ra khỏi khách phòng.

Ngoài Nhược Thủy Tam Thiên lâu, gió lạnh thấu xương, vừa mới, mùi thuốc súng chung quy biến mất trong bóng đêm lạnh lẽo.

Ti Mộ Hàm ôm lấy trường bào trên người, tinh thần có chút uể oải, ở Nhược Thủy Tam Thiên Lâu ngăn ngắn một canh giờ so với nàng ở bên ngoài liên tục chạy mười ngày đường còn mệt hơn, tuy rằng không phát sinh đại sự gì, lại làm cho nàng ghi nợ một ân tình.

Ti Mộ Dung thật sâu nhìn nàng, nói: “Ta tiễn Thập Lụchoàngmuội được chứ?”

Ti Mộ Hàm nhếch miệng cười cợt, “Cũng tốt.”


Liền dặn dò Chương Thiện điều khiển xe ngựa theo ở phía sau, chính mình lên xe ngựa Ninh vương phủ.

Bên ngoài tuy rằng lạnh lẽo, thế nhưng bên trong xe ngựa lại như lò lửa, ấm áp như xuân, còn có đủ trà nóng cùng điểm tâm.

Ti Mộ Dung nhấp một hớp trà nóng, như vô ý nói: “Thập Lụchoàngmuội cảm thấy Cửuhoàngmuội đêm nay mời chúng ta ý muốn như thế nào?”

Ti Mộ Hàm nháy mắt một cái, nói: “Cửuhoàngtỷ mời chúng ta có bốn mục đích đi.” Ngừng một chút, bưng trà nóng lên uống một hớp, tiếp tục nói: “Thứ nhất, nàng muốn thăm dò thái độ của ta đối với chuyện mẫuhoàngđem Thục gia thứ trưởng tử ban tặng ta làm Sơ thị, thứ hai, nàng muốn mượn Thục gia rút ngắn quan hệ chúng ta, thứ ba, nàng muốn nhìn một chút, ta cùng Ngũhoàngtỷ giao tình sâu bao nhiêu, cuối cùng, nàng muốn xem kỹ Thập Lụchoàngmuội ta có uy hiếp hay không.”

Ti Mộ Dung lộ ra mỉm cười rõ ràng duy nhất đêm nay, “Xem ra Thập Lụchoàngmuội xem rất thấu triệt, ta cũng không cần phải lo lắng, có điều ngươi còn nói thiếu một điểm, nàng còn muốn phá hoại cảm tình tỷ muội chúng ta.”

Ti Mộ Hàm thở dài, “Ngũhoàngtỷ, từ năm đó mẫuhoàngđem ta giao cho Uẩn Quân nuôi nấng, bắt đầu từ giờ khắc đó, tất cả mọi người đều biết ta đã đứng bên Ngũhoàngtỷ.”

Ti Mộ Dung híp mắt cười cợt: “Thập Lụchoàngmuội là oán Ngũhoàngtỷ?”

“Ngũhoàngtỷ, chúng ta cảm tình tỷ muội nhiều năm như vậy, không phải những người khác nói vài câu hoặc làm vài chuyện là có thể phá hoại.” Ti Mộ Hàm nghiêm mặt nói: “Nếu như như vậy, vậy chỉ có thể nói Ngũhoàngtỷ đối với ta cũng không tín nhiệm.”

Ti Mộ Dung sắc mặt ngưng lại, nghiêm nghị nói: “Thập Lụchoàngmuội, ta nói rồi, trong nhiều tỷ muội như vậy, ngươi là người ta tín nhiệm nhất, một câu nói này, bất luận lúc nào, thời điểm nào đều sẽ không thay đổi.”

Ti Mộ Hàm mím môi nở nụ cười: “Đã như vậy, Ngũhoàngtỷ còn lo lắng cái gì đây?”

“Ta là lo lắng Cửuhoàngmuội sẽ đối với ngươi dùng thủ đoạn gì?” Ti Mộ Dung nghiêm mặt nói, “Vừa mới ngươi không nghe câu nói cuối cùng kia của nàng nói cái gì?”

Ti Mộ Hàm không để ý lắm nói: “Ngũhoàngtỷ lo xa rồi, tuy nói ta không được mẫuhoàngsủng ái, nhưng nói thế nào cũng làhoàngnữĐại Chu, Ti Mộ Trăn nàng còn không dám xuống tay với ta.”

Ti Mộ Dung nói: “Nhiều mấy phần cẩn thận đều là tốt hơn.”

Ti Mộ Hàm không muốn tiếp tục đề tài nhạy cảm này, lập tức chuyển hướng câu chuyện, nói: “Ngũhoàngtỷ thật sự không tin tưởng lời đồn về Thủy gia công tử kia?”

Ti Mộ Dung thiêu mi: “Tại sao hỏi như vậy?”

“Ta lo lắng Ngũhoàngtỷ sẽ vì tin vào lời đồn đãi này mà từ bỏ Tuyết công tử.” Ti Mộ Hàm nhíu mày nói.

Ti Mộ Dung sững sờ, lập tức cười nói: “Không nghĩ tới Thập Lụchoàngmuội vẫn rất quan tâm Noãn Tịch.”

Ti Mộ Hàm trong lòng thất kinh, nàng quan tâm béo ị kia? Sao có thể có chuyện đó? Vội vàng nói: “Ngũhoàngtỷ, ngươi không nên chế nhạo ta, ta là lo lắng ngươi không cưới hắn, hắn sẽ không ai thèm lấy, chắc chắn đến tìm ta xúi quẩy, đến lúc đóhoàngmuội ta liền xui xẻo rồi!”

Ti Mộ Dung không nhịn được cười: “Xem ra Thập Lụchoàngmuội rất sợ Noãn Tịch, khuyết điểm này làm sao cũng cải không xong, ngươi yên tâm, Chính quân của ta sẽ chỉ là Noãn Tịch, còn lời đồn đãi kia, ta căn bản chưa từng tin vào! Trước đây ở trước mặt Cửuhoàngmuội nói chuyện này, là vì cho nàng thêm mấy phần đổ mà thôi.”

Ti Mộ Hàm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Chỉ là vì sao đáy lòng có một tia thất lạc đây? Chẳng lẽ nàng bị béo ị kia ngược đãi quen rồi, có khuynh hướng bị ngược đãi?

Hay là bởi vì đêm nay biết được hắn (Mông Tư Túy) chung quy gả cho Trang Minh Hâm mà thương tâm?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.