Nữ Hoàng Hậu Cung 3000

Quyển 1 - Chương 28: A Noãn A Noãn



Ti Mộ Hàm còn chưa phục hồi tinh thần lại khi thấy hắn đột nhiên nhô ra, liền bị hắn mắng to một trận, thật vất vả phục hồi tinh thần lại, đang muốn mở miệng nói chuyện, không ngờ Tuyết Noãn Tịch chết sống bám vào người nàng như nổi cơn điên, thế nhưng còn há miệng hướng về cổ nàng táp tới.

Một trận đâm nhói truyền vào thân thể, Ti Mộ Hàm thất thanh kêu to một tiếng, bản năng phản kháng, hai tay cầm lấy nam tử cắn mình không chịu thả kia, bỗng nhiên dùng sức đẩy ra, tức giận nói: “Tuyết Noãn Tịch, ngươi muốn làm cái gì?”

Tuyết Noãn Tịch bị nàng dùng sức đẩy một cái như thế, cả người ngã nhào trên đất, tuy rằng trên đất trải thảm dày, nhưng vẫn té lộn mèo một cái.

Ti Mộ Hàm cảm giác được cổ đau nhói lại ươn ướt, giơ tay lên, lại bị cắn đến chảy máu, nhất thời lên cơn giận dữ, một bên lấy khăn che cổ, một bên mặt âm lệ trầm giọng quát: “Người điên a!”

Tuyết Noãn Tịch lăng lăng nhìn nàng, như bị choáng váng.

“Điện hạ, đã xảy ra chuyện gì sao?” Ngoài cửa, truyền đến âm thanh thị vệ.

Ti Mộ Hàm phẫn nộ quát: “Không có chuyện gì, lui ra!”

“… Dạ.”

Tuyết Noãn Tịch cảm nhận trong miệng quanh quẩn nhàn nhạt mùi máu tanh, hai mắt đỏ lên, nước mắt rơi ra, “Ta… Ta không phải cố ý…” Trên mặt nàng tràn đầy sự phẫn nộ cùng căm ghét, đâm trái tim hắn bị thương.

Ti Mộ Hàm khẽ quát: “Không phải cố ý? Ngươi không phải cố ý liền cắn người, kia không phải cố ý liền muốn giết người? Tuyết đại công tử, ta đến tột cùng nơi nào lại đắc tội ngươi! Để ngươi chán ghét ta như vậy?”

Tuyết Noãn Tịch đáy lòng oan ức đến cực điểm, hét lớn: “Ta lại không phải cố ý, ngươi hung dữ cái gì?” Vừa nói xong, cư nhiên ngồi dưới đất khóc lớn lên, khóc như hài tử, vừa khóc lóc vừa mắng: “Ta lại không phải cố ý, ai bảo ngươi đi tìm kỹ tử, còn muốn bí mật nuôi dưỡng, Ti Mộ Hàm, ngươi tại sao có thể như vậy… Ô ô… Ta không phải cố ý… Tại sao hung dữ với ta…”

Ti Mộ Hàm kinh ngạc trợn mắt ngoác mồm, hắn làm cái gì vậy? Rõ ràng là hắn không đúng, làm sao liền biến thành nàng không đúng rồi? Được, nàng lànữtử, thế giới nàynữtử đều phải nhường nhịn nam tử, cắn răng, đè lửa giận trong lòng xuống, hòa nhã nói: “Ngươi đến cùng muốn làm cái gì? Ta cũng không có bắt nạt ngươi, ngươi khóc cái gì, ngươi vô duyên vô cớ cắn ta, ta mắng ngươi vài câu cũng không được hay sao?”

Tuyết Noãn Tịch không nói lý, tiếp tục khóc lớn, khóc nước mắt như mưa, thương tâm gần chết.

Ti Mộ Hàm tâm lại mềm nhũn ra, thậm chí có một chút hoảng hốt, đi tới bên cạnh hắn, ngồi xổm xuống: “Tuyết đại công tử, ngươi đến tột cùng làm sao?” Tuyết Noãn Tịch chưa bao giờ ở trước mặt nàng khóc, cho tới nay, người khóc đều là nàng a, đương nhiên, nàng chỉ có thể khóc ở đáy lòng.

Lẽ nào hắn nghe được lời đồn liên quan tới Thủy gia công tử kia cho nên mới tìm đến nàng? Cho nên mới khóc thương tâm như vậy?

Đúng rồi, hắn mới vừa nói nàng dưỡng kỹ tử cùng tàng kỹ tử cái gì đó.

Hắn là vì này mà thương tâm?

Nhưng dù nàng dưỡng kỹ tử hay tàng kỹ tử cũng không liên quan tới hắn, hắn đau lòng cái gì?

Hay là hắn biết đêm nay Ngũhoàngtỷ cũng cùng đi tới Nhược Thủy Tam Thiên lâu?

“Ô ô…” Tuyết Noãn Tịch căn bản mặc kệ nàng nói cái gì, tiếp tục gào khóc.

Ti Mộ Hàm nhíu chặt lông mày, “Ngươi đến cùng làm sao?”

Tuyết Noãn Tịch tiếng khóc dừng một chút, “Ngươi lại hung (hung dữ) ta!” Tiếp theo sau đó lại khóc lên. (Sally: Cười chết ta, haha)

Ti Mộ Hàm cắn răng, “Xin lỗi, được chưa!”

Tuyết Noãn Tịch tiếng khóc nhỏ một chút, “Ngươi không hung ta?”

“Không hung!” Ti Mộ Hàm gân xanh trên trán liên tục nhảy lên, “Sau này đều không hung, được chưa?”

“Thật sự?” Tuyết Noãn Tịch nghẹn ngào nói, nước mắt uông uông.

Ti Mộ Hàm trịnh trọng gật đầu, “Thật.”

Tuyết Noãn Tịch khịt khịt mũi, “Ngươi sau này sẽ không đem kỹ tử ẩn dưỡng?”

“Ta thời điểm nào đem kỹ tử ẩn nuôi?” Ti Mộ Hàm trầm giọng quát lên.

Tuyết Noãn Tịch quát: “Ngươi lại hung ta!” Nói xong, nước mắt lại tuôn ra.

Ti Mộ Hàm cắn chặt hàm răng, xuất ra một nụ cười, từng chữ từng chữ ‘ôn hòa’ nói: “Ta —— không —— có —— dưỡng —— kỹ —— tử!” Này tính là cái gì đây? Nàng dưỡng hay không dưỡng kỹ tử có quan hệ gì tới Tuyết đại công tử hắn?

“Ta vừa mới nghe ngươi cùng quản gia nhà ngươi nói, muốn thay cái tên Cẩm kỹ tử gì kia chuộc thân!” Tuyết Noãn Tịch cả giận nói: “Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết Nhược Thủy Tam Thiên lâu là nơi nào? Nam tử chỗ đó đi ra, không phải kỹ tử thì là cái gì?”

Ti Mộ Hàm cố nén ý nghĩ gọi thị vệ đem hắn ném ra ngoài, trầm trầm khí, đem chuyện đêm nay tỉ mỉ nói cho hắn một lần, mặc kệ hắn có nghe hiểu hay không, đều nói cho rồi.

Tuyết Noãn Tịch nghe xong, đầu tiên là ngớ ngẩn, chợt kinh hoảng nói: “Cửuhoàngnữkia có đối với ngươi làm gì hay không?”

Ti Mộ Hàm kinh ngạc, hắn đây là quan tâm nàng?

“Ngươi nói a!” Tuyết Noãn Tịch thấy nàng không nói lời nào, lo lắng không thôi, Cửuhoàngnữhắn không tiếp xúc qua, có điều Chiêu Hiền quý quân cùng chính quân tương lai của nàng ta hắn nhưng từng thấy qua, đều không phải người tốt lành gì, Cửuhoàngnữkia tự nhiên cũng không phải người tốt lành gì, “Nàng đến cùng có đối với ngươi làm gì hay không?”

Vừa dứt lời, không tiếp tục chờ đợi đáp án của nàng, trực tiếp tự mình động thủ, ở trên người nàng sờ sờ trái, lại sờ sờ phải, thậm chí muốn cởi y phục của nàng ra kiểm tra trên người có vết thương hay không.

Ti Mộ Hàm kinh hãi, vội vã xả đẩy cái tay không khác nào bạch tuộc trên người ra, Tuyết đại công tử này liền không hiểu được thế giới này nam tử nên có rụt rè sao?

Tuyết Noãn Tịch thấy nàng như vậy, lúc này thương tâm không ngớt, “Ta đều nói xin lỗi rồi, ngươi làm sao còn sinh khí (tức giận)? Ta lại không phải cố ý, ngươi…”

“Dừng!” Ti Mộ Hàm thấy hắn lại bắt đầu chuẩn bị rơi lệ, vội vã chặn lại nói: “Tuyết đại công tử, nếu ta không động thủ để ngươi dừng lại, chẳng lẽ để ngươi tùy ý đem ta lột sạch hay sao?”

Tuyết Noãn Tịch vừa nghe, mặt nhất thời đỏ chót lên, “Ngươi hỗn đản!”

Ti Mộ Hàm dở khóc dở cười, đứng lên nói: “Phải phải, ta hỗn đản, được chưa?”

Tuyết Noãn Tịch cũng từ dưới đất bò dậy, “Ngươi còn không nói cho ta, ngươi đến cùng có sao không?”

“Ta có thể có chuyện gì?” Ti Mộ Hàm bật cười nói, “Chẳng lẽ Cửuhoàngtỷ cũng sẽ giống như Tuyết đại công tử, cắn ta một cái?”

Tuyết Noãn Tịch cắn cắn môi, nói lầm bầm: “Ta đều nói ta không phải cố ý, ai kêu ngươi không nói rõ ràng.”

Ti Mộ Hàm híp mắt nghi ngờ nhìn hắn, “Tuyết đại công tử, ngươi tới đây là vì cái gì?”

“Ta…” Tuyết Noãn Tịch đang muốn nói ra, nhưng chợt phát hiện một chuyện, lúc này giận tái mặt, “Ngươi làm sao gọi ta như thế?”

Ti Mộ Hàm sững sờ, “Ta gọi ngươi làm sao?”

“Cái gì mà Tuyết đại công tử?” Tuyết Noãn Tịch cả giận nói, “Ngươi liền căm ghét ta như thế, liền tên của ta đều không gọi?”

Ti Mộ Hàm có chút tan vỡ, “Tuyết đại công tử, chúng ta không quen…”

“Ai nói chúng ta không quen?” Tuyết Noãn Tịch lập tức tức giận hai mắt phóng hỏa, “Chúng ta cùng nhau lớn lên, làm sao liền không quen?”

Ti Mộ Hàm lần thứ hai cắn răng, “Vậy ngươi muốn ta gọi ngươi là gì? Tuyết Noãn Tịch?”

“Không được!” Tuyết Noãn Tịch vừa nghe, lập tức phủ quyết, “Nếu không ngươi cùng mẫu thân, đại tỷ các nàng gọi ta Tịch Nhi đi!”

Ti Mộ Hàm lập tức phủ quyết, “Không được, đây là người nhà ngươi mới có thể gọi.” Chuyện cười, nếu gọi thân thiết như vậy, nàng thực sự nhảyHoàngHà mười lần cũng rửa không sạch, Ngũhoàngtỷ còn không lột da nàng? “Không bằng gọi Noãn Tịch đi.”

Tuyết Noãn Tịch suy nghĩ một chút, cũng phủ quyết, “Không được!” Ninh vương chính là gọi hắn như vậy, hắn không thích nàng cũng như thế!

Ti Mộ Hàm nhức đầu không thôi, “Vậy thì gọi béo ị được chứ? Giống như khi còn bé như thế?”

Tuyết Noãn Tịch trong mắt nhất thời hàn ý um tùm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi dám!”

Ti Mộ Hàm cười khổ, nàng làm sao liền trêu chọc vị ôn thần này rồi? Thở dài, thuận miệng nói: “Cái kia… Vậy không bằng liền gọi ngươi A Noãn đi!”

Tuyết Noãn Tịch vừa nghe, hai mắt lập tức sáng lên, “Được! A Noãn A Noãn, ta yêu thích! Ngươi sau này liền gọi ta A Noãn!” Xưa nay không ai gọi hắn như thế, nàng là người duy nhất!

Hắn yêu thích danh xưng này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.