Nữ Hoàng Hậu Cung 3000

Quyển 1 - Chương 41: Dạ thị quân



Edit: Sally


Tuyết phủ – Thư phòng

Tuyết Nghiễn đứng ngồi không yên mà nhìn Tuyết Thiên Tỉnh, “Mẫu thân, hay là ta đi nhìn Tịch Nhi đi.” Hôm nay chính là ngày Sơ thị Thập Lụchoàngnữvào phủ, hạ nhân hồi báo, Tịch Nhi cả một ngày cũng chưa từng ăn qua cái gì.

“Không cho đi!” Tuyết Thiên Tỉnh tàn khốc nói.

“Mẫu thân, lần này Tịch Nhi tuy tùy hứng một chút.” Tuyết Nghiễn thở dài nói, “Nhưng bệ hạ không phải nói sẽ không truy cứu sao?” Bên ngoài truyền lưu chuyện ‘Thủy gia công tử chính là ứng cử viên bệ hạ khâm định Phượnghậutương lai’, nàng ngay từ đầu liền biết, chỉ là không ngờ tới, tin đồn này cư nhiên là do đệ đệ tự mình truyền ra.

Tuyết Thiên Tỉnh sầu lo nói: “Bệ hạ nếu hạ ý chỉ trừng phạt, ta có lẽ còn có thể an tâm một chút!” Nhưng nàng chưa từng chỉ trích dù chỉ một câu, ngược lại xem như cái gì cũng chưa từng phát sinh.
Nhưng nếu thật xem cái gì cũng chưa phát sinh, hà tất phái người tới đây một chuyến?

“Mẫu thân ý tứ là?” Tuyết Nghiễn vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm nghị.

Tuyết Thiên Tỉnh thở dài, “Ngươi cũng biết, năm đó bệ hạ vì sao đem ta phong làm đế sư?”

Tuyết Nghiễn sững sờ.

“Ta cũng chỉ lớn hơn bệ hạ vài tuổi, nhưng bệ hạ lại bỏ qua bản thân người đức cao vọng trọng, cố ý lập ta làm đế sư.” Tuyết Thiên Tỉnh nghiêm mặt nói, “Cũng không phải là bởi vì học thức làm sao, mà bởi vì, cùng một người đa mưu túc trí đọ sức, không bằng đem một người cùng mình tương đương, đẩy người kia tới vị trí cao người người mơ ước, như vậy không chỉ có thêm một cố vấn, cũng có thể khống chế trong tay.”

Tuyết Nghiễn vẻ mặt biến đổi, “Mẫu thân là nói, bệ hạ nàng đề phòng chúng ta?”

“Nàng là bệ hạ, người trong thiên hạ nàng đều đề phòng.” Tuyết Thiên Tỉnh đối với cái này cũng không quá sầu lo, “Cho nên những năm này, ta chỉ để ngươi vào Hàn Lâm viện nhậm chức, tùy ý Khuynh nhi lưu lạc giang hồ.” Mà chính mình, cũng dần dần tìm cách rút lui khỏi triều đình, chính vì không cho Tuyết phủ trở thành cái gai trong lòng bệ hạ.

Tuyết Nghiễn lo lắng nói: “Mẫu thân, bệ hạ muốn xử trí Tịch Nhi như thế nào?” Nếu như bệ hạ thật sự như mẫu thân nói, kia Tịch Nhi lần này giả truyền thánh chỉ, sao lại cứ như vậy mà quên đi?

Tuyết Thiên Tỉnh nhìnnữnhi, nhưng chỉ nói ra bốn chữ: “Quân tâm khó dò.”

“Mẫu thân…” Tuyết Nghiễn kinh ngạc, trong lòng của nàng, mẫu thân luôn luôn thong dong bình tĩnh, bất luận đối mặt bất cứ chuyện gì, cũng chưa từng lộ ra bất kỳ chuyện không xác định.

Tuyết Thiên Tỉnh thở dài, “Ta khi lớn tuổi mới có nhi tử, phụ thân ngươi lại mất sớm, cho nên đối với Tịch Nhi đều dung túng cưng chiều, đến nỗi đem hắn dưỡng thành tính tình như bây giờ, coi trời bằng vung, chung quy là mẫu thân ta không làm hết trách nhiệm.”

“Mẫu thân không nên tự trách.” Tuyết Nghiễn nói, “Nữnhi thân làm trưởng tỷ cũng có lỗi, mẫu thân, không bằng liền thành toàn tâm nguyện Tịch Nhi đi, để hắn gả cho Thập Lụchoàngnữđi, chờ lập gia đình, tính tình của hắn liền sẽ trưởng thành.”

Tuyết Thiên Tỉnh trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Chờ năm sau, ta sẽ hướng bệ hạ thỉnh chỉ tứ hôn, còn khoảng thời gian này, ngươi để chính phu của ngươi xem hắn thật kỹ, không nên để hắn đi ra ngoài gây sự, còn nữa, dự định của ta cũng không cần nói cho hắn, đứa nhỏ này, phải nên thụ giáo huấn!” (Sally: Vì câu nói này mà anh ấy làm ra việc còn chấn động hơn a)

Tuyết Nghiễn mỉm cười gật đầu, “Nữnhi biết.”

***
Hoàngcung– Đoàn Tụ điện

“Gia?” Dạ thị quân một thân bạch y đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú tuyết lớn bay tán loạn ngoài cửa sổ, nghiền ngẫm trong miệng một chữ.

Phía sau hắn, quỳ một hắc y nam tử che mặt.

“Chương Thiện (quản gia của TMH) muốn thuộc hạ bẩm báo chủ nhân, đây là một lần cuối cùng nàng làm theo ý của chủ tử.”

Dạ thị quân xoay người, khuôn mặt an hòa, năm tháng tựa hồ vẫn không lưu lại nhiều dấu vết trên mặt của hắn, “Ta biết rồi, ngươi đi xuống đi.”

“Dạ.”

Dạ thị quân xoay người đóng cửa sổ, sau đó chậm rãi hướng về phòng ngủ mà đi.

Trong phòng ngủ, Tuyên Vũ đế chỉ mặc một thân nội sam nằm trên giường, dựa vào đệm, trong tay cầm một quyển sách, nhưng lại cúi đầu trầm tư.

“Bệ hạ.” Dạ thị quân tiến lên khẽ gọi.

Tuyên Vũ đế ngẩng đầu, ánh mắt thâm trầm như biển.

“Điện hạ tựa hồ đối với Thục Vũ Chi ấn tượng không tệ.” Dạ thị quân ngồi bên người nàng, giúp nàng kéo áo ngủ bằng gấm trên người, một bên thấp giọng nói.

Tuyên Vũ đế không nói gì, chỉ híp híp mắt.

Dạ thị quân ngẩng đầu nhìn đối diện, “Thần thị có một câu không biết có nên nói hay không?”

“Ngươi nói đi.” Tuyên Vũ đế thả buông sách trong tay xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

Dạ thị quân nói: “Thần thị biết được ý tứ bệ hạ đem Thục gia thứ trưởng tử ban tặng Thập Lục điện hạ, chỉ là… Nếu Đức quý quân biết được chuyện của đạihoàngtử, sợ là sẽ oán Thập Lục điện hạ.”

Năm đó nàng (Tuyên Vũ đế) đối với việc đạihoàngtử khó sinh mà chết ngoảnh mặt làm ngơ, không phải là muốn lưu lại Thẩm gia đến mài giũanữnhi sao, nhưng nếu Đức quý quân biết được việc này, tất nhiên sẽ đối với bệ hạ sinh oán, thậm chí liên lụy Thập Lụchoàngnữ.

“Oán?” Tuyên Vũ đế chậm rãi mở mắt, ánh mắt tự băng tuyết.

Dạ thị quân trong lòng run lên, “Bệ hạ, Đức quý quân không phải Hòa Dụ Phượng, càng không phải Uẩn Quân, hắn nếu xảy ra vấn đề rồi, điện hạ (Ti Mộ Hàm) sẽ rất thương tâm.”

Tuyên Vũ đế một tay bắt cằm của hắn, sắc mặt thâm trầm đáng sợ, “Như vậy chuyện thứ nhất nàng cần học chính là không có tâm!” Dứt lời, buông lỏng tay ra, xốc áo ngủ bằng gấm lên đứng dậy gọicungthị, thay y phục ly khai.

Dạ thị quân quỳ trên mặt đất, cho đến khi đám người mênh mông cuồn cuộn đi xa Đoàn Tụ điện, hắn mới đứng lên, chỉ là lúc này chân của hắn đã mềm nhũng, chỉ hơi dùng sức, cả người liền té xuống đất.

“Chủ nhân!”Cungthị thiếp thân Mạc Y bên người vội vàng tiến lên đỡ hắn, “Chủ nhân, ngươi không sao chứ?”

Dạ thị quân được hắn nâng đứng lên, “Bổncungkhông có chuyện gì.”

“Chủ nhân…” Mạc Y một bên đem hắn đỡ lên giường, ngồi xuống, một bên lo âu hỏi: “Bệ hạ vì sao tức giận?” Bệ hạ khoảng thời gian này hai ba ngày lại tới Đoàn Tụ điện, bây giờ làm sao đột nhiên tức giận mà đi?

Dạ thị quân cười nhạt, “Không có chuyện gì.”

“Nhưng mà…” Mạc Y vẫn như cũ không yên lòng.

“Ngươi lui ra đi.” Dạ thị quân dương tay nói.

Mạc Y do dự một chút, “… Dạ.”

Dạ thị quân nhặt thư tịch vừa mới bị nàng nắm trong tay ở bên cạnh lên, lại phát hiện là một quyển ‘địa phương du ký’, hắn sửng sốt một chút, lập tức cười khổ một tiếng, hắn theonữnhân này hơn ba mươi năm, nhưng chung quy vẫn không thăm dò được tâm nàng, “Bệ hạ, ngài đều không thể làm được, làm sao có thể cưỡng cầunữnhi (Ti Mộ Hàm) của ngài có thể làm được…”

Biết rõ ràng Thục gia thứ trưởng tử kia cùngnữtử Thẩm giacó quan hệ, nhưng vẫn lựa chọn đem hắn cho Thập Lụchoàngnữ, không phải là muốn mâu thuẫn nàng cùng Thẩm gia trở nên gay gắt hay sao?

Năm đó đối với cái chết của đạihoàngtử ngoảnh mặt làm ngơ, không chỉ vì Thập Lụchoàngnữmà lưu lại thử thách kế tiếp, càng vì nàng lưu lại một sát chiêu trí mạng.

Nếu là Thập Lụchoàngnữứng phó không được Thẩm gia, chỉ cần đem nguyên nhân cái chết năm đó của đạihoàngtử vạch trần, Thẩm gia kia chính là tội diệt môn.

Rõ ràng áinữtình thâm, lại muốn chonữnhi mình học vô tâm? Bản thân nàng cũng không thể làm được, hà tất yêu cầunữnhi mình có thể làm được?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.