Nữ Hoàng Không Dễ Làm

Chương 12: Rung động



Trời ơi! Đây là tin tức rung động nhất mà ta nghe được từ khi đến nơi này. Người thừa kế?! Ngọchoàngđại đế ơi, kiếp trước có phải ta đắc tội với người, cho nên người mới đem ta đến địa phương như vậy.

Là xã hội nữ tôn nàng còn có thể chấp nhận, dù sao nàng cũng là nữ nhân, đề cao địa vị chính mình đương nhiên là tốt rồi. Nhưng là, chuyệnlàmnữhoàngnày vẫn nên miễn đi thì hơn, nàng tự biết mìnhkhôngcó năng lực đó, hơn nữa nàng cũngkhôngmuốn chịu cái tội đó. Tuy nói rằng nữhoàngtôn quý vô cùng, nhưng lạikhôngcó một chútkhônggian riêng tư nào, bất luận ngươi nói cái gì,làmcái gì, đều có người theo dõi. Tại vị trí đó, sẽ phải đảm đương trọng trách nặng nề là cuộc sống của toàn bộ con dân, còn phải chu toàn với một đám đại thần cáo già, cuộc sống như vậylàmsao có thể thoải mái khoái hoạt.

Nghĩ đến đó, cả người nàng nhất thời bất động, đem miệng khép lại, toàn bộ thân mình cũng tự động suy sụp.

Ngải Thi Mã thấy Thanh Thanh cả nười đều mất đi sinh khí,khôngkhỏi nói: “Yên nhikhôngmuốn thừa kế ngôi vịhoàngđế sao? Nhưng là, nương già đi, một ngày nào đó sẽ phải thoái vị, đếnlúc đó, tất nhiên phải có người đảm nhận trọng trách này, mà nương chỉ có con là con gái, trừ bỏ con tới thừa kế sự nghiệp to lớn ngoài kia, liềnkhôngcòn người khác.

Nương biết, vị trí này kỳ thật cũngkhôngtốt như mọi người nghĩ, tuy nói xác thực là có thể ở vị trí cao nhất mà chỉ huy người khác, hưởng thụ quyền lợi, đem đến cho ta cảm giác về sự ưu việt, nhưng sự khổ sợ cùng chua xót phía sau có người nào có thể thấy được? Cái bọn họ nhìn chỉ là vẻ cao quý hoa lệ của ngươi,khônghề nhìn thấy trách nhiệm cùng áp lực mà ngươi phải gánh vác.

Thân ngồi ở vị trí cao,khôngthểkhôngbuông tha rất nhiều thứ, bao gồm tình yêu và tình thân, cònkhôngthể có hy vọng xa vời với tình yêu chân chính, như vậy khi còn sống có cái hạnh phúc gì đáng nhắc tới? Nhưng là, sinh ra ở tronghoàngthất, chúng takhôngthểkhôngtiếp quản cơ nghiệp tổ tông truyền lại, phát triển giang sơn thật tốt, lấy hạnh phúc của con dânlàmtrọng, để cho bọn họ có được cuộc sống bình yên.”

Ngải Thi Mã nhìn Thanh Thanh, nói xong ánh mắt lại phiêu xa.

Nghe thấy lời nói của bà, nàng vô thức nhìn về phía bà. Bà lại nghĩ tới hoàn cảnh của chính mình rồi sao? Nhớ tới người yêu của bà, nữ nhi của bà, thời gian một nhà ba người còn hạnh phúc? Nhưng chỉ sợ nhiều nhất vẫn là những chuyện trước khi bà đăng cơlàmhoàngđế đi.

Thời điểm đó, bà hẳn là còn có nhiều thời gian ở bên người yêu. Nhưng từ sau khi trở thành nữhoàng, bà tiếp xúc nhiều nhất có lẽ là tấu chương, chỉ sợ thời gian thật sự ở cùng người yêu và nữ nhi cũngkhôngcó. Huống chi sau này lại có rất nhiều người mới lục tục tiến cung, tất cả đều đang chờ bà chiếu cố, để ý đến, cũng bởi vậy mà khoảng cách giữa hai người trong lúc đó ngày càng xa, phụ thân Yên nhi cũng bởi vậy mới có thể vì sự cố ngoài ý muốn của nàng mà ra đi.

Nghĩ đến, nữ nhi duy nhất trong lúc đó trở nên si ngốc, mà người mình phó thác cả đời, mỗi ngày lại trằn trọc với những người mới. Từng chút ân ái ngọt ngào bất tri bất giác trôi đi, trong lòng hắn hỗn loạnkhôngcách nào lấy lại được cân bằng, ai oán cũngkhôngcó một nơi để nói ra, cuối cùng mới có thể “hương tiêu ngọc vẫn”, còn trẻ mà đã kết thúc cuộc đời.Khôngthểkhôngcảm khái, đây lại là một bi kịch của nhà đế vương.

Nàng nhìn bà chăm chú, vốn muốn tìm vài lài an ủi những đau thương nàng để lộ ra trong lời nói. Nhưng nàng lại bi ai phát hiện, bình thường mình có thể nói chuyện, nhưng lúc này lạikhôngtìm thấy lời nói thích hợp. Có lẽ, bởi vì nàngkhôngphải nữ nhi chân chính của bà, cho nênkhôngthể cảm động lây được.

Cảm giác được người bên cạnh nhìn tới, Ngải Thi Mã phục hồi lại tinh thần nhìn về phía Thanh Thanh, mỉm cười nói: “Ha ha! Yên nhi yên tâm, nếu Yên nhikhôngmuốn, nương sẽkhôngbức con, nương chỉ cần Yên nhi có thể sống cuộc sống vô ưu vô lo trước kia, nương sẽ dùng tất cả khả năng của mình, che chở cho con mọi chuyện bên ngoài.”

Nhớ lại những chuyện mình đã trải qua, đáy lòng Ngải Thi Mã có rất nhiều cảm xúc. Từ sau khi Tề Ngữ Lam qua đời, vô luận bà ở trước linh tiền của hắn sám hối như thế nào, cũngkhôngđổi về được Ngữ Lam ôn nhu cười với bà, bà quyết định một người cô độc vượt qua quãng đời còn lại. Cuộc đời của bà đã như thế, bàlàmsao có thể nhẫn tâm đoạt đi khoái hoạt của nữ nhi được?

Nghe vậy, hốc mắt nàng nhịnkhôngđược lại một lầnn nữa ươn ướt. Mộthoàngđế có thể buông bỏ thân phận của chính mình, nói đến như vậy, sao có thểkhôngkhiến người cảm động, công chúa thật kia có thể có một mẫu thân vĩ đại như vậy, nàng ấy thật sự rất hạnh phúc, mà nàng cóthể may mắn, có thể thay thế thân thể ở trong thân thể này mà sống tiếp.

“Tốt lắm, chúng ta vẫnkhôngcần phải nói những chuyện khiến người ta thương cảm như vậy nữa, hai mẹ con ta nói chuyện khác.” Ngải Thi Mã đột nhiên đề nghị nói.

Xem bà chuyển biến nhanh như thế, nàng đột nhiên có chútkhôngtheo kịp tiết tấu, chỉ có thể sững sờ tại chỗ mờ mịt nhìn bà.

“Nếukhôngnương mang con đi dạo xung quanh trong cung, cho conlàmquen hoàn cảnh nơi này một lần nữa.” Ngải Thi Mã có chút kích động nói. Đây vẫn là lần đầu tiên bà mang đứa nhỏ đi dạo, tuy rằng đã chậm rất lâu, những đứa con của nàng đều đã lớn, nhưng bà rất muốn trải nghiệm một chút lạc thú khi hai mẹ con ở chung.

“Ân, hảo.” Nghĩ đến chính mình ngoại trừ Ngọc Lam điện này cũng chỉ biết đến khu rừng trúc kia, nếu sau này lấy thân phận công chúa sống tiếp ở nơi này, như vậy phải quen thuộc một chút hoàn cảnh của nàng, vì thế, nàng liền gật đầu đáp ứng.

“Tốt quá, Yên nhi trước tiên ở nơi này chờ, nương đi đổi quần áo, sau đó ta sẽ quay lại.” Dứt lời, Ngải Thi Mã liền hưng phấn đứng dậy mà rời đi.

Nhìn bóng dáng của bà biến mất trong tầm mắt, nàng cúi đầu thở ra một hồi. “Thanh Thanh cố lên! Về sau ngươi sẽ ở nơi này sống một cuộc sống thật tốt.” Nàng vỗ mặt mình tự nói.

Tỉnh ngủ đứng dậy, mới phát hiện cảm giác hơi lạnh, vừa rồi có bà ở bên cạnh, nàng cũng chưa phát giác. Xem ra khí hậu ở nơi này lạnh hơn, nàng phải tìm quần áo để thay, nếukhôngsẽ bị cảm lạnh. Cổ đại này cũngkhôngdễchịu như hiện đại, vừa nói chính là một chén thuốc Đông y, khổ muốn chết.

“Ngô……” Nghĩ đến hương vị đắng chát kia, nàngkhôngnhịn được mà hơi run rẩy cả người. Sau đó bước nhanh vào trong phòng tìm kiếm tủ quần áo.

“Người tới, giúp ta tìm quần áo.” Tìm nửa ngày cũngkhôngtìm thấy tủ quần áo hoa lệ trong truyền thuyết, nàng hướng ngoài phòng hô to.

“Công chúa, mời đi theo nô tỳ.” Ngay lúc nàng vừa gọi người hầu, một thị nữ từ bên ngoài vội chạy vào.

Theo sau người nàng ta, nàng đi tới sau bức tường trước phòng ngủ. Nàngkhôngnhịn được mà buồn bực, chỉ là quần áo còn đem giấu ở mặt sau bức tường, đặt pử bên ngoài sợ người ta trộm đi sao? Quần áo này chắc vô cùng đáng giá.

Chỉ thấy nàng ta nhẹ nhàng chuyển động một chút sườn nến ở bên trên, mặt tường liền tự động biến thành hai cánh cửa mở ra hai bên. Khi nàng đảo mắt nhìn bên trong, nàng bị cảnh tượng trước mắt khiến cho kinh ngạc đến hóa đá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.