Nữ Hoàng Không Dễ Làm

Chương 15: Gặp lại



Editor: Mễ Bối
Betaer : Nhan Nhi tiền bối



Thấy nữhoàngđích thân tới,bốn người chạy nhanh tiến lên quỳ xuống đất thỉnh an,căn bảnkhôngkịp suy nghĩ lời nói ban nãy của nữhoànglà ý gì

‘Hoàngnhi Văn Sắc gặp qua mẫuhoàngbệ hạ.’

‘Tốt lắm,đều đứng lên đi. Mau lại đây, hảo hảo nhìn xemhoàngtỷ của các ngươi.

Ngải Thi Mã cười vang nói,thân thủ nâng đám người quỳ trên mặt đất lên.

‘Hoàngtỷ? Nàng thật làhoàngtỷ sao?’

Nghe vậy,Đồng Vũkhôngkhỏi giật mình bật thốt ra lời,mấy người còn lại đều là bộ dạng vẻ mặt kinh ngạc,bọn họ quả thậtkhôngnghĩ tới cái vịhoàngtỷ mười bảy năm chưa từng lộ diện nay lại đột ngột xuất hiện,đứng trước mặt họ.

Nhìn biểu tình của bọn họ,ta chính là sáng sủa vui vẻ cười nói: ‘Ha ha,bọn đệ cũng đã tin tưởng ta làhoàngtỷ của các đệ đi?’

Nhìn nét mặt tươi cười như hoa của nữ tử trước mắt,bọn hắn đều xấu hổ cúi đầu.

Thật sự là rất dọa người a! Vừa rồi thái độ bọn hắn cũngkhôngphải là bình thường ác liệt,lại dám dùng ngôn từ độc miệng với cái người lần đầu gặp mặt,mà nàng lại là người thừa kế tương lai cho ngôi vịhoàngđế,nếu nàng nghiêm khắc truy cứu thì bọn hắn nhất địnhkhôngthoát khỏi tội đại nghịch bất đạo!

A!Khôngthể tưởng tượng được bọn họ còn có thể lộ ra vẻ mặt thẹn thùng,vừa rồi bộ dạng tương đương hung mãnh,lúc này lại đồng nhất vẻ mặt dịu ngoan.

Bất quá,bộ dạng thật đúng là soái mĩ,thậtkhôngnghĩ tới đám người này lại trông rất đẹp mắt. Nhớ lại lúc ta còn ở thế kỉ hai mươi mốt,sống hơn hai mươi năm cũng chưa từng gặp qua aidễnhìn,lại còn có thể nhìn ở chỗ gần như thế này,thật quá đã mắt!

Nhìn xem vị Tứ đệ Thước Thanh của ta,ngũ quan tinh xảo xinh đẹp tuyệt trần,phảng phất như tác phẩm điêu khắc hoàn mĩkhôngtì vết. Làn da trắng nõn nà đầy sức sống sáng bóng,trên người hắn chính là tìmkhôngthấy dấu vết xấu nào,nhưng vẻ mặt lạnh lẽo cũng đủ để người ngoài cách xa hắn vạn dặm.

Chỉ thấy hắn ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm,trên mặt lạikhôngcó chút biểu tình nào,cả người tản ra hơi thở lạnh lùng,khiến cho ta dù cách hắn ba thước vẫn có thể cảm giác được khí lạnh hắn truyền đến,xem ra chính là đệ nhất băng mĩ nhân.

Ngũ đệ Tử Nhạc dung mạo tuykhôngnhư Thước Thanh lạnh lùng tuyệt mỹ,nhưng lại là đệ nhất mĩ nam tử. Mặc dù cúi đầu,nhưng có thể cảm thấy hắn là một thiếu niên rực rỡ như mặt trời,điểm này có thể từ hơi thở trên người hắn phát ra mà đoán.

Tiểu đệ Đồng Vũ tuy là bộ dạng chưa trưởng thành,nhưng nhìn dung nhan hiện tại của hắn cũngkhôngkhó đoán hắn về sau trở thành cái phong hoa tuyệt đại mĩ nhân. Nhìn xem cặp mắt xếch to tròn,ngập nước,chỉ cần một cái liếc mắt cũng có thể khiến người ta khó lòng quên.

Còn có trên mặt biểu tình sinh động vô cùng đáng yêu,làmcho ta quả thật ngứa ngáy muốn tiến lên đem hắn chà đạp tàn phá một phen.

Về phần cái người khác lạ kia,trên người tỏa ra khí chất thư sinh nho nhã,liền cho ta cảm giác đầu tiên là ôn nhuận như nước,hơn nữa từ đầu đến cuối hắn cũngkhôngnhiều lời dù chỉ một câu,hẳn là người hướng nội,ít nói.

Cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người,Lý Văn Sắc nhịnkhôngđược ngẩng đầu lên,lại cùng ánh mắt của Thanh Thanhkhônghẹn mà gặp.

Thấy chính mình dò xét bị người khác phát hiện,ta chỉ nhẹ nhàng cười,gật đầu với hắn.

Đông đông.

Nhìn đến vẻ mặt tươi cười của Thanh Thanh,Lý Văn Sắc nhanh chóng thu hồi tầm mắt,lại tự nghe thấy chính mình tim đập nhanh hơn bình thường.
Chẳng qua là một cái cười bình thường mà thôi,hắn vì sao lại trở nên khẩn trương?

Thấy bọn họ như vậy câu nệ,ta liền nhanh chóng đi tới tiểu nãi bao phía trước ngồi xổm xuống,thử theo hắn ở đây đánh vỡ loạikhôngkhí yêu tĩnh.
‘Đồng Vũ đệ đệ,có thể nói chohoàngtỷ ngươi biết khối khăn tay này là từ đâu đến?Hoàngtỷ chính là thực thích nó.’ Ta vuốt đầu hắn,ôn nhu cười nói.

‘Ách,hoàngtỷ.. này..’ Mắt thấy chính mình bịhoàngtỷ hỏi,tiểu nãi bao cảm thấy có chút khó khăn.

Nếu mà nói ra,nàng như vậy thực dọa người,huống chi vừa rồi nàng còn bị bọn hắn khidễ,nếu như vậy nói kết quả khẳng địnhkhôngtiện cho bọn hắn. Còn nếukhôngnói,liền ý là hắnkhôngtôn trọnghoàngtỷ,nàng nếu chính là nữhoàngtương lai,phụ phi lại dặn hắn vô luận như thế nào cũngkhôngđược đối vớihoàngtỷ bất kính.

‘Ha ha, bằngkhônglàmhoảng tỷ nghĩ sai đi? Nếuhoàngtỷ đã đoán sai,hoàngtỷ liền theo ý ngươi bắt tay đi theo Thước Thanh ca ca đến nơi phải về đến. Còn nếuhoàngtỷ đoán đúng rồi,ngươi liền tự chính mình về đến. Ngươi cảm thấy như thế nào?’ Thấy hắn bộ dạng khó xử,ta rõ ràng chủ động thay hắn bày ra mưu kế.

Hảo trí tuệ nữ nhân! Cư nhiên lại nghĩ đến như vậy quái chiêu. Kỳ thật bọn hắn vài người đã có thể phát hiện nơi nó phát ra,nhưng bọn hắn cứ tưởng có thể ép lụchoàngtử chính mồm thừa nhận,mà lụchoàngtử chính làkhôngnói ra,mục đíchkhôngmuốn bọn hắn được tiện nghi.

Nàng nếu như đoán sai,chỉ cần một câu của nàng,tứhoàngtử khẳng định giao khăn tay ra. Nàng nếu như đoán đúng,kia tứhoàngtửlàmsao lạikhôngbiết xấu hổ mà tiếp tục cầm lên khối khăn tay? Vô luận như thế nào,nàng đều giúp lụchoàngtử một cái mạng,nàng chính là tất thắngkhôngthua. Như vậy trí tuệ,nàng thật sự là cái người ngốc si choáng váng mất tích trưởng công chúa mà thế gian đồn thổi?

Nghe thấy Thanh Thanh ý tứ trong lời nói,Văn Sắckhôngkhỏi hoài nghi.
‘Ách..’ Đồng Vũ nhíu nhíu hai mi,liền trầm mặckhôngnói.

Hắn sợhoàngtỷ đoán đúng,lại càng sợ nàng đoán sai! Đoán đúng liền ở đây nhiều người,hắn quả thực có thể đòi lại khăn tay.

Còn nếu đoán sai,tuy nói là có thể đòi lại khăn tay nhưng mẫuhoànglại ở bên cạnh nhìn liền có thể haykhôngcho rằng hắn thương tổnhoàngtỷ?

Mọi người đều nóihoàngtỷ là cái ngốc tử,nànglàmsao có thể nghĩ tới khối khăn tay từ đâu đến?

‘Đệ đệkhôngnói tất ngầm đồng ý,vậylàmchohoàngtỷ đoán sai xem?’
Tiếp theo,ta liền ghé vào lỗ tai hắn,dùng âm lượng chỉ mỗi hắn có thể nghe:’ Này khối khăn tay là do vị tiểu thư ấy đưa cho đệ,hơn nữa vị tiểu thư này cùng đệ đệ quan hệ phi thường tốt.

Nói xong ta liền hỏi hắn:’Ân?Hoàngtỷ đoán đúng rồi sao?’

Thấy Thanh Thanh vừa rồi liên tục động tác,hơn nữa ở trên mặt Đồng Vũ biểu tình,đám người đều là bộ dạng kinh ngạc mở to hai mắt,ngay cả ở một bên mặt lạnh Thước Thanh cũngkhôngnhịn được mà lắp bắp kinh hãi.

Ở chỗ cho những người khác nghe được đồng thờilàmcho Đồng Vũkhôngnghĩ bị người khác nghe biết,nàng tuyệt nhiên có thể đoán được kết quả,có thể suy nghĩ chu toàn như vậy,người như vậy như thế nào lại là ngốc tử? Rõ ràng chính là thông minh tuyệt đỉnh!

Nan Bất Thành nhiều năm như vậy nàng đối với người ngoài xưng ngốc tử,kì thực là nhân cơ hội giấu tài,toàn thân chứa đựng vạn trí tuệ? Còn nếu thật sự ở nơi đó,nàng đúng là si ngốc. Kia chỉ có thể nói nàng là cái người thần kì,có thể ở nhất tịch trong lúc đó lĩnh hội được hơn mười cái học thức.

‘Hoàng.. tỷ.. đoán đúng rồi…’ Sửng sốt nửa ngày,Đồng Vũ mới từ trong lời nói của Thanh Thanh phản ứng lại. Hắnkhôngkhỏi âm thầm bội phụchoàngtỷ nàng,cònkhôngcó xem qua khăn tay liền biết đó là thứ Hinh Linh đưa cho hắn.

‘Ha ha! Yên nhi lợi hại.’ Ngải Thi Mã lúc nàykhôngnhịn được nữa liền cất tiếng cười to,nàng hôm nay thật sự rất vui vẻ,khôngnghĩ tới Yên nhi của nàng lại có thể thông minh như vậy!

Nàng sống hơn bốn mươi năm,chính là liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra đó là đồ của nữ tử,chắc là cùng Đồng Vũ có quan hệ rất gần như Lâm Vũ Hinh đưa cho Đồng Vũlàmvật đính ước.

Yên nhi của nàng lại có khả năng có thể một phát đoán trúng là đồ của nữ tử đưa cho Đồng Vũ cái gì,nàng thật sự rất là vui mừng. Xem ra tương lai nàng có thể yên tâm mà đem giang sơn giao lại cho Yên nhi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.