Nữ Hoàng Không Dễ Làm

Chương 18: Ra cung (Thượng)



Editor: Mễ Bối
Betaer: Triêu Nhan Nhi


_________

"Mẫuhoàngkhôngcần lo lắng, chúng ta có thể mặc trang phục của dân chúng bình thường, người khác liềnkhôngbiết thân phận của chúng ta, hơn nữa mẫuhoàngcòn có thể phái một người đi theo, phụ trách bảo hộ an toàn của chúng ta."

Trông thấy nữhoàngkhôngcó vẻ là sẽ từ chối việc ta ra cung, ta liền chuẩn bị một lí do thật tốt để thoát khỏi những chuyệnkhôngmay.

"Các ngươi?"

Nhận thấy mấu chốt trong lời nói của Thanh Thanh, Ngãi Thi Mã nghi hoặc hỏi, nàngkhôngbiết Thanh Thanh tính cùng ai ra cung.

"Uh, ta cùng lục đệ đi, nhân tiện để cho lục đệ giảng giải cho ta những gì chứng kiến và nghe thấy ở trên đường đi, vừa rồi lục đệ cũng đã muốn đáp ứng ta rồi."

"Ta khi nào thì đáp ứng vớihoàngtỷ?"

Nghe thấy ý tứ trong lời nói của Thanh Thanh, Đồng Vũkhôngkhỏi nghiêng đầu nhíu mày, hắn như thế nào lạikhôngthể nhớ ra bản thân đã đáp ứng vớihoàngtỷ cái gì?

"Lục đệkhôngcho ngươi chơi xấu a, vừa rồi ở ngự hoa viên, ta kêu ngươi nói ta nghe một chút nếu đi, ngươi lúc đó chính làkhôngcó ý từ chối ta." Gặp tiểu tử kia có ý muốn phủ định câu nói của ta, ta liền mạnh mẽ thốt.

Nghe thấy nàng nói, Tử Nhạc cùng Thước Thanh liền dừng ngay động tác ăn cơm giữakhôngtrung, nhớ ra lúc ấy Đồng Vũ cũngkhônggật đầu đồng ý,hoàngtỷ của bọn họ liền như vậy nắm chắc lí do!

"Ách….Hoàngtỷ.. Vừa rồi ta xác thựckhôngcó từ chối, nhưng lạikhôngcó nói đồng ý a!" Đồng Vũ khóe miệng có chút run rẩy.

"Khôngđồng ý lại tỏ vẻ đáp ứng, chớkhôngphải ngươi ngay cả như thế nào diễn tả từ chối cũngkhôngbiếtlàm?"

Hắc hắc, những lời này thốt ra ngươi màkhôngđáp ứng ta thì ta liềnkhôngphải Ngãi Thanh Thanh!

Lời này vừa nói ra, chiếc đũa trên tay Thước Thanh và Tử Nhạc suýt nữa liền rơi xuống đất, cái này là lần đầu bọn hắn được nghe tớikhôngđồng ý chính là đồng ý, thật là chưa có ai trước sau đều có thể chặn đường người khác,hoàngtỷ của bọn hắn quá cường hãn rồi!

Tuy rằng tuổi hắn còn nhỏ nhưng bản thân quý vì làhoàngtử, dù gì cũng là tiểu nhi tử được đương kim nữhoàngyêu thích nhất, thìlàmsao ngay cả việc biểu đạt vẻkhôngđồng tình như thế nào cũngkhôngbiết, đây chính là vũ nhục trí tuệ của hắn!

Nhăn mặt, Đồng Vũ căm giận nói: "Đệ đồng ý đi.Khôngphải chỉ là ra cung thôi sao?"

"Hảo! Đây là ngươi chính miệng đáp ứng ta nha!"

Ha ha! Tiểu nãi bao rốt cục cũng mắc câu, thật sự là thiên tùy nhân nguyện a.

"Tốt lắm. Mẫuhoàngsáng mai sẽ kêu người qua đây hầu các ngươi. Còn nữa các ngươi sau khi xuất cung nhất định phải chú ý, đừng mãi ham chơi mà về muộn là được."

Thấy bọn họ rốt cục nói xong. Ngải Thi Mã mới ra tiếng nói, Thanh Thanh có thể suy nghĩ chu đáo, khiến nàng cũng bớt lo lắng.

"Ân. Mẫuhoàngan tâm, Yên nhi hiểu được." Hướng tới nữhoàngcười ngọt ngào một cái, ta liền tiếp tục cúi đầu đối phó đồ ăn ngon của mình, đồng thời trộm vui vẻ một phen ở dưới đáy lòng.

Nhìn thấy Thanh Thanh bộ dạng dào dạt ý tự đắc, bọn họ có chút hoài nghi nàng rốt cuộc có còn ngốc nữa haykhông? Thật sự hoàn toàn vẻ tốt lắm?

Vì cái gì lại cảm giác nàng sẽkhôngcó xuất hiện vấn đề gì nhưng bộ dạng chính là còn muốn hơn bọn hắn hai chữ gian trá?

Nhưng bọn họ tựa hồ quên từ khi Thanh Thanh xuất hiện, bọn họ lạikhôngđem nàng thành đứa trẻ nhược trí, mà luôn luôn cùng nàng đấu trí?!

Liên hoan xong, Ngải Thi Mã liền trở vềlàmchính vụ, hôm nay nàng lại có thể dành hơn một nửa thời gian là giành cho Thanh Thanh, nhìn công vụ chồng chất liềnkhôngcho phép bản thân lại được nhàn nhã.

Ba vị đệ đệ của Thanh Thanh cũng luân phiên nhau trở về tẩm cung.

Bất quá lúc khi ở của điện bọn họ đềukhôngmuốn thật phải rời đi, bữa cơm lần này là lần đầu từ trước đến nay có tư vị nhất của bọn hắn,khônggiống ngày xưa như vậy tĩnh mịch câu nệ.

Đêm khuya, nằm trên giường thoải mái, nhưng ta lạikhôngthể giống như hồi ban ngày mà ngủ thoải mái, bên ngoài phi thường yên lặng, khiến cho suy nghĩ của ta liền như vậy bay xa.

Khôngbiết muội muội thế nào, phát hiện ra trễ như vậy mà ta cònkhôngtrở về, nàng khẳng định rất sốt ruột.

Có thể haykhôngchạy đi báo quan? Ba mẹ nếu nhận được tin tức,khôngbiết sẽ thành bộ dạng gì đây?

Nếukhôngcó vụ thí tỷ đoạt quyền thì cái kia công chúa rốt cuộc đã đi nơi nào? Là nhập vào thân xác ta ở hiện tại sao?

Nếu nàng ngu ngốc như vậy, thìlàmsao có thể ở thế kỉ hai mươi mốt mà sống qua ngày đây? Nếu ba mẹ xem nàng thành ta, đang yên lành lại biến thành người ngu đột ngột, bọn họlàmsao chịu nổi đây? Có thể haykhôngcảm thấy tuyệt vọng?

Mà ta còn quan tâm một vấn đề, nếu ta nghĩ được biện pháp từ hòn đá lớn kialàmra nhiều hòn đá nhỏ khác thì ta có thể trở về haykhông?

Mấy vấn đề này luôn xuất hiện trong đầu của ta, quấy nhiễu takhôngtài nào ngủ được, thật lâu, đợi khi các tế bào trong não ta mệt rã rời, ta mới có thể nhắm mắt ngủ đi.

Mà ta lạikhôngbiết rằng có một hồi gió từ xa đánh úp tới.

"Công chúa, Lụchoàngtử cùng bệ hạ phái thị vệ tới, đang ở đại sảnh chờ gặp người."

Sáng sớm hôm sau, ta liền bị âm thanh đáng ghét này lôi dậy.

"Đáng ghét!Khôngbiết ta tối qua bị mất ngủ sao?Khôngcần kêu ta, ta ngủ tiếp."

Quay người lại đối mặt với bức tường bên trong, ta kéo chăn qua mông rồi đầu trùm lên.

Sau đó ta liền tiếp tục ngủ vù vù.

Gặp công chúa căn bảnkhôngcó ý tứ rời giường, Hương Tuyết đành khom lừng lui ra ngoài, đi tới đại sảnh hồi báohoàngtử.

"Hoàngtử, công chúa lúc này đang ngủ. Nô tì kêu nàng cũngkhôngdậy.’'

Hương Tuyết cung kính nói.

Tuy nói nữ tử thân phận cao hơn nam tử, nhưng ý này chỉ nói đến những người có thân phận ngang nhau mà thôi. Đồng Vũ thân làhoàngtử, cư nhiên là cao quý hơn đám nô tì yếu ớt như các nàng.

"Đều đã trễ như vậy mà còn ngủ? Qủa thật là con heo lười. Ta tự mình đi kêu nàng." Nói xong, Đồng Vũ liền lắc mình chạy đi, để lại những người khác đồng bộ dạng kinh ngạc.

Đẩy ra cửa đại môn, tiểu tư kia nhanh nhẹn bước tới trước giường của Thanh Thanh.

"Hoàngtỷ, ngươi nếu cònkhôngrời giường, chúng ta liềnkhôngthể xuất cung, thái dương đều phải xuống núi."

Âm điệukhôngcaokhôngthấp nhưng có thể đảm bảo người trên giường có thể nghe thấy.

Trên thực tế hắn quả thật muốn ra cung đi xem, bởi vì hắn chưa bao giờ được ra ngoài.

Ngày hôm qua nghehoàngtỷ nói, hắn nhận ra có rất nhiều điều cần phải tự mắt chứng kiến độ xác thực. Nghĩ nếuhoàngtỷkhôngđứng lên đi ra ngoài cũngkhôngthể xem được cái gì. Kinh thành quả thậtkhôngnhỏ đâu.

Ra cung? Thái dương xuống núi? Nghe thấy tiểu nãi bao âm thanh, ta liền ngồi bật dậy. Trời ạ! Ta thế nào lại đem chuyện này quên đi? Ta chính là muốn xuất cung đi tìm tòi bí mật, thái dương nếu đã muốn xuống núi thì ta đi tìm cái khỉ khô gì?

Đầu nhanh chóng hướng ra ngoài nhìn một chút, may mắn là còn sớm, tiểu gia hỏa này lại dám đem ta đi hù dọa, thật đáng ghét rồi.

Thu được ánh nhìn khinh thường của người nào đó, Đồng Vũ trực tiếpkhôngnhìn, liền đem thân mình chuyển hướng đi ra bên ngoài, sau đó khoan thoai nói.

"Hoàngtỷ vẫn là nhanh lên một chút, nếu chậm Đồng Vũ liềnkhôngthể đi ra ngoài, bởi vì bằng hữu của đệ mỗi ngày buổi trưa đều tìm đến để du ngoạn,hơn nữa bên ngoài còn có thị vệ của mẫuhoàngphái tới đứng chờ."

Nếu như hắn đã nói như vậy mà Thanh Thanh cònkhôngđứng lên thì hắnkhôngcần lo lắng chuyện xuất cung nữa.

Nghe hắn nói như vậy, ta liền nhanh chóng xoay người bước xuống giường.

Hôm qua ta chính là hướng nữhoàngban chỉ cho phép ra ngoài,khôngnắm chặt thời gian để đi thì quả thật lãng phí, lần sau ra cung cũngkhôngbiết đợi đến khi nào.

Lấy tốc độ nhanh nhất chưa bao giờ xuất hiện để mặc bộ quần áo đã được chuẩn bị thật tốt, khiến cung nữ phải chạy tới giúp nàng rửa sạch mặt thật nhanh, kêu các nànglàmgiúp ta kiểu tóc tùy tiện đơn giản, sau đó ta liền lôi kéo Đồng Vũ chạy tới tiền thính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.