Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Chương 10: Chẳng biết mèo nào cắn mỉu nào




Vì giống nhau nên đồng cảm, môi hở răng lạnh, vào buổi sáng sớm mùa thu hôm ấy, Diệp Tề Mi nằm gọn trong lòng Thành Chí Đông mềm yếu tự thừa nhận, cô luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ kiên cường trước mọi người chẳng qua cũng chỉ để che giấu sự hèn nhát và sợ hãi của mình, so với những người phụ nữ khác, giờ cô đã nhận thức rõ ràng rằng, mình chính là kẻ yếu đuối nhất.

Sáng hôm sau Thành Chí Đông phải ra sân bay, buổi sáng vơ lấy chìa khóa rồi đi vội vàng, lúc ra xe mới thấy trong chùm chìa khóa có thêm một chiếc chìa khóa sáng loáng.

Anh đứng yên lặng quên cả khởi động xe, mắt nhìn chăm chăm vào chiếc chìa khóa mới, tay nắm chặt.

Anh yêu thích sự thách thức là bởi yêu thích thứ cảm giác hưng phấn, kích động dâng trào trong lòng khi đối mặt với thách thức, còn cô lại luôn mang lại cho anh những cảm giác tuyệt diệu như thế, dường như được trở lại thời trai trẻ đầy háo hức hăm hở của lần đầu tiên một mình chu du khắp các nước trên thế giới, muốn kiễng chân lên để lập tức được nhìn thấy kết quả, anh mỉm cười hạnh phúc.

Hãy đợi đấy, Bảo Bảo, chúng ta hãy cùng chờ xem mèo nào cắn mỉu nào.

Diệp Tề Mi đang đánh răng, đột nhiên thấy toàn thân lạnh toát, cũng không để ý, đến giờ cô đi làm như bình thường.

Ba hôm sau xe đã sửa xong, ngồi vào chiếc ghế lái thân thuộc, khi đạp chân nhấn ga Diệp Tề Mi cảm thấy rất vui.

Nhớ lại mấy ngày trước được người ta giúp đỡ, cô gõ cửa nhà hàng xóm muốn chính thức nói lời cảm ơn, tiện thể nói luôn những việc cần phải nói, nhưng sang mấy lần liền mà nhà hàng xóm vẫn bặt vô âm tín, đến tiếng sủa của Bối Bối cũng hoàn toàn biến mất.

Đi công tác? Chuyển nhà? Di dân? Đứng trong thang máy thoáng suy nghĩ về việc này một phút rồi lập tức ném nó ra khỏi bộ nhớ, có những người đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống, quan hệ mật thiết, sau đó đột nhiên biến mất, không có lý do, đều đã không còn là trẻ con nữa rồi, cô hoàn toàn có thể hiểu được.

Diệp Tề Mi gặp Ân Như thêm một lần nữa, cô ấy vẫn kiên quyết đòi li hôn, cô cảm thấy bất đắc dĩ: “Tôi cảm thấy vấn đề của hai người chưa nghiêm trọng tới mức ấy, hay là thử ngồi lại với nhau xem?”.

Ân Như vén mái tóc ngắn gọn gàng của mình ra phía sau, giọng nói chắc nịch: “Tôi đã liên hệ với các thành viên của tổ công tác trước kia, họ rất nhiệt tình mời tôi tham gia vào dự án tiếp theo”.

“Nhanh vậy sao?”.

“Nếu còn chậm trễ tôi sẽ bị thế giới lãng quên”.

Lại nhớ tới ánh mắt khẩn khoản của người đàn ông đó, Tề Mi cảm thấy nuối tiếc: “Hãy thử suy nghĩ lại trong vòng một tuần xem sao? Tôi cũng cần thời gian để cân nhắc về xác suất thành công của vụ án khi ra tòa”.

Cuộc nói chuyện đã kết thúc như thế. Hai ngày sau Thành Chí Đông trở về từ Nhật Bản, đứng ở sân bay Narita gọi điện cho cô, lúc đó cô đang ở văn phòng mỉm cười: “Có cần em tới đón không?”.

“Có lái xe rồi”.

“Lái xe có biết đường về nhà không?”.

Thoạt đầu anh không hiểu, sau khi nhớ ra tự nhiên thấy vui mừng khôn xiết: “Không sao, anh có thể tự về, phải rồi, lần trước món cà tím đó rất ngon, anh cứ nhớ mãi”.

Đúng là rất thẳng thắn, lúc đòi ăn cũng vẫn lý lẽ hùng hồn như thế, cô cười thành tiếng: “Em biết rồi, sẽ làm một bàn toàn các món cà tím cho anh no căng bụng mới thôi”.

Anh rất muốn nói, cho dù có chết no anh cũng sẵn lòng nhưng vui quá, nên anh còn mải cười.

Xuống sân bay trời đã gần tối, trực tiếp cho lái xe nghỉ phép, anh tự mình lái thẳng xe về nhà.

Ra khỏi xe anh ngẩng đầu lên nhìn, giờ thì anh biết mình phải tìm ô cửa sổ nào rồi.

Không kìm được anh nhoẻn miệng cười, từ ô cửa sổ nhỏ hắt ra một quầng sáng màu vàng, phía trong ô cửa đó có cô.

Trong phòng bếp có ghế chân cao, cô đang ngồi trước quầy pha chế xem sách, trong chiếc nồi cạnh đó đang hấp gà, tiếng nước sôi nhẹ, có tiếng mở cửa, cô mỉm cười đứng dậy.

Vừa vào cửa anh đã nhìn thấy một đôi dép lê còn mới được đặt cạnh tủ giày, loại to, màu kem sạch sẽ dễ chịu.

“Hey”. Tề Mi khẽ chào, cô mặc bộ quần áo ở nhà đứng trước mặt anh, đôi dép cô đi màu kem, xinh xắn, gót chân trắng trẻo thấp thoáng hiện ra trên đế dép, lòng bàn tay anh nóng bừng, anh đóng cửa, sau đó ôm chặt lấy cô mà hôn.

“Này!”. Vừa cười cô vừa đẩy anh ra, hoàn toàn không có tác dụng, cơ thể như bị nhấc bổng lên, khi được đặt xuống thì đã ở trên giường.

Đôi môi anh nóng bỏng, nhanh chóng mơn man theo cổ cô xuống phía dưới, bộ đồ mặc ở nhà khá rộng, những ngón tay anh bắt đầu ngang ngược đánh thành chiếm đất, thân thể đột nhiên mát lạnh, cô kêu lên: “Kẻ cướp, em còn đang nấu dở đồ trên bếp”.

Mặt đã vùi vào ngực cô, nghe thấy vậy anh ngẩng đầu lên, cười rất tươi: “Không sao, mình có thể cùng vào bếp”.

Trời ạ, cô muốn lườm anh một cái, nhưng cô nằm ngửa trên giường, tay bị anh giữ chặt, giữa hai đùi đột nhiên nóng lên, anh đã mạnh mẽ đưa vào, khoái cảm trào dâng, cô bắt đầu thở gấp.

Thôi được rồi, được rồi, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cô đầu hàng.

Sáng hôm sau họ cùng ngồi ăn sáng, chỉ là món sữa đậu nành bình thường nhất, cô thích ăn quẩy nhưng lại sợ nhiều dầu mỡ, lần nào ăn cũng bỏ thừa một nửa suất, anh thấy vậy liền nhăn trán, một đũa gắp hết vào bát, sau đó đẩy bát vằn thắn lại, “Ăn hết đi”.

“Em vẫn còn sữa đậu nành, anh tự ăn đi”.

“Em chỉ ăn một ít vậy có thể no sao? Em là gà đấy chắc?”.

“Hàng ngày em vẫn ăn như vậy, ăn nhiều dầu mỡ rất dễ béo”.

“Béo anh vẫn thích”.

Cô phì cười, “Em đâu cần anh thích hay không, duy trì vóc dáng là sự nghiệp cả đời của phụ nữ”.

Sự nghiệp… mặt anh tối sầm, sự nghiệp cả đời của Nữ hoàng luật sư Diệp Tề Mi chỉ là duy trì vóc dáng, phục thật.

Trong lúc cười nói Diệp Tề Mi vô tình nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa kính sạch sẽ sáng loáng, vẫn còn rất sớm, không có nhiều người đi trên đường, đột nhiên cô thoáng nhìn thấy một đôi nam nữ, rất quen, cô chăm chú dõi theo.

“Chuyện gì thế?”. Thấy cô cứ nhìn vào một điểm mà không nói gì, anh cũng tò mò, vừa hỏi vừa nhìn theo ánh mắt cô.

Mùa hè nên trời sáng rất sớm, con đường trong khu chung cư khá yên tĩnh, chỉ có vài người qua lại, liếc mắt khắp một lượt không thấy gì đáng chú ý.

Nhưng cô lại nhìn rất chăm chú, nét mặt dần trở nên nghiêm túc.

Bên kia đường là một tòa chung cư cao tầng, một nam một nữ vừa bước từ đấy ra, người đàn ông cao to, nước da đen, bước đi khá nhanh, người phụ nữ mặc một chiếc váy liền thân khá rộng so với cơ thể, đang cắm cúi đi theo phía sau anh ta, nhưng sải bước khá hẹp, xem ra rất vất vả, đến đầu đường người đàn ông đó dừng lại, cô ta liền đưa tay ra ôm chặt lấy cánh tay anh ta, ngẩng đầu lên nói câu gì đó.

Diệp Tề Mi không kịp nghĩ nhiều, trước ánh mắt kinh ngạc của Thành Chí Đông rút điện thoại ra chụp lại cảnh đó, sau đó đèn đỏ chuyển xanh, họ lại bước tiếp, nhanh chóng ra khỏi tầm mắt của cô.

“Tề Mi?”. Càng lúc càng cảm thấy kì quái, Thành Chí Đông cất giọng nghi hoặc.

“Anh không ăn nữa à?”. Cô quay lại nhìn, đẩy bát vằn thắn về phía anh: “Anh ăn nhé, em phải đi rồi”. Nói xong cô dứt khoát đứng dậy, định đi thẳng ra ngoài.

Anh kéo cô lại, “Cùng đi đi”, nói xong vơ vội chìa khóa xe trên bàn rồi đứng dậy.

Xe của họ đều đỗ bên đường, cái trước cái sau, màu đen và màu đỏ, khi hai xe song song với nhau cùng hạ cửa kính xuống, anh thò đầu ra bảo: “Bảo Bảo, lái xe cẩn thận, buổi tối đợi anh”.

Tâm trạng rối bời vì cảnh vừa nhìn thấy, Diệp Tề Mi nhướn mắt nhìn sang phía anh, cố gắng giữ cho giọng mình được bình thường: “Được, em biết rồi”.

Điều hòa trong xe bắt đầu phả ra hơi lạnh, tiếng gió thổi nhè nhẹ, trả lời xong cô lại tiếp tục nhăn trán suy tư, đồng hồ trên cột đèn giao thông đang nhảy số, cô định từ từ nhả phanh, nghĩ thế nào lại quay đầu qua nhìn.

Anh vẫn đang nhìn cô, bởi vì độ cao của hai xe khác nhau, từ xe cô muốn nhìn anh phải hơi ngẩng đầu, ánh mắt anh chiếu thẳng vào cô, cảm giác như không muốn rời đi, như rất lưu luyến.

Trái tim cô như tan chảy, mỉm cười: “Nhớ về sớm nhé, em đợi anh”.

Tới văn phòng cô giở lịch làm việc, kín mít.

Nhưng khi ngồi xuống lại không có tâm trạng để làm việc gì, cô lấy máy điện thoại ra xem lại bức ảnh vừa chụp.

Rất quen, có những người chỉ gặp một lần cũng rất khó quên, ví dụ như Liêm Vân.

Cô vốn không phải người nhiều chuyện, khi nhận án cũng gặp những trường hợp thân chủ thuê thám tử ngầm theo dõi điều chồng hoặc vợ mình. Ném ảnh vào mặt đối phương cảm giác rất thỏa mãn, nhưng việc đã tới nước đó thì không thể cứu vãn được nữa.

Thế cũng chẳng sao, nếu hoàn toàn tin tưởng nhau thì đã chẳng tới mức phải li hôn. Đến cô đôi khi cũng phải cầm theo thẻ luật sư âm thầm đi thu thập chứng cứ, đấy là việc hết sức bình thường.

Nhưng lần này cô cảm thấy khinh bỉ.

Có lẽ là vì cô ấy giống cô, trong thâm tâm cô không muốn Ân Như li hôn, cô hi vọng người phụ nữ đó cuối cùng nhận ra là mình đã sai, cuối cùng có thể tìm ra cách giải quyết hoàn mỹ nhất.

Cô đã nhìn thấy quá nhiều cặp đôi có kết thúc bi thảm, ít nhất thì lần này, hi vọng bọn họ sau khi qua được quãng đường gập ghềnh sẽ đến được nơi bằng phẳng, để cô có thể tin rằng tình yêu tác thành hôn nhân, hôn nhân tác thành hạnh phúc.

Ánh mắt khẩn thiết của Liêm Vân trong căn biệt thự hôm đó vẫn như hiện ra trước mắt, cô có cảm giác người đàn ông này rất khác, Ân Như đã sai lầm, tìm lại chính mình không cần thiết phải trả giá bằng cách vứt bỏ tất cả.

Màn hình điện thoại từ từ tối đi, đôi tay người phụ nữ kia đang cố gắng ôm chặt lấy cánh tay Liêm Vân, thái độ thần phục.

Thôi được, cô đã sai, có một bài hát tên là Em là mặt trời của anh, cô đã từng được nghe khi tham dự bữa tiệc chúc mừng đám cưới vàng, rất cảm động, nhưng nếu trong thế giới của người đàn ông đó xuất hiện hai mặt trời, thậm chí là nhiều hơn, cô vẫn hi vọng mọi người có thể rút lui trong yên lặng, đừng đợi tới cái ngày không thể nhẫn nhịn hơn được nữa, cái ngày mà Hậu Nghệ[1] phải bắn hạ mặt trời, khi rơi xuống sẽ không có đất chôn thây.

[1] Hậu Nghệ là nhân vật trong thần thoại Trung Quốc, người đã bắn rụng chín mặt trời để đem lại cuộc sống yên bình cho loài người.

Vì lịch làm việc của cô đã kín nên cuối cùng đành phải gặp nhau vào buổi tối, anh chàng kêu buổi tối sẽ đợi cô phải dự một bữa cơm sau cuộc họp, nhưng cô lại cảm thấy rất thoải mái, buổi tối cô tự mình lái xe đến nhà hàng gặp Ân Như.

Cô đến trước, đúng giờ là một đức tính đẹp, Ân Như đến rất đúng giờ, không còn mặc bộ đồ ở nhà cổ rộng tay lớn nữa, thay vào đó là chiếc váy liền nhiều màu, cổ vuông, cô ấy không đeo trang sức, để lộ chiếc cổ dài kiêu kì, bước chân nhanh nhẹn, chiếc cằm nhọn hơi hếch lên, cảm giác rất mạnh mẽ, khiến ai cũng phải ngoái nhìn.

Cô rất vui vì được nhìn thấy cô ấy như vậy, tuy nhiên nhớ lại tấm ảnh còn lưu trong máy di động, sự đối lập quá mạnh, còn chưa nói gì, Diệp Tề Mi đã thầm thở dài não nề.

Đàn ông nhìn mãi hoa sen tự nhiên sẽ cảm thấy hoa mẫu đơn đẹp, còn có những người đã nhìn chán những cây tre cao vút mạnh mẽ lại mơ tưởng về những rặng liễu mềm mại yêu kiều, được voi lại đòi tiên, lòng tham của con người là vô đáy.

Không phải lần đầu tiên đến đây, lúc gọi đồ cả hai người đều chọn rất nhanh, sau đó nhìn nhau cười: “Tề Mi, mấy ngày nay chị sống tốt chứ?”.

“Rất tốt, còn chị?”. Cô trả lời thận trọng, lần đầu tiên Diệp Tề Mi cảm thấy mình nói năng không được lưu loát.

“Tôi vừa bay đến Hồng Kông đàm phán với chi nhánh bên đấy về những điều kiện khi trở lại làm việc, sau đó mở một cuộc họp online với các đồng nghiệp cũ, thảo luận về dự án tiếp theo, mấy ngày nay tôi đều rất bận rộn chuẩn bị tài liệu, giờ giấc hơi đảo lộn”.

“Vậy sao?”. Cô quan sát cô ấy kĩ hơn.

“Đừng nhìn nữa, đây là quầng thâm mắt chứ không phải đánh mắt kiểu smocking đâu”. Cô ấy cầm ly nước lên cười, giọng rất thoải mái.

“Vậy còn anh Liêm thì sao?”.

“Anh ấy à?”. Ân Như hơi sững lại, sau đó đưa mắt nhìn đi chỗ khác.

Không nhìn thấy ánh mắt của cô ấy, Diệp Tề Mi nghi ngờ: “Đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?”.

Không ngờ mặt Ân Như ửng hồng: “Không phải, lần trước sau khi nói chuyện với chị xong, chị có đề nghị chúng tôi nên nói chuyện với nhau một lần nữa, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, sau đó quyết định cùng Liêm Vân nói chuyện một lần cho thông suốt”.

Đúng là ngoài dự liệu, những lời muốn nói đều nuốt vội vào trong, Diệp Tề Mi chăm chú lắng nghe.

“Sự nghiệp gia tộc của nhà họ không nằm trong phạm vi mà tôi hứng thú, tôi sẽ quay lại với công việc cũ”.

“Anh ta cũng đồng ý?”.

Mỉm cười, Ân Như gật đầu: “Không cần anh ấy đồng ý, tuy nhiên cũng không thấy anh ấy có ý kiến gì khác”.

“Sau đó thì sao? Tiếp tục cuộc sống mà các cuộc hẹn luôn diễn ra ở sân bay?”.

“Vốn mình có ở nhà cũng rất ít khi gặp anh ấy, cả hai cùng bận rộn thì tốt hơn, mình cũng đỡ rảnh quá lại nghĩ ngợi nhiều”.

“Như vậy…”. Đầu óc Diệp Tề Mi suy nghĩ rất nhanh xem đang có chuyện gì xảy ra, cô lẩm bẩm.

“Xin lỗi, lần này chắc tôi phải hủy bỏ việc ủy thác, hôm ấy nhìn thấy chị tôi đã nghĩ đến hình ảnh trước kia của chính mình, cứ ngồi mà không nói không bằng đứng lên hành động, muốn tìm lại con người thật của mình không hề khó, phải vậy không?”.

Cô ấy mỉm cười, thần sắc vui tươi.

Phải, như vậy rất tốt, quá tốt rồi, nếu sáng nay cô không nhìn thấy cảnh tượng ấy thì sẽ cảm thấy đấy là một cách giải quyết hoàn hảo, cô sẽ còn vui hơn cả Ân Như, nhưng lúc này, Diệp Tề Mi im lặng nắm chặt điện thoại di động trong tay, biểu hiện phức tạp.

“Chuyện gì thế?”. Nhìn thấy sự khác lạ của cô, Ân Như nhẹ nhàng hỏi.

“Chị có còn yêu anh ta không?”. Hỏi như thế thật mạo muội, nhưng đã hợp nhau thì không cần thời gian quá lâu, họ là bạn bè.

Suy nghĩ một chút, Ân Như gật đầu: “Đã qua cái thời lúc nào cũng muốn gặp muốn nhìn thấy con người đó rồi, nhưng tôi vẫn khao khát vòng tay của anh ấy, biết rằng trong trái tim anh ấy có tôi, cảm giác đó khiến tôi hạnh phúc và an tâm”.

Nếu trái tim anh ta không chỉ có chị thì sao? Suýt nữa thì câu hỏi đó bật ra khỏi miệng, Diệp Tề Mi từ từ hít vào, kiềm chế cảm xúc: “Hợp ít tan nhiều, dù sao cũng cần phải tin tưởng tuyệt đối mới được, tôi hi vọng chị hạnh phúc”.

Ân Như đưa tay ra bắt tay cô, giọng khẳng định: “Chỉ cần tôi đủ tốt, anh ấy sẽ không thể buông tay, nếu như bắt đầu đem ra so sánh với người khác thì việc cứu vãn cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tôi không tham vọng sẽ lâu bền với cùng trời đất, chỉ cần biết đến hiện tại thôi”.

Nói hay lắm, Diệp Tề Mi nới lỏng tay cầm điện thoại mỉm cười, cũng có thể là hiểu lầm, cũng có thể thấp thỏm, nhưng việc vợ chồng nhà người ta, cô không có lí do gì để can thiệp vào.

“Có việc gì thì cứ gọi tôi”.

“Không có việc gì cũng sẽ tìm chị, huống hồ không có chuyện mà tìm chị thì vẫn tốt hơn, tuy nhiên, phí luật sư hôm nay tôi vẫn sẽ trả đúng theo thỏa thuận”.

“Được rồi mà, việc ủy thác cũng hủy rồi, còn nói gì đến phí luật sư nữa. Tôi mất vụ này, bữa cơm hôm nay chị mời đấy”.

Về đến nhà đã gần mười giờ, Diệp Tề Mi muốn gọi điện thoại, nhưng lại cảm thấy vô nghĩa, cô soạn một tin nhắn: “Chí Đông, em đã về nhà rồi”, tự nhiên cảm thấy mình thật nực cười, cô bấm nút xóa luôn.

Đang xóa tin nhắn thì chuông điện thoại reo vang, giọng Thành Chí Đông rất vui vẻ: “Bảo Bảo, anh đang trên đường về, em về nhà chưa?”.

“Em vừa về”. Thần kinh căng thẳng cả một ngày tự nhiên chùng xuống, khóe miệng cong lên, cô nhẹ nhàng trả lời.

“Được rồi, khoảng hai mươi phút nữa anh về”.

“Đừng lái xe nhanh quá, cẩn thận anh nhé”, cô nói hết sức tự nhiên, nói xong cúp máy đi vào phòng ngủ, muốn tắm nhưng cảm giác thật mệt mỏi, cô cứ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ thất thần.

Dường như chỉ chớp mắt đã có tiếng gõ cửa, giọng anh từ phòng khách vọng vào: “Bảo Bảo?”.

“Em ở trong này”. Cô đáp nhỏ.

Có tiếng bước chân lại gần, anh đi vào phòng ngủ, “Sao không bật đèn lên, Bảo Bảo”.

“Chí Đông”. Ngẩng đầu lên nhìn anh, Diệp Tề Mi đưa tay ra.

Có chút không hiểu, nhưng Thành Chí Đông vẫn nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào lòng mình.

Vòng tay anh thật ấm áp, thật mạnh mẽ, vừa về đến nhà, mùi thơm cơ thể hòa lẫn mùi thuốc lá và mùi vị của thức ăn phảng phất, rất yên tâm.

“Anh ăn gì rồi? Hình như có mùi thuốc lá”. Cô vùi đầu vào ngực anh nói nhỏ.

“Đãi tiệc, quan chức trong thành phố này thật thích hút thuốc, có mùi sao?”.

“Ừ, rất mùi”.

“Anh đi tắm đã”. Anh ngẩng đầu lên, quay người đi vào nhà tắm.

Eo bị ôm chặt, cô nhất định không buông.

Anh cười, đứng lại, trong bóng tối anh vòng tay ôm lấy cô, kéo cô về phía mình đang đứng: “Anh hiểu rồi, Bảo Bảo, mình cùng tắm nhé”.

Cơ thể dễ dàng bị anh bế bổng lên, cô kêu khẽ, sau đó không nhịn được bật cười. Anh đưa tay ra với lấy bao cao su, không thoát ra được, cô đã bị bế thẳng vào phòng tắm, bồn tắm rất lớn, nhưng anh bước vào thì không gian như bị thu hẹp lại, nước ấm xối lên vai lên mặt hai người, trong suốt lóng lánh.

“Kẻ cướp!”. Cô đưa tay ra đẩy, nhưng cơ thể bị anh kéo xuống, dưới nước khó giữ thăng bằng nên cô cứ thế trượt ngã, nửa người vắt lên thành bồn tắm thò ra ngoài.

Ngực bị hai tay của anh ôm chặt, sau lưng ấm nóng, nơi mềm mại nhất cảm nhận được sự cứng rắn của anh, chẳng còn khí thế gì nữa, cô không ngừng rên rỉ xin tha: “Chí Đông, Chí Đông”.

Chẳng có tác dụng gì, những câu rên rỉ xin tha cứ nhỏ dần, nước trong bồn tắm bắt đầu dềnh ra, trào xuống nền gạch, anh mạnh mẽ, một tay ôm ngực cô một tay ôm lấy eo, cẩn thận lấy thành bồn tắm vững chắc làm điểm tựa, trong lúc thở gấp, giọng anh vang lên dịu dàng: “Bảo Bảo, Bảo Bảo”.

Rất sung sướng, nhưng sao mắt cô lại ướt nhòe, vốn toàn thân đã ướt sũng, lại quay lưng lại với anh nên Thành Chí Đông hoàn toàn không nhận thấy.

Dòng nước ấm nóng vẫn không dừng chảy xuống từ vòi hoa sen, Diệp Tề Mi quay người lại ôm chặt lấy anh, giọng cô mơ hồ.

Không nghe rõ, anh cúi đầu nhìn vào mắt cô: “Em nói gì thế?”.

Cô nhìn lại anh, mắt sáng long lanh, giọng vẫn rất nhẹ, nhưng lần này từng chữ từng từ rất rõ ràng: “Chí Đông, em yêu anh”.

“Anh cũng yêu em, rất yêu em”. Anh cười, phủ mình xuống hôn lên môi cô, môi răng quấn lấy nhau, như muốn ướm cả tim mình cho cô.

Cô nhắm mắt thả lỏng cơ thể tận hưởng khoái lạc, nhưng trước mắt cứ thấp thoáng những hình ảnh chạy qua, toàn là những người những việc hỗn loạn chẳng liên quan đến mình, vết hằn đỏ trên cổ tay hiện ra khi tay áo được xắn lên, ánh mắt khẩn thiết của Liêm Vân, cô gái xõa tóc bước thấp bước cao chạy theo anh ta, ánh mắt tràn đầy hi vọng của Ân Như trong nhà hàng.

Cuối cùng sau khi đã bình tĩnh lại anh nằm xuống nước, ôm chặt cô trên người nhắm mắt mỉm cười.

Hơi thở trở lại bình thường, cô nghiêng đầu hỏi anh: “Anh cười gì thế?”.

Vòng hai tay ôm lấy người cô, Thành Chí Đông vẫn tiếp tục cười.

“Này!”.

“Gặp được em thật tốt, anh chỉ muốn ở bên em”.

Im lặng, cô thả lỏng cơ thể, bất giác thở dài.

Thêm một người nữa trong cuộc sống, nhưng cũng vẫn sống như bình thường.

Công việc của Diệp Tề Mi bận rộn, Thành Chí Đông còn bận hơn, thời gian thực sự ở Thượng Hải không nhiều, nhưng hai người đều rất thỏa mãn với tình trạng hiện giờ, cùng sung sướng tận hưởng kiểu quan hệ như thế này.

Sự nghiệp thuận lợi, tìm được một nửa của mình, lại không phải hoàn toàn thay đổi cuộc sống cá nhân, sau đó đến Diệp Tề Mi cũng thường xuyên nghĩ, nếu có thể cứ thế này mãi mãi thì còn gì bằng.

Những ngày vui vẻ qua rất nhanh, chẳng mấy chốc trời đã sang thu, mặt trời tắt nắng càng ngày càng sớm, những cơn gió bắt đầu có hơi lạnh.

Không khí trong phòng họp ở đại bản doanh của tập đoàn Liêm Thị rất nóng, vừa đặt bút ký trên trang giấy in hợp đồng trắng tinh, hai người đàn ông buông bút rất dứt khoát, mạnh mẽ.

Nhân viên hai bên đều đã vất vả gần cả tháng trời giờ ai nấy đều tươi cười, cùng đứng dậy với qua bên kia bàn nhiệt tình bắt tay đối phương.

Liêm Vân cũng đứng dậy đưa tay ra bắt tay Thành Chí Đông rất chặt, “Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ”.

“Hợp tác vui vẻ”. Thành Chí Đông cũng sảng khoái đáp lại.

Buổi tối theo thường lệ sẽ tổ chức tiệc chúc mừng, dự án lần này đàm phán hơn một tháng, là một trong những hợp đồng quan trọng trong năm nay ở Trung Quốc, đương nhiên cũng do văn phòng ở Thượng Hải chịu trách nhiệm, Thành Chí Đông không tham gia suốt quá trình, chỉ mấy ngày cuối cùng là bay về tham gia lễ ký kết để thể hiện sự trọng thị.

Không ngờ vừa gặp Liêm Vân đã có cảm giác như gặp lại cố nhân, mặc dù hoàn cảnh xuất thân của người đàn ông này khác xa anh một trời một vực, nhưng tính cách quang minh lỗi lạc rất hiếm thấy trong giới thương nhân, lời nói và hành động đều ăn ý với nhau, mới tiếp xúc vài lần đã cảm thấy rất thân thiết, trên sân golf cũng là kì phùng địch thủ, hai người nhanh chóng trở nên cởi mở thân tình.

Trên bàn tiệc hết người này đến người khác tới chúc rượu, chúc qua chúc lại, cứ vậy mãi cũng nhàm, Liêm Vân vỗ vai anh: “Chí Đông, mình tới chỗ khác đi”.

Kết quả là hai người cùng nhau đến một quán bar nhỏ kiểu Nhật, nằm ở góc một con đường khá yên tĩnh, bên ngoài treo một tấm rèm màu xanh.

Rượu Sake của Nhật được hâm nóng, mùi hương ngây ngất, cốc nhỏ và tròn, chỉ dùng mấy đầu ngón tay để cầm, tên rượu cũng rất hay, gọi là: Một giọt mất hồn.

“Anh hay tới đây không”. Các khách hàng người Nhật thường mời anh tới những nơi riêng tư kiểu quán này, những món mà ông chủ quán mang ra đều có mùi vị rất khác biệt, mặc dù rất quen với những nơi như thế này nhưng anh có cảm giác nơi này không giống với phong cách của Liêm Vân, Thành Chí Đông vừa dùng đũa gắp sashimi vừa hỏi.

“Không, đây là nơi tôi và bà xã đến vào buổi hẹn đầu tiên”. Rất ít động đũa, Liêm Vân uống hết cốc này tới cốc khác.

“Bà xã?”. Lần đầu tiên thấy anh ấy nhắc tới vợ mình, Thành Chí Đông cười: “Nơi này được đấy, lần sau đưa cô ấy tới, tôi cũng mang theo một người”.

“Anh kết hôn rồi sao?”. Liêm Vân hơi ngạc nhiên, cùng là người trong giới doanh nhân, mặc dù trước kia không quen biết, nhưng cái tên Thành Chí Đông nổi như cồn, Liêm Vân chưa từng nghe thấy ai nói anh ta đã có gia đình.

Nghe thấy hai từ kết hôn, anh thở dài: “Chưa, cô ấy không đồng ý”.

Liêm Vân vô cùng kinh ngạc, sau đó anh vội lấy bình rượu rót đầy cốc, kết luận một câu rất cảm xúc: “Đừng nghĩ nữa, đàn bà trên thế giới này, chẳng có ai khiến chúng ta được yên ổn cả”.

Bà chủ quán mặc bộ quần áo kimono mang một bình rượu được hâm nóng lên, nghe thấy vậy lấy tay che miệng cười: “Anh Liêm lại than thở rồi, anh hãy khuyên anh ấy, toàn tới uống rượu một mình, thật chẳng vui gì cả”.

“Vợ anh đâu?”.

“Tối qua gọi điện thì thấy báo đang ở Mexico, giờ thì không biết, tôi nghĩ chắc đang ở một nơi nào đó ở Bắc Mỹ”.

Trả lời như vậy… chẳng trách cứ phải than thở, giờ thì Thành Chí Đông đã hiểu.

Thành Chí Đông không tiện hỏi nhiều, lấy tâm trạng anh ta không được tốt, anh cũng không uống nữa, quả nhiên là Liêm Vân uống say khướt.

“Để tôi đưa anh về, đừng uống nữa”.

“Không cần đâu, tôi gọi lái xe đến”. Mặc dù đã líu hết cả lưỡi, nhưng nghe cách nói xem ra vẫn còn tỉnh táo.

Cũng được, anh nhìn người đàn ông ngồi trước mặt mình lần sờ tìm điện thoại, sau đó im lặng…

Thưa ngài, thứ mà ngài đang cầm trong tay là bình rượu có biết không hả?

Lại nhớ tới cảnh rất lâu trước đó anh đã phải kéo anh chàng ma men Andy về nhà, anh cười đau khổ, đưa tay ra lấy giúp anh ta chiếc điện thoại ở trên bàn, tay còn chưa chạm vào vỏ điện thoại thì nó đã đổ chuông, anh đập đập vào vai Liêm Vân: “Này, anh có điện thoại, có nghe không?”.

Vừa rồi vẫn còn đang nói chuyện thế mà giờ đã nằm nhoài ra bàn không buồn nhúc nhích.

Tin tưởng anh tới vậy sao? Thôi vì tình bạn giữa những người đàn ông, anh nhấc máy.

Đầu dây bên kia một giọng nữ vang lên rất nhỏ, đặc sệt khẩu âm miền Nam, “Vân à?”.

“Xin lỗi, Liêm Vân say quá, tôi đang định đưa anh ấy về nhà”.

“Say rượu?”. Giọng nói kia có vẻ lo lắng, “Ở đâu? Có say lắm không? Hay là để tôi qua đấy đón anh ấy”.

“Cô đến đón? Cô là ai?”. Không hiểu chuyện gì. Thành Chí Đông vừa nói vừa nhíu mày.

“Tôi là vợ anh ấy”. Cô ta trả lời rất chắc chắn, không hề do dự.

Vợ? Không phải đang ở nước nào đó ở Bắc Mỹ sao? Lẽ nào cô ta định đáp chuyên cơ tới đón?

Rèm cửa lại mở, có khách vào, càng về đêm, quán rượu nhỏ này càng có nhiều khách đến. Thú vị hơn cả là những người đi theo hội rất ít, đa số là tới một mình, gọi một bàn sashimi, cùng với rượu Sake, cứ thế ngồi trầm ngâm uống.

Liêm Vân ngồi bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì, cảm giác mệt mỏi, anh quay lưng dựa vào quầy bar thở hắt ra.

Vô tình liếc mắt thấy nơi chiếc bàn nhỏ ở một góc quán, có bóng một cô gái đơn độc ngồi đấy, trước mặt là một đĩa cá hồi đỏ tươi, trên bàn ăn chỉ có một món đó, cá được thái mỏng tan, dưới ánh đèn miếng thịt đỏ tươi gắp trên đầu đũa trở nên trong suố, khi uống rượu cô ta cứ cầm cả chiếc cốc nhỏ tròn đó mà ngửa cổ lên đổ vào họng, hai mắt nhắm hờ, uống xong rồi còn liếm một vòng quanh môi.

Bình thường anh ít khi chú ý tới những chuyện nhỏ mà lại chẳng liên quan gì đến mình như vậy, nhưng hôm nay không khí thật quái dị, không thể kiềm chế ánh mắt của mình, bất giác anh đưa tay tìm điện thoại và bấm số.

Không cần bấm từng số, ấn nút gọi nhanh, phải mấy hồi chuông đổ mới có người nhấc máy, giọng Diệp Tề Mi thong thả: “A lô?”.

“Tề Mi”. Vừa nghe thấy tiếng cô anh lập tức có cảm giác yên lòng, tâm trạng tốt hơn rất nhiều, anh nói chậm rãi: “Em vẫn chưa ngủ sao?”.

“Mấy giờ rồi? Em đang xem lại đơn khởi tố, còn anh?”.

“Tối nay anh về đấy được không?”.

“Được chứ”. Nếu anh là việc muộn, thỉnh thoảng cũng sẽ về căn hộ của mình, thành thói quen rồi, hiếm khi lại nghe thấy anh nói kiểu này, Diệp Tề Mi nhíu mày: “Anh đang ở đâu?”.

“Một quán bar, nói chuyện với một ngườu bạn, nhưng anh ta say rồi”.

“Quán bar? Anh uống rượu à?”.

“Một chút thôi, anh đang đợi bà xã anh ta tới đưa anh ta về rồi qua chỗ em”.

Không nhìn thấy cô, nhưng anh cũng cảm nhận được là cô đang nhíu mày ở đầu dây bên kia: “Uống rượu thì không nên lái xe, em tới đón anh, cho em biết địa chỉ”.

Cách nói này… chưa bao giờ có người nào nói với Thành Chí Đông như thế, cảm giác lạ lẫm, Thành Chí Đông hơi sững lại một chút.

Sau đó phản ứng của anh là bật cười lớn, hành động của anh lúc này thật không phù hợp với không khí trong quán, đến bà chủ quán cũng nhìn anh với ánh mắt kì lạ, không biết nên giải thích thế nào, sau khi định thần lại anh lấy tay che miệng, nghiêng đầu sang một bên giả vờ ho.

Quán bar này cách nhà cũng không xa, vòng qua vài con phố là đến, Diệp Tề Mi gọi taxi, anh can ngăn qua điện thoại: “Em đừng đến, anh chỉ uống một chút thôi, hơn nữa muộn thế này rồi, để em đi một mình anh không yên tâm, quá nguy hiểm”.

Xì, cô định nói mình từng tới những nơi hẻo lánh nhất để thu thập chứng cứ, xung quanh vắng vẻ không hề thấy bóng dáng nhà dân, ngồi trên kiểu xe bánh mì đi được nửa đường còn bị một toán cướp chặn xe đòi tiền mãi lộ, như thế mới gọi là nguy hiểm.

Muốn nói vậy nhưng đã quen nói ngắn gọn trong điện thoại, cuối cùng cô chỉ trả lời một câu: “Em có dùi cui điện”.

Oa, anh phục rồi.

Diệp Tề Mi xuống xe nhìn thấy rèm cửa màu xanh, ba chữ Cư Tửu Ốc bị chia làm đôi, ánh đèn vàng mờ mờ hắt xuống, cảm giác ấm áp giữa tiết trời thu.

Chiếc Q7 quen thuộc đỗ bên đường, thực ra hôm qua anh có về nhà, sáng nay còn ôm chặt lấy eo cô lười biếng không chịu dậy, nhưng giờ nghĩ tới cảnh sắp được gặp anh cô vẫn cảm thấy rất vui, còn chưa bước vào bên trong miệng đã nở nụ cười.

Rèm cửa lại lay động, có người bước vào, gió lạnh cũng theo đó ùa vào theo, Diệp Tề Mi mặc chiếc áo len rộng thùng thình cổ chữ V, cổ áo được đan bằng những sợi len xanh xanh hồng hồng rất đơn giản, bên trong là chiếc áo thun cao cổ màu đen, mái tóc đen dài buông mềm mại, cô nhanh nhẹn bước vào, nhìn thấy anh liền cười, nghiêng đầu nói: “Hey”.

Thành Chí Đông đã đứng dậy, ánh đèn trong phòng ấm áp dịu nhẹ, nhưng anh có cảm giác như đó là ánh mặt trời. Anh tiến tới phía trước nắm lấy tay cô, còn chưa kịp nói gì thì cô đã chỉ ra sau lưng anh nói: “Bạn anh phải không? Uống say tới mức này sao?”.

Thật làm anh mất mặt quá, Thành Chí Đông giải thích: “Đấy là tổng giám đốc của tập đoàn Liêm Thị, anh đang đợi vợ anh ta tới”.

“Liêm Thị?”. Diệp Tề Mi nhíu mày, bước lên phía trước vài bước, mặc dù Liêm Vân nằm sấp xuống bàn nhưng vẫn nhìn thấy nửa khuôn mặt, vừa rồi nhìn từ xa lại hơi tối nên không rõ, giờ đã đến gần hơn, cô lập tức nhận ra, quả nhiên đấy chính là người đàn ông mà cô đã có duyên gặp mặt một lần, không, nói chính xác hơn là hai lần.

Rèm cửa lại một lần nữa được vén lên, lần này khách là một cô gái đi một mình, bước chân khá rụt rè nhưng dường như mục đích rất rõ ràng, nhìn quanh quẩn một lượt, lập tức đi về hướng họ đang đứng, không kịp cả chào hỏi, đã lách qua hai người bọn họ tới bên cạnh Liêm Vân, hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh ta, giọng dịu dàng: “Vân? Anh không sao đấy chứ?”.

“Chị Liêm, cuối cùng chị cũng đến rồi”. Thành Chí Đông thở phào.

“Cô ta không phải chị Liêm”. Diệp Tề Mi lạnh lùng đưa mắt nhìn, giọng cũng lạnh tanh, đôi môi mỏng xinh đẹp nhả từng chữ rõ ràng.

Không khí gượng gạo, Thành Chí Đông đứng ở giữa đầu óc mù mịt chẳng hiểu gì, nhưng thấy tình hình có vẻ không ổn, phản ứng đầu tiên của anh là lay gọi Liêm Vân.

Đàn ông có thứ tình anh em mà phụ nữ không thể hiểu được, trong tình hình này tình anh em đó được phát huy tới mức tối đa.

Bị lay mạnh, đang say khướt nhưng Liêm Vân vẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, giọng nói khản đặc: “Tiểu Vương, đến nhà rồi sao?”.

Còn đến nhà nữa? Anh chết chắc rồi. Thật muốn túm tóc hất cho anh ta một cốc nước lạnh, Thành Chí Đông dùng sức, kéo anh ta đứng dậy: “Liêm Vân, đây vẫn là quán bar, anh nên về nhà đi”.

Ánh mắt chạm đúng vào người phụ nữ đứng trước mặt dần dần đã nắm được tiêu cự, Liêm Vân bắt đầu nhíu mày.

Người phụ nữ từ lúc nghe Diệp Tề Mi nói xong thái độ có phần lúng túng, lúc này càng có cảm giác chân tay luống cuống: “Vân, em đến đưa anh về nhà”.

“Sao cô lại đến đây?”.

Vơ vội cốc nước lạnh nhét vào tay anh ta, Thành Chí Đông giải thích ngắn gọn: “Cô ấy nói trong điện thoại là vợ cậu, tôi đã cho cô ấy biết địa chỉ”.

Dốc cốc nước lạnh vào họng, Liêm Vân vẫn còn cảm giác lâng lâng nhưng đã có thể ngồi thẳng người dậy.

Diệp Tề Mi vẫn đứng bên cạnh, lúc này chuyển ánh mắt sang phía Liêm Vân, lạnh lùng theo dõi phản ứng của anh ta.

Thấy lạnh sống lưng, Thành Chí Đông túm lấy anh ta nói đỡ: “Có phải tôi đã nhầm không, vừa rồi anh còn bảo bà xã đang ở Bắc Mỹ, nếu đúng là tôi lầm, vậy để tôi đưa anh về”.

Vừa nói vừa lén nháy mắt với Liêm Vân, người anh em, mau nói là tôi nhầm đi, nếu không sẽ lớn chuyện đó.

Thật đáng tiếc là Liêm Vân say đến mờ cả mắt, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào người phụ nữ đứng trước mặt, làm sao lĩnh hội được sự lo lắng của anh.

“Vân…”.

“Về rồi nói”, cố gắng đứng lên, anh ta vịn tay vào quầy bar.

Không muốn chứng kiến sự việc xảy ra tiếp theo, Diệp Tề Mi đi ra ngoài trước, trong lòng buồn bã, cô hít một hơi thật sâu không khí lạnh trong đêm mùa thu.

Thành Chí Đông đuổi theo, không đợi anh nói, Diệp Tề Mi đưa tay ra: “Chìa khóa”.

Lên xe cô ngồi vào ghế lái, tiếng máy xe rung rung, rất nhanh sau đó bị chìm trong tiếng nhạc.

Trên đường xe cộ nườm nượp, tay cô nắm chặt vô lăng, mắt nhìn về phía trước, không có biểu hiện gì khác biệt, khi rẽ vào khúc ngoặt cô mới liếc mắt vào gương chiếu hậu, ánh đèn neon bên đường sáng rực, nhưng thứ ánh sáng đó hầu như không phản chiếu vào đôi mắt đen láy của cô.

Cho dù không hiểu tình hình đến mức nào thì anh cũng biết lần này lớn chuyện rồi, vốn nhìn thấy cô anh đang rất vui sướng, có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lúc này sau nhiều lần định mở miệng anh đều đành phải nuốt ngược vào trong.

Suốt chặng đường hai người đều im lặng, đến nơi cuối cùng anh lại là người không thể chịu được, vừa nhảy xuống xe liền kéo tay cô: “Tề Mi, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”.

Đã khá muộn, bên dưới tòa nhà không còn có người đi lại nữa, anh nắm chặt tay cô giọng khẩn thiết, Diệp Tề Mi ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt anh, ánh mắt anh cuối cùng cũng dịu đi một chút, cô cúi xuống thở dài: “Chí Đông, em nghĩ em đã làm sai một việc”.

“Làm sai?”.

Không nói thêm gì nữa, cô quay người đi lên nhà.

Rất ít khi thấy tinh thần cô sa sút đến thế, Thành Chí Đông nhíu mày, lúc anh nằm trên giường cô vẫn đang tắm, suy nghĩ một lúc thấy có gì đó không ổn, anh ngồi dậy đi ra đẩy cửa vào phòng tắm.

Cửa không khóa, nhưng cũng không nghĩ đột nhiên anh lại vào, cơ thể cường tráng đó khiến cô có cảm giác đầy áp lưc, cô vội dìm mình dưới nước.

Vừa tức giận lại vừa buồn cười, anh đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh bồn tắm, đưa tay ra bẹo má cô: “Yên tâm, anh không phải là cầm thú”.

Nước đã bắt đầu lạnh, nhưng bàn tay anh khá ấm áp, cảm giác yên tâm, cô không kìm được dùng bàn tay ướt rượt của mình nắm lấy tay anh, cọ cọ má mình vào đó, “Kẻ cướp, em nghĩ em đã làm sai một việc”.

Thật sự chưa bao giờ thấy cô trong bộ dáng như thế này, tự dưng anh thấy xót xa, anh cúi xuống hôn cô, “Mau dậy đi, có việc gì ra ngoài rồi nói, nước lạnh hết cả rồi”.

Lần này cô rất nghe lời, khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng vào, tóc vẫn ướt rượt chảy ròng ròng, đai lưng thắt rất chặt, cổ áo lật ra sau và mở rộng, để lộ cả xương quai xanh, anh cố gắng quay đầu đi chỗ khác.

Đã nói không phải là cầm thú mà, ít nhất là lúc này.

Anh lại giúp cô sấy tóc, mái tóc đen dài mượt, sợi nhỏ và mảnh, cầm trong tay có cảm giác rất mềm mại, cuối cùng sau khi đã nằm xuống giường anh ôm cô vào lòng, “Nói đi, chuyện gì nào?”.

Nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu đúng là một mớ hỗn loạn, không thể chịu đựng một mình, Diệp Tề Mi nói nhỏ: “Em quen vợ của Liêm Vân, không phải cô ta”.

“Hoặc là em nhầm”. Anh nói với thái độ lạc quan.

“Không, vợ anh ta tên là Ân Như, là bạn của em, em còn giữ cả bản photo giấy đăng ký kết hôn của họ, vẫn để ở văn phòng, làm sao có thể nhầm được?”.

Nói tới công việc chuyên môn cô lập tức trở lên nhanh nhẹn, ngẩng đầu nhìn anh, mày nhíu lại.

Thái độ này, haizz, anh thở dài: “Thôi được, vậy em muốn thế nào?”.

“Chuyện nhà người ta, em không có quyền can thiệp, mà cũng không nên”.

Bày tỏ sự tán đồng suy nghĩ của cô, Thành Chí Đông gật đầu.

“Người đáng ghét nhất chính là người khoét sâu vào vết thương lòng của người khác, vợ chồng họ trở mặt em là tội nhân, còn họ quay lại với nhau thì tội em càng nặng”.

Suy nghĩ rất rõ ràng, không hổ danh là bảo bối của anh.

“Vậy thì em đừng nghĩ nữa, ngủ đi”.

“Ba tháng trước vô tình em nhìn thấy Liêm Vân và cô gái kia ở bên nhau, lúc đó Ân Như đang có ý định ủy thác cho em làm thủ tục li hôn”.

Cô vẫn tiếp tục nói trong bóng tối, như đang tự nói với chính mình.

“Li hôn chưa?”. Bắt đầu chìm vào giấc ngủ, anh hỏi lại giọng rất nhỏ.

“Chưa, sau đó cô ấy thay đổi suy nghĩ, em cũng không nói gì với cô ấy những gì mình từng nhìn thấy”.

Ngáp dài, thật sự anh không quan tâm lắm tới chuyện của đôi vợ chồng nhà kia, theo những gì anh nghe thấy nhìn thấy từ tình hình trong nước, có không ít người như Liêm Vân, nhưng điều khiến anh thấy lạ là anh chàng đó nhìn thì là người rất có năng lực, sao đến những chuyện “lặt vặt” như vậy mà cũng không giải quyết cho ổn thỏa.

Cô tì tay vào ngực anh lùi lại phía sau một chút, trườn ra khỏi vòng tay anh, hít một hơi thật sâu, “Nhưng hôm qua em nhận được điện thoại của Ân Như, cô ấy đang vội vàng quay về nước, muốn báo cho chồng mình một tin vui bất ngờ”.

“Tin vui gì?”. Anh lại mở mắt ra, kéo cô trở lại lòng mình.

Đưa tay ra chống lại lực kéo của anh, Diệp Tề Mi nói từng chữ rõ ràng, “Cô ấy đã có thai, chính là tin vui ấy”.

Sáng hôm sau Diệp Tề Mi dậy rất sớm, Thành Chí Đông vẫn còn đang ngủ say, trong phòng ánh sáng mờ mờ, cô ngồi bên cạnh anh, ngắm nhìn khuôn mặt anh hồi lâu.

Người đàn ông này lúc ngủ hoàn toàn thả lỏng, một tay đặt dưới gối, trên giường có hai chiếc gối một cao một thấp, anh luôn thích chiếc cao, hoàn toàn ngược lại với thói quen của cô, một bên má lún dưới mặt gối mềm, chỉ để lộ ra chiếc mũi và một bên lông mày thẳng tắp.

Không phải yêu lần đầu nên cô rất hiểu cảm giác này.

Ai mà chẳng muốn lưu giữ lại khoảnh khắc này, bình yên bên nhau, năm tháng cứ thế lặng lẽ trôi đi.

Đáng tiếc mười đôi thì có tới tám, chín đôi về sau thờ ơ lạnh nhạt với nhau, thậm chí trở mặt thành kẻ thù, hoặc sau khi cùng nhau trải qua tất cả, sống với nhau tới đầu bạc răng long lại bắt đầu quay lại thời thanh xuân, yêu thương nương tựa vào nhau, nhưng cô e rằng những trường hợp như thế là bởi vì họ không có sự lựa chọn khác trong cuộc sống nữa, càng nghĩ càng thấy vô vị.

Ba mẹ cô đã sống cả đời như thế, ba là kĩ sư cầu đường, lúc còn nhỏ một năm chẳng được gặp ba mấy lần, mẹ cô một mình vất vả mười mấy năm trời, cũng rất ít khi buông lời oán thán, giờ bao nhiêu người có thể nhẫn nhịn như thế?

Hoặc không phải họ không thể nhẫn nhịn, chỉ có điều thế giới này trở nên quá phong phú, quá nhiều sự cám dỗ mà thôi.

Không muốn dậy, ngồi một lúc cô lại nằm xuống, nhẹ nhàng nhấc cao cánh tay anh lên, co người lại, cuộn tròn trong lòng anh.

Mở hồ tỉnh giấc, Thành Chí Đông siết chặt vòng tay, giọng ngái ngủ: “Lạnh không em?”.

Vùi mặt vào ngực anh lắc đầu, mọi người ai cũng coi cô là một Nữ hoàng mình đồng da sắt, một Nữ hoàng theo chủ nghĩa độc thân, chưa bao giờ cô nghĩ tới việc mình sẽ dựa dẫm vào một người đàn ông, hoặc chờ đợi ai đó tới thay đổi cuộc sống của mình. Nhưng sáng sớm mùa thu có thể áp sát cơ thể mình vào một cơ thể ấm áp khác, thứ cảm giác hạnh phúc này chỉ nhận được khi có hai người, đến cả một Nữ hoàng thật sự cũng không tự mình tạo ra được.

Chính vì điều này, cô rất cảm ơn Thành Chí Đông, nhưng cũng chính vì điều này, mà cô cảm thấy sợ hãi khi nghĩ về tương lai.

Ân Như nói cô ấy vì yêu nên mới kết hôn, cô tin, nhưng kết quả thì sao? Khi yêu phụ nữ yêu hận rõ ràng, nếu đã yêu ai thì trong mắt coi nhẹ mọi thứ khác, rất ít khi suy nghĩ bi quan về cuộc sống. Nhưng đàn ông thì ngược lại, một lúc có thể đón nhận nhiều tình yêu, không cần phải suy xét xem vì sao, có lẽ bởi vì họ vốn là hai loài động vật khác nhau.

Vì giống nhau nên đồng cảm, môi hở răng lạnh, sáng sớm mùa thu hôm ấy, Diệp Tề Mi nằm gọn trong lòng Thành Chí Đông mềm yếu tự thừa nhận, cô luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ kiên cường trước mọi người, chẳng qua cũng chỉ để che giấu sự hèn nhát và sợ hãi của mình, so với những người phụ nữ khác, giờ cô đã nhận thức rất rõ ràng rằng, mình chính là kẻ yếu đuối nhất.