Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Chương 4: To be continued




Không ngờ sáng sớm tỉnh dậy được ngắm nhìn gương mặt đàn ông đang say ngủ lại là một việc thú vị như thế, Diệp Tề Mi đã hạ quyết tâm ngay lúc ấy.

Cho xe vòng lên dốc, trong bãi đã đỗ chật xe, người bảo vệ mặc đồng phục đứng ở cửa vẫy tay, khi Diệp Tề Mi đưa xe vào vị trí cô liếc sang chiếc xe đỗ cạnh, Audi Q7, lại còn là A84.2 nữa chứ, trái đất đang nóng lên mày biết không?

Lúc bước vào cửa quay cô thấy khu hải sản tươi sống có rất nhiều người đứng chờ xếp chỗ, cô gái mặc chiếc váy dài kiểu Trung Quốc đứng đó mỉm cười:

“Xin hỏi chị đã đặt chỗ chưa?”

“Chắc là có, chị kiểm tra giúp một người họ Thành”.

“Anh Thành đã đến, mời chị đi theo tôi”

Cô bước tới thì nhìn thấy anh ngồi ở đó chăm chú nghiên cứu thực đơn, vẻ mặt rất nghiêm túc như đang đọc một tác phẩm nổi tiếng thế giới, cô ngồi xuống chào:

“Hey”.

Nghe tiếng cô Thành Chí Đông liền ngẩng đầu lên, mắt anh chàng mở to hết cỡ.

Cô thuận tay vắt chiếc áo liền mũ bằng vải thô lên thành ghế, bên trong cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và một chiếc quần thể thao rộng bằng vải nilon, chân đi giày thể thao màu xám xanh, đầu mũi giày tròn cong xinh xắn lộ ra ngoài ống quần.

Diệp Tề Mi mặc đồ thể thao… thật đúng là ngoài sức tưởng tượng, lần đầu tiên gặp người con gái đi hẹn hò lần đầu mà lại đi giày thể thao.

“Em vừa đi chơi thể thao về à?”. Nhìn dáng vẻ cô ấy rất tươi tắn sảng khoái.

“Không, chiều nay tôi có hẹn với bạn đi đánh bóng”. Diệp Tề Mi cười, “Anh gọi đồ xong chưa?”

“Chưa, em chọn đi”.

Diệp Tề Mi vui vẻ đón lấy menu, chọn đại vài món:

“Sủi cảo nhân tôm, nem hải sản, sườn lợn hấp mơ”.

Cô phục vụ đứng bên cạnh, nét mặt tươi cười

“Được rồi”, anh bắt đầu miêu tả với cô ta, “Có một món chiên, vỏ ngoài rất giòn”.

“Anh muốn nói tới món bánh bao chiên giòn phải không ạ?”

Cô liếc nhìn anh rồi chỉ vào menu: “Món này phải không?”

Anh cúi đầu nhìn: “Bên trong có sò và thịt”.

“Vâng, đúng thế”. Cô gái gật đầu khẳng định, Diệp Tề Mi đánh dấu vào menu.

“Còn có một loại bánh, rất xốp”.

Anh tiếp tục chỉ: “Cái này là?”

Anh liếc nhìn cô rồi lại quay sang nhìn cô phục vụ, cô gái hiểu ý rất nhanh:

“Ý anh muốn nói tới bánh hành?”

Nói xong lại bổ sung thêm: “Bên trên có rắc hành lá thái nhỏ.”

Diệp Tề Mi nhanh chóng đánh dấu xong, vừa đánh dấu vừa mím môi cười, nhớ tới những dòng chữ được viết một cách vất vả trên tấm thiệp, menu này đối với anh mà nói chắc khó hơn gấp nhiều lần.

Không sao, cô cũng là người hiểu biết, không làm khó anh nữa.

Đồ ăn được mang lên, bày đầy một bàn. Thứ bảy là ngày quán ăn kiểu Hồng Kông náo nhiệt đông đúc nhất trong tuần, đa số các bàn gia đình hoặc bạn bè tụ tập, thi thoảng lại có trẻ con chạy chơi trong quán, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng cười vui vẻ. Không khí rất tốt, hai người nói chuyện với nhau cũng thoải mái hơn, tới khi Diệp Tề Mi nhớ ra đưa tay xem đồng hồ thì đã gần hai tiếng trôi qua.

“Tôi phải đi rồi”.

Giọng cô dứt khoát, “Anh Thành, hôm nay thực sự rất vui”.

Giọng nói và nét mặt dứt khoát thẳng thắn, Thành Chí Đông không kịp suy nghĩ, lập tức mở miệng: “Đi đánh bóng à? Anh đi cùng có được không?”

Cô nhìn lướt anh một lượt, người đàn ông này lúc nào cũng ăn mặc rất tùy tiện: “Anh đâu có đi giày thể thao”. Diệp Tề Mi không khách khí nói thẳng.

“Trên xe anh có”. Anh đắc ý nói rồi giơ tay gọi thanh toán.

Kết quả anh đi thẳng tới mở cửa chiếc Q7, Diệp Tề Mi đứng bên cạnh, liếc mắt nhìn anh một cái.

“Chúng tôi đánh tennis, giày của anh chỉ dùng để chơi golf”. Cô lại tiếp tục không khách khí, Thành Chí Đông cứng họng.

Diệp Tề Mi quay đầu mở cửa xe của mình ngồi vào trong, đánh xe thuần thục, sau đó lại dừng lại, hạ kính xe xuống: “Anh Thành”, hất hất cằm vào chiếc xe của anh “Đây là 4.2”

“Em thích không?”. Anh tỏ vẻ vui mừng.

“Trái đất đang nóng lên, anh có biết không?”. Nói xong không nấn ná thêm phóng xe lao vụt đi.

Trái đất nóng lên? Khó khăn lắm mới hiểu ra vấn đề, Thành Chí Đông ngất xỉu.

Khi đến nơi hẹn Kế Lôi Lôi đã đợi cô ở đó, cô ấy mặc một chiếc váy tennis màu trắng ngồi dưới ô nói chuyện với huấn luyện viên, nhìn thấy cô liền trách:

“Tề Mi, hôm nay cậu đến muộn quá.”

“Xin lỗi, mình vừa đi ăn với một người.”

Mắt Kế Lôi Lôi sáng bừng, phấn khích hỏi: “Ai? Cậu thường không làm việc vào cuối tuần. Có phải là bạn trai mới không?”

Bạn trai mới? Lại nhớ đến bộ dạng cầm thực đơn mà như đang cầm danh tác thế giới của Thành Chí Đông, Diệp Tề Mi nhe răng cười: “Không phải, một người bạn mới quen thôi. Bắt đầu chưa? Hôm nay không được bỏ chạy giữa chừng đâu đấy”.

Cũng phải gần một tháng sau Thành Chí Đông mới gặp lại cô, vừa biết chắc chắn giờ bay anh liền gọi điện cho cô: “Đi xem phim không? Hai tiếng nữa anh có mặt ở Thượng Hải”.

Sau vụ trái đất nóng lên, anh chàng này thỉnh thoảng gọi điện cho cô chỉ để nói vu vơ vài ba câu, gì mà ở Việt Nam rất nóng, Hàn Quốc trời lúc nào cũng âm u, Nhật Bản lại đang tắc đường, người nhặt bóng ở Philippines hăng hái quên mình nhảy cả xuống nước để nhặt bóng… khiến cô nhớ tới hồi nhỏ xem series chương trình “Thế giới thật kì diệu”, không, phải là châu Á thật kì diệu mới đúng.

Mỗi lần gọi chỉ nói vài ba phút, cô cũng không thấy phiền. Hôm nay đột ngột hỏi một câu như thế, Diệp Tề Mi nhíu mày nhìn đồng hồ, mới thứ năm, cũng sắp hết giờ làm rồi.

“Không nói gì có nghĩa là ngầm đồng ý, ok?”

Lại là câu đó? Thú vị, Diệp Tề Mi cười, trả lời dứt khoát: “Được, khi nào đến thì gọi điện cho tôi”.

Lần này Thành Chí Đông trực tiếp lái thẳng xe tới nơi hẹn để đón cô, khi phía tây thành phố rất yên tĩnh, hai bên đường râm mát, người qua lại ít, xe của cô đỗ ở đầu ngõ.

Q7 khá cao, từ cửa xe có thể nhìn thấy cô đang bộn rộn thao tác trên máy tính, mái tóc mềm mại vén sau tai, để lộ vành tai trắng xinh.

Diệp Tề Mi vừa nghe điện thoại vừa sửa đơn khởi tố, nghe thấy bên ngoài có tiếng động, ngẩng đầu nhìn lên thấy anh, cô nói: “Hi”

Làm thế nào đây? Tim anh đập nhanh hơn, ngoài ba mươi tuổi anh lại một lần nữa được cảm nhận sự rung động ngờ nghệch tuổi mới lớn.

Anh vừa mừng vừa lo.

Rạp chiếu phim rất gần, trên cùng một con đường, dù khá yên tĩnh nhưng đèn sáng trưng từ trong ra ngoài. Đỗ xe xong, anh vòng qua mở cửa, hai chân cô nhẹ nhàng tiếp đất, đôi tất da mỏng để lộ đường cong hoàn mỹ của đôi chân. Thành Chí Đông lại húng hắng ho.

Đã khá muộn nên quầy bán vé không đông. Anh đứng trước quầy nhìn tờ poster lớn được dán ở đó: “Nam Kinh? Nam Kinh?”

“Anh biết à?” Cô tỏ vẻ hoài nghi

Anh cảm thấy hơi bị sỉ nhục, chỉ vào tấm ảnh đen trắng trên poster: “Thảm sát.”

“Hay đấy.” Diệp Tề Mi tán dương.

Cô bán vé không nhịn được cười: “Đây là bộ phim tham gia liên hoan phim, chỉ có ở rạp chúng ta, hai người có muốn xem không?”

Cuối cùng hai người xem Thảm sát Nam Kinh thật, làm lại dưới góc nhìn của người Mỹ, càng xem về sau họ càng lòng đầy căm phẫn, một người nhíu mày một người nắm chặt tay, bắt đầu thảo luận về việc nước yếu bị kẻ khác ức hiếp.

Khi nói cô hơi nghiêng người về phía anh, vài sợi tóc rơi xuống, vương mùi nước hoa thanh dịu, mặc dù đang nhíu mày, nhưng khuôn mặt trắng hồng trong bóng tối vẫn mang lại cảm giác dịu dàng cho người khác.

Trên màn ảnh người người hoảng sợ, bên tai ầm ầm tiếng súng lẫn tiếng la hét, nhưng lúc này đột nhiên Thành Chí Đông chẳng nghe thấy nhìn thấy gì hết, trái tim anh bắt đầu nóng lên, hơi thở cũng nặng nhọc lên.

Đến đoạn đặc tả một đứa trẻ kêu khóc thảm thiết gọi mẹ, Diệp Tề Mi lắc đầu:

“Chiến tranh, chết nhiều nhất là đàn ông, tổn thương nhất là phụ nữ.”

“Về nhà anh nhé?”. Anh buột miệng.

Lần này đúng là một bước nhảy vọt qua cả eo biển Đài Loan, hỏng rồi, Diệp Tề Mi trừng mắt nhìn anh.

Thời gian chờ đợi dài như một thế kỉ, cuối cùng cô cũng trả lời. Cô nhìn anh, chỉ lên màn ảnh: “Đại thảm sát!”

… Thành Chí Đông không nói được gì.

Lúc hết phim đi ra mới biết, khán giả hôm nay đều là những người đã có tuổi, ai cũng khóc. Chỉ có hai người bọn họ là biểu hiện kì lạ, rõ ràng không nhập tâm xem phim.

Ra tới cửa rạp thì nghe tiếng mưa rào rào, không biết đã mưa từ bao giờ, có vẻ rất to, dưới ánh đèn cao áp màu vàng những giọt nước ào ào trút xuống trông rất tráng lệ.

Xe chỉ đỗ cách đấy vài bước chân, “Đợi một lát”. Nói xong anh liền xông vào màn mưa.

Hình như có tiếng chuông điện thoại, Diệp Tề Mi vội vàng cho tay vào túi tìm, mãi mới tìm thấy, lấy được ra thì chuông đã tắt.

Khi ngẩng đầu lên, cô bật cười, cửa xe bên ghế phụ đang mở, anh đứng dưới mưa, trông nhếch nhác khốn khổ nhìn cô chờ đợi.

Diệp Tề Mi vội chạy tới ngồi vào xe, cửa được đóng lại, quay đầu sang thì thấy anh đã ngồi bên cạnh, người ướt sũng, nước vẫn đang nhảy từ trên tóc xuống.

Không thể trách cô được, cách đối xử đầy galant thế này trong nước rất hiếm gặp nên cô vẫn chưa quen.

“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy.”

Cô cười dùng khăn giấy lau cho anh, những ngón tay vừa lướt qua má đã bị anh nắm chặt, không nói gì, cũng không nghĩ ngợi gì cúi đầu hôn cô.

Hơi thở thơm mát, cánh tay anh ôm rất chặt, nụ hôn mạnh mẽ như muốn nuốt tươi cô.

To gan thật… nhưng cô lại thấy có cảm giác.

Diệp Tề Mi không kiềm được cũng khẽ kêu lên một tiếng, liền bị anh hít một hơi mạnh hơn: “Crazy, anh rất thích em.”

Môi bị hôn đỏ như lửa, nhưng lời nói ra vẫn rất rõ ràng “Tên em không phải là Crazy.”

“Anh biết, em là Diệp Tề Mi”, sau đó giọng anh như lạc đi thành khẩn nhắc lại lời đề nghị: “Về nhà anh nhé?”

Cô không nói gì, chớp chớp mắt nhìn anh. Cổ họng như bị bóp nghẹn, đôi môi mềm mại đỏ tươi này thật hấp dẫn, anh lại muốn hôn nữa.

Còn chưa kịp hành động, cô đã đưa tay tỏ ý stop: “Không được.”

“Tại sao?”. Anh hỏi thẳng

“Em có nguyên tắc, ít nhất phải hẹn hò trên ba lần mới được.”

Có thứ nguyên tắc đó sao… cuối cùng Thành Chí Đông cũng phải phục.

Sao mà trông chán đời vậy, Diệp Tề Mi không nịn được cười, bổ sung thêm một câu:

“Ngày mai anh còn ở Thượng Hải không?”

Còn đang mãi liếm láp vết thương vừa rồi, anh nhất thời nghe không rõ: “Hử?”

“Mai là cuối tuần, có muốn gặp nhau không?”

Tình hình thay đổi nhanh quá, Thành Chí Đông không kịp thích ứng, “Ngày mai, ngày mai anh ở nhà máy…”.

“Nếu không có thời gian thì để lần sau đi.” Cô định dứt khoát kết thúc vấn đề.

Người con gái này… chỉ thiếu điều muốn túm lấy cô ấy hét lên hai tiếng, không biết là nên chúc mừng hay suy sụp nữa, nét mặt anh lúc này trông rất đặc sắc.

Kết quả là ngày hôm sau cả hai người đều có việc đột xuất.

Lúc chuẩn bị rời nhà máy Thành Chí Đông nhận được báo cáo khẩn cấp, dây chuyền sản xuất mới nhất vừa được gửi tới sau khi lắp đặt không chạy thử được, anh tức giận gọi đám kĩ sư nước ngoài vào phòng họp, khi đi ra mặt bọn họ đều trắng bệch.

Anh lại nhìn đồng hồ, hỏng rồi, gọi điện thoại cho cô, không ai nghe máy.

Tài liệu cho phiên tòa đã chuẩn bị xong thì phát hiện ra bản thỏa thuận mà đương sự đưa ra là chữ kí giả mạo, Diệp Tề Mi tức giận đập tay xuống bàn, chút nữa thì ném cả tập hồ sơ vào mặt đối phương.

Tới khi xong việc nhớ ra thì trời đã đen như mực, cô với tay lấy túi chạy ra khỏi văn phòng, móc điện thoại ra xem thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.

Điện thoại vừa thông, điều đầu tiên mà cô nghe thấy là tiếng thở phào nhẹ nhõm: “Em không sao chứ?”

Vốn định gọi để nói lời xin lỗi, nghe anh hỏi vậy lại thấy cảm động.

Thành Chí Đông liên tục gọi điện thoại mà không có ai nhấc máy, đến điện thoại văn phòng cũng không gọi được, ban đầu anh thấy lạ, sau nhớ lại lần tận mắt chứng kiến cô gặp nguy hiểm trên phố, anh càng lo lắng, sốt ruột, giờ nhìn thấy cô nguyên vẹn đứng trước mặt, trái tim treo lơ lửng của anh mới về đúng chỗ.

Trên phố rất ít người qua lại, dưới ánh đèn đường cô mặc chiếc quần bò skinny, đi đôi giày bệt kiểu ballet nhỏ nhắn, bên trong áo khoác là chiếc áo phông rộng thùng thình, xương bả vai nhỏ xinh hơi nhô lên trông rất đáng yêu, mỗi lần gặp cô anh đều có niềm vui bất ngờ, lần nào cũng khiến anh phải kinh ngạc

“Hôm nay em đi làm à?”

“Đương nhiên là đi làm”. Diệp Tề Mi quay đầu chỉ vào tòa nhà văn phòng, “Em vừa ra”

“Em mặc thế này tới văn phòng sao”. Anh lạc hậu rồi.

Đây là biểu hiện gì thế? Như nhìn thấy người ngoài hành tinh không bằng. Diệp Tề Mi cười lớn: “Hôm nay có hẹn nên em vừa thay”.

Cô nói hôm nay có hẹn, còn đặc cách mang theo quần áo để thay, vui chết đi được, Thành Chí Đông cũng nhoẻo miệng cười.

Muộn nên cả hai người đều đang rất đói, gặp nhà hàng đầu tiên đều chạy ngay vào. Cắn một miếng sandwich kiểu Mỹ, Thành Chí Đông lắc đầu: “Anh làm còn ngon hơn”.

“Gì cơ?”. Diệp Tề Mi cắn nửa miếng bánh bao nhướn mày.

Đôi mắt sáng long lanh, đang gặm bánh bao mà vẫn có sức cám dỗ đến thế, Thành Chí Đông uống một ngụm cà phê để trấn tỉnh lại: “Sáng mai sẽ làm cho em ăn.”

Anh không ngừng nổ lực từng giây từng phút…

Không đồng ý cũng không từ chối, Diệp Tề Mi quay đầu đi cười.

Ăn xong vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng, một chú cún con từ đâu chạy tới, dây da buộc ở cổ trông rất đẹp bị kéo lê đằng sau, phía sau có một người vừa chạy theo vừa gọi: “Bảo Bảo, Bảo Bảo!”

Diệp Tề Mi ngạc nhiên mừng rỡ nói: “Chó xinh quá!”, sau đó phì cười: “Sao gọi là Bảo Bảo nhỉ?”

Anh phản ứng nhanh, một chân giẫm lên sợi dây, chú chó chạy tiếp thì bị kéo giật lại, kêu lên oăng oẳng, quay đầu lại nhìn họ với ánh mắt hết sức ấm ức.

Chủ chó cảm ơn rối rít, vừa kéo đi vừa tỏ ra tức giận vỗ đầu nó mắng yêu: “Bảo Bảo hư, xem mày lần sau còn dám chạy lung tung nữa không?”

Nhìn theo bóng họ cô mỉm cười: “Nó tên là Bảo Bảo”

“Cái tên này hay lắm sao?” Anh thấy lạ.

Cô không nhịn được phì cười thành tiếng, “Tên ở nhà của em cũng là Bảo Bảo.”

Nói xong biết là mình đã lỡ miệng, quả nhiên người bên cạnh đang cười nghiêng ngả.

Sau đó hai người lại tới quán bar nhỏ lần trước, cậu phục vụ quầy vẫn còn nhớ họ, lúc mang rượu tới còn giơ ngón tay lên làm hiệu với Thành Chí Đông, ý nghĩa của nó thì cả thế giới này đều biết, người anh em, anh giỏi quá.

Cuối tuần nên quán bar cũng rất đông, ban nhạc và ca sĩ như được tiếp thêm lửa, bản nhạc jazz được hát hết sức xúc động tâm can. Hai người trò chuyện vui vẻ, anh kể về những chuyện đáng xấu hổ thời đại học, lúc cô cười thi thoảng để lộ hàm răng đều tăm tắp.

Ra khỏi quán gió mát thổi vào mặt, lẽ nào đã muộn thế rồi, Diệp Tề Mi ngáp dài.

Nhìn bộ dạng nhun nhun mũi của cô, tim Thành Chí Đông lay động. “Về nhà nhé?”

Cô thoáng động lòng, người đàn ông này nói hai từ về nhà thật tự nhiên, thoạt nghe như chuyện rất đỗi bình thường, tất nhiên phải thế.

Trước kia, những lần tụ tập có vui đến mấy, mỗi lần một mình lặng lẽ lên xe, trong lòng cô lại có cảm giác không thể diễn tả bằng lời, giờ nhìn anh mở cửa xe, tự nhiên cô lại cảm thấy vui vui.

Xe chạy rất nhanh, đèn hai bên đường lướt qua vùn vụt trước mắt, bây giờ là mấy giờ rồi? Mệt quá, chỉ muốn ngủ, cô lại ngáp cái nữa, đầu hơi nghiêng sang một bên, một bàn tay lớn ấm áp đưa tới, “Ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi.”

“Em mà ngủ là không gọi được đâu”. Tâm trạng của cô rất thoải mái, mặc dù buồn ngủ nhưng vẫn nói đùa với anh: “Người nào mà đánh thức em sẽ bị ăn đá”.

“Ha ha”. Anh cười lớn, “Đá đi, anh tình nguyện bị đá”

Cô buồn ngủ mờ hai mắt, bận từ sáng đến tối, vừa xong việc lại đi hẹn hò, cô hiếm khi tiêu hao thể lực như thế, tới lúc này thì không thể trụ được nữa, chỉ muốn gục đầu xuống ngủ luôn.

Lúc mệt mỏi cô cũng rất dứt khoát, vừa nói xong đã bắt đầu mơ mơ màng màng, đến nơi rồi vẫn mắt nhắm mắt mở cố gắng tự lần xuống xe, còn cứng đầu từ chối cánh tay anh đưa ra, “Đừng đỡ em”

Thực ra điều anh thực sự muốn là bế cô kia… Anh thích cô tới mức trái tim phát sốt, anh khao khát không dừng được, chỉ có vài bước chân, anh phải kiềm chế rất lâu mới không ôm hôn cô ngay lúc này.

Căn hộ chung cư theo kiểu khách sạn, bên trong ngăn nắp sạch sẽ, vừa bước vào nhà anh bắt đầu lăng xăng mang cho cô áo phông và khăn tắm sạch, còn chạy vào nhà tắm xả nước vào bồn.

Phục vụ chu đáo gớm!

Giũ chiếc áo phông ra, Diệp Tề Mi cười híp mắt: “Thủy thủ Popeye?”

“Còn có cái khác, anh mới mua rất nhiều”.

Anh quay đi cầm một chồng áo mới ra, cô liếc bừa một chiếc, là hình dấu phẩy, đủ mọi hình dạng kiểu cách được xếp ngay ngắn thẳng hàng, nhìn hết sức vui mắt.

Nhìn cô tròn mắt, anh hỉ hả, “Thích không? Nhà thiết kế Hông Kông này là bạn anh, lần sau sẽ mua số nhỏ hơn cho em.”

“Anh mặc cái này?”

“Anh sưu tầm”. Nói xong nhìn cô, đứng trước cửa nhà tắm không nhúc nhích

“Em phải tắm đã”. Cô đuổi khéo

“Cùng tắm nhé.”

Anh nhiệt tình đề nghị, câu trả lời là cánh cửa đóng sầm trước mặt.

Truyền hình vệ tinh đang phát tin tức đài BBC, anh ngồi trên ghế sofa, tiếng nước chảy loáng thoáng vọng ra từ nhà tắm bao trùm lên tất cả, cuối cùng cũng đợi được đến lúc cô đẩy cửa bước ra, trời ơi, sự gợi cảm của thủy thù Popeye quả thực là kinh thiên động địa.

“Em cần máy sấy tóc”. Cô túm mái tóc còn ướt nói.

Anh bước lại gần đưa cho cô.

Ôi chao, mái tóc dài đen mượt thoang thoảng mùi dầu gội anh thường dùng…

“Để anh sấy cho em”

“Không cần đâu”. Cô bước tới liếc nhìn màn hình ti vi. “Ở Paris công nhân tàu điện ngầm lại bãi công à?”. Vừa nói cô vừa ngồi xuống.

Anh tắm xong đi ra, tiếng phát thanh viên của đài BBC vẫn vang lên trong phòng, trên chiếc ghế sofa màu đen, cô đã ngủ từ bao giờ.

Chiếc áo phông quá lớn, ống tay áo rộng thùng thình phủ hết cổ tay, bàn tay trên mép ghế vô cùng mịm màn, mặt cô gối trên nệm ghế bằng da màu đen, càng làm tôn lên làn da trắng mịn của cô, khiến anh xao xuyến.

“Bào Bảo” Anh cúi đầu khẽ gọi, cái tên này rất hợp với cô.

Nghĩ tới việc ba mẹ cô có thể nhìn cô từ nhỏ tới lớn, anh bắt đầu thấy ghen tị.

Gọi nhỏ quá, cô không có phản ứng gì, quay mặt đi không chịu mở mắt.

Anh hết sức sung sướng, chỉ muốn nâng cô lên hôn khắp mặt, cuối cùng anh lại hôn khắp cơ thể cô.

Bị môi và răng anh cướp đoạt trắng trợn như vậy, Diệp Tề Mi tỉnh hẳn, cô co chân lên định đạp, tiếc là không còn sức, người cô mềm mũm, vừa đạp vừa cười.

Thủy thủ Popeye trên chiếc áo phông đang ngậm tẩu thuốc, chiếc cổ trắng ngần nhỏ nhắn của cô lộ ra ngoài cổ áo rộng, khoảng cách giữa hai người quá gần, mạch máu xanh dưới làn da mỏng của cô sao mà mời gọi quá.

Máu trong người Thành Chí Đông sôi lên, hai tay anh ôm chặt lấy cô bế vào phòng ngủ.

Lúc đi vào, khoái cảm thật sự quá mãnh liệt, anh không kìm được rên lên một tiếng.

Về mặt này anh hơi khó tính, đi khắp trời nam đất bắc nhưng anh vẫn rất cố chấp chỉ cần một người, một người lâu dài, không có thì thôi, anh đã quen tự mình giải quyết ham muốn.

Đáng tiếc, đàn bà nhiều như thế, muốn tìm một người ngang sức lại khó hơn lên trời, giờ anh đã tìm được, cảm giác sung sướng điên cuồng, cơ thể không thể lừa dối, họ quá hòa hợp, động tác càng lúc càng kích động, trong bóng tối chỉ nghe tiếng cô hổn hển thở gấp.

Anh rất muốn được nhìn thấy dáng vẻ cô lúc này nên đưa tay ra bật đèn, có tiếng phản kháng: “Đừng”

“Anh muốn ngắm em.”

Không đợi cô trả lời, ánh đèn bừng sáng ngay sau khi anh nhấn công tắc. Cô hít một hơi, dùng hai tay đẩy anh ra, anh nắm lấy cổ tay cô ép sang một bên, cơ thể cô với những đường cong hoàn mỹ hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo, do vừa vận động khá mạnh, hơi thở gấp gáp ngắt quãng, hai má ửng hồng, đôi môi vẫn đang run rẩy, nói lắp bắp: “Tắt, mau tắt đi.”

Không muốn, Diệp Tề Mi dưới ánh đèn, một Diệp Tề Mi run rẩy, một Diệp Tề Mi hổ giấy, anh yêu chết đi được.

Cô ngạt thở, cuối cùng mềm nhũn ra một cách hết sức đáng xấu hổ, thở hổn hển nằm úp mặt xuống gối, toàn thân ướt đẫm.

Anh cũng thở gấp, trong lòng vẫn tràn đầy ham muốn nhưng vẫn muốn chăm sóc cô trước đã.

“Bảo Bảo, có muốn uống nước không?”

Một cánh tay của Bảo Bảo giơ lên: “Hứ!”

Hiểu ý, anh lập tức mang một ly nước tới: “Ngồi dậy uống nhé?”

Cô không động đậy.

Cô bị anh lật người lại cho uống nước, suýt chút nữa thì sặc, cô dùng chút sức lực cuối cùng lườm anh một cái. Anh cười lớn, đặt ly nước xuống với tay tắt đèn, kéo mạnh cô vào lòng.

“Vừa rồi em rất đáng yêu!”. Thành Chí Đông hào phóng khen ngợi.

Người này lúc làm tình hung hăng như kẻ cướp, còn mặt dày nói vậy nữa chứ, không thèm trả lời, cô cắn cánh tay anh đang khoát trên vai mình một cái, tỏ ý phản đối.

“Sao em lại cắn anh, đúng là Bảo Bảo”.

Điên rồi, cô nghiến răng mạnh hơn.

Ai da, hổ giấy thì cũng là hổ, anh đánh giá thấp cô rồi, thuận tay cù cô một cái, không ngờ phản ứng lại mạnh đến thế, cô giãy giụa, chút nữa thì ngã xuống đất.

Ha ha, không ngờ cô lại có máu buồn, anh vội vàng kéo cô trở lại, trong bóng tối Thành Chí Đông cười như bắt được vàng.

Khi đã quá mệt hai người cuối cùng mới chìm vào giấc ngủ.

Trời sáng Diệp Tề Mi thức dậy trước, cô gối đầu lên cánh tay anh, vai dựa vào ngực anh ấm ơi là ấm, cơ thể cô nằm gọn trong lòng anh.

Người đàn ông nằm bên cạnh ngủ rất say, dưới ánh nắng ban mai anh ngủ trông như một đứa trẻ, đầu tóc rối bù, khóe miệng cong cong.

Không ngờ sáng sớm tỉnh dậy được ngắm khuôn mặt đàn ông còn say ngủ lại là một việc vui như thế, Diệp Tề Mi đã hạ quyết tâm ngay lúc ấy.

Khi Thành Chí Đông tỉnh dậy, bên cạnh trống không. Anh nhảy dựng lên tìm khắp nhà, căn hộ tĩnh lặng như tờ. Anh quay vào phòng ngủ cầm điện thoại lên mới phát hiện một tờ giấy đặt dưới di động, một dòng chữ Anh bay bướm mềm mại, chỉ viết một câu ngắn ngủi:

“To be continued”

Anh ngồi thần ra ở đầu giường một lúc rồi bắt đầu cười như một thằng ngốc.

Cười xong anh vẫn gọi điện thoại, cô vừa nhấc máy liền hỏi em đang ở đâu? Đang làm gì?

Kiểu hỏi thế này thường rất mạo hiểm phải không? Nhưng được tờ giấy nhắn cổ vũ, anh cũng quên béng mất cần hỏi khéo léo hơn.

Không ngờ lại không bị cô mắng, đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười sảng khoái, trả lời cũng rất thẳng thắn: “Anh dậy rồi à? Em đang ở nhà, vừa tắm xong.”

Tắm sáng à… Thành Chí Đông bắt đầu tưởng tượng đen tối.

“Hôm nay em có kế hoạch gì?”

“Em hẹn bạn đi chơi thể thao, còn anh?”

Nhớ ra rồi, thứ bảy cô ấy hay đi đánh tennis.

“Anh phải xuống nhà máy một chuyến, ngày hôm qua phát sinh chút rắc rối”. Anh thành thật khai báo.

“Vâng, vậy cứ thế đi.”

Dứt khoát thế sao? Thành Chí Đông vội vàng nói tiếp để ngăn cô cúp máy, “Đợi đã, tối nay gặp nhau nhé? Thời gian anh ở Thượng Hải không nhiều, thứ hai phải bay đi Quảng Châu rồi.”

Lại bay, sky walker đúng là sky walker, Diệp Tề Mi lặng lẽ suy nghĩ trong vài giây.

“Thế nhé? Tối anh tới đón em.”

Anh tự mình quyết định, tuy nhiên cô cũng gật đầu.

Đến tối hai người mới gặp nhau, cả ngày anh ở nhà máy thử dây chuyền sản xuất mới, chậm một ngày là ném hàng chục triệu tệ tiền đầu tư xuống sông xuống bể, anh xuống nhà máy từ sáng, cả ngày ở bên cạnh để giám sát, đến Daisy cũng phải nuốt nước mắt đi làm thêm giờ, chốc chốc lại có điện thoại từ head office gọi tới liền mang cho anh nghe.

Các kĩ sư cắm đầu làm việc không dám nhìn anh, cuối cùng sau khi xong việc cũng chẳng có ai vui mừng vì mọi người đều rã rời chân tay cả rồi.

Anh đích thân chạy thử một lần, cuối cùng mới gật đầu, vỗ vỗ tay: “Được rồi, nhưng thứ hai trước khi tôi đi, Daisy sắp xếp thời gian, mọi người về head office họp”.

Còn muốn giáo huấn tiếp? Tất cả mọi người quay sang nhìn Daisy, Daisy lại nhìn Tổng giám đốc Thành, sếp ơi, đừng để lần nào em cũng phải chịu đựng những cái nhìn như thế chứ? Lạnh hết cả sống lưng anh có biết không?

Xong việc thì trời cũng khá muộn, lúc lên xe anh nhìn điện thoại, cô ấy đúng là vững như núi. Cả ngày mà một tin nhắn cũng không gửi. Anh gọi lại, phía bên kia có tiếng nhạc vọng lại, “Em đang ở đâu?”

“Em đang ăn cơm”

“Anh xong việc rồi, tới đón em đây.”

“Vâng”. Nghe giọng thì có vẻ tâm trạng cô ấy đang rất vui, anh bất giác mỉm cười.

Một lần nữa anh khẳng định sự lựa chọn hoàn hảo của mình, cô ấy thật tốt, tất cả đều rất tự nhiên thoải mái.

Cô vừa cúp máy thì thấy ánh mắt như sao của Kế Lôi Lôi đang nhìn mình, “Tề Mi, ai tới đón cậu vậy?”

“Thành Chí Đông”, cúi đầu tiếp tục ăn, cô thốt ra ba tiếng.

Cái tên này… sao nghe quen quen, Kế Lôi Lôi trầm ngâm suy nghĩ.

“Cậu có ăn nem cuốn không? Mình ăn hết đấy nhé.” Cô tốt bụng nhắc nhở bạn.

“Thành Chí Đông là ai?”. Kế Lôi Lôi vội truy hỏi, hơi đâu mà quan tâm đến nem cuốn.

Cô cười nhưng không trả lời, vui vẻ ăn tiếp.

“Lẽ nào cậu đang yêu? Hôm nay còn không chịu đi xe, muốn mình tới đón, có phải đã có hẹn từ trước không?”

Nuốt nốt miếng cuối cùng, Diệp Tề Mi nói thật; “Không phải, bảo cậu tới đón vì hôm nay cả người mình đau ê ẩm, không muốn lái xe.”

Hả? Ngớ người ra một lát Kế Lôi Lôi rít lên: “Cậu mau khai thật cho mình, tại sao toàn thân lại đau ê ẩm?”

Tò mò chết được, vì vậy khi Diệp Tề Mi nhận điện thoại rồi đứng dậy chuẩn bị đi, Kế Lôi Lôi cũng không màng hình tượng thục nữ của mình, dán mắt vào cửa kính nhìn xuống dưới.

Trước cửa nhà hàng, Thành Chí Đông mở cửa xe nhảy xuống, vừa ngẩng đầu lên liền bị cô ấy nhìn rõ mặt, Kế Lôi Lôi vô cùng ngạc nhiên, vội vàng kéo Diệp Tề Mi lại kêu lên: “Chính là anh ta phải không?”

“Cậu quen à?”. Thấy bạn kích động, Diệp Tề Mi dừng bước.

Sao có thể không quen được, chồng trước của Lận Hòa là Chúc Nhiệm Sinh xuất thân trong gia đình danh giá ở Hồng Kông, bố chồng cô lúc đó một lòng một dạ muốn mời Thành Chí Đông về làm việc cho tập đoàn, tiếc là người ta không đồng ý.

Vì muốn lấy lòng ông bố, Chúc Nhiệm Sinh lúc đó đã nghĩ ra trăm phương nghìn kế để tiếp cận kết giao với Thành Chí Đông, bất cứ buổi tiệc nào cũng nhiệt tình tham gia, đến kẻ đi theo như cô cũng có ấn tượng sâu sắc với anh ta.

“Tề Mi, đấy là Thành Chí Đông.”

“Ừ”, cô gật đầu, “Có vấn đề gì không?”

“Anh ta rất giỏi, tuy nhiên có tiếng là cuồng công việc, vẫn còn độc thân, có người nói anh ta bị gay, sao lại yêu cậu nhỉ?”

Người đàn ông hung hăng như kẻ cướp đó mà lại gay á? Diệp Tề Mi phì cười.

Đợi cô ngồi vào xe anh mới đóng cửa rồi ngồi vào ghế lái, đường rất đông, đèn hai bên đường sáng rực, tường phía ngoài của nhà hàng được trang trí bằng trúc, ánh đèn màu xanh ngọc bích từ dưới lên trên trông rất nghệ thuật.

Trong ánh sáng đèn màu, anh nhìn cô đang mỉm cười, không biết điều gì khiến cô vui tới vậy, anh không kìm được vòng tay ôm lấy cô, đặt lên môi cô một nụ hôn.

Bên ngoài có người đi qua, cô vùng ra, anh nhìn lại thì thấy má cô thoáng hồng.

“Em đỏ mặt sao?”. Thành Chí Đông ngạc nhiên quá đổi, câu hỏi tự nhiên buộc ra khỏi miệng.

“Anh nhìn nhầm rồi, mau lái xe đi.”. Cô có vẻ mất tự nhiên, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Hỏng rồi, mình càng ngày càng thích cô ấy, Thành Chí Đông cười híp cả mắt.

Cô quay sang nhìn anh một cái, haizz, đã cười tới mức đó còn phải cố giữ nét mặt bình thường thì khó lắm đây. Cô hỏi anh: “Anh ăn gì chưa?”

“Chưa, nhưng anh thường ăn tối muộn, không sao đâu.”

“Vậy giờ mình làm gì?”

Bận rộn cả ngày, rồi lại vội vã tới đón cô nên anh chưa nghĩ tới chuyện đó, anh trầm ngâm rồi đột nhiên như nghĩ ra điều gì, “Em có thích đánh golf không?”

Cô ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời đen như mực, đến một ngôi sao cũng không có.

“Em không biết chơi golf, hơn nữa giờ cũng muộn rồi.”

“Anh dạy em nhé? Tới sân tập, ở Lujiazui[1] có một cái cái đấy, gần lắm.”

[1] Phố tài chính nổi tiếng ở Thượng Hải.

Cao hứng thế sao? Cũng được, Diệp Tề Mi gật đầu.

Trên xe anh đã chuẩn bị đầy đủ, tới nơi có một caddie (người nhặt bóng golf) tiến lên đỡ lấy túi đựng golf và chào hỏi anh, xem ra anh có vẻ rất thân quen với nơi này.

Sắp chín giờ nhưng sân tập vẫn sáng trưng, tiếng gậy golf vụt bóng rào rào như sóng.

Nói là giữ lời, anh dạy cô đánh golf thật. Cô cầm cây gậy đánh golf, tư thế rất cứng, anh đứng đằng sau tay nắm chặt tay cô, những ngón tay nhỏ nhắn trắng hồng nắm cây gậy đánh golf màu đen trông càng nổi bật. Anh nhìn mà xao xuyến cõi lòng, cô hình như cũng cảm nhận được, quay lại trợn mắt nhìn anh: “Để em tự làm.”

Không có người nắm tay hướng dẫn, cô cũng đánh được quả đầu tiên mặc dù khoảng cách hơi gần…

Đánh được vài gậy, Diệp Tề Mi bỏ cuộc, ngồi một bên quan sát anh. Khi anh vung gậy động tác rất thuần thục, mỗi lần đánh xong một quả anh đều quay lại nhìn cô vẻ mãn nguyện.

Hiếm khi nào cô lại nhàn nhã ngồi xem một người đàn ông đánh golf như thế này, cảm giác không tồi.

Tiếng đánh bóng rất dứt khoát, quả bóng nhỏ màu trắng bay vút lên, tạo thành một đường vòng cung rất đẹp, bên cạnh có tiếng vỗ tay, anh càng đắc ý, quay lại nhìn cô đang cười rất tươi, theo thói quen liền nắm chặt tay nói yes.

Anh cuồng công việc á? Diệp Tề Mi cười, cô thấy anh là người rất biết hưởng thụ cuộc sống đấy chứ.