Nụ Hôn Của Casanova

Chương 31



Tối đó, người bạn của tôi ở FBI cuối cùng cũng trả lời một trong các cuộc gọi của tôi. Lúc ấy tôi đang đọc sách: Sách chẩn đoán và thống kê về chứng rối loạn tâm thần. Tôi đang lập hồ sơ về Casanova và mọi việc vẫn tiến triển hết sức chậm chạp.

Tôi gặp đặc vụ Kyle Craig lần đầu trong cuộc săn lùng tên bắt cóc hàng loạt Gary Soneji dai dẳng, đầy gian khổ. Kyle là người trung thực, thẳng thắn. Anh không địa phương chủ nghĩa như hầu hết các đặc vụ FBI khác, và cũng không quá cứng nhắc với tiêu chuẩn của Cục. Đôi khi tôi nghĩ anh không thuộc về FBI. Anh quá nhân hậu.

“Cảm ơn vì cuối cùng đã trả lời cuộc gọi của tôi, người lạ ạ,” tôi nói qua điện thoại. “Lâu nay anh làm việc ở đâu thế?”

Câu trả lời của Kyle khiến tôi ngạc nhiên. “Tôi ở Durham, Alex ạ. Nói chính xác hơn, tôi đang ở trong tiền sảnh khách sạn anh đang ở. Xuống đây nhâm nhi vài cốc bia trong căn phòng Bull Durham tầm thường này đi. Tôi cần phải nói chuyện với anh. Tôi chuyển lời nhắn đặc biệt của chính J.Edgar[1] cho anh đấy.”

[1] John Edgar Hoover (1895-1972), giám đốc đầu tiên của FBI, một người có sự nghiệp hiển hách nhưng cũng đầy tai tiếng.

“Tôi xuống ngay đây. Tôi cứ tự hỏi chuyện gì xảy ra với lão huênh hoang ấy kể từ khi lão ta giả chết.”

Kyle ngồi bên chiếc bàn hai người kế cửa sổ lớn lồi ra ngoài. Cửa sổ nhìn thẳng ra bãi cỏ xanh của sân golf trường đại học. Một người cao gầy lêu nghêu trông giống nam sinh đang chỉ dẫn một sinh viên trường Duke cách đẩy nhẹ bóng vào lỗ trong bóng tối. Nhà thể thao đứng sau một người phụ nữ, hướng dẫn những động tác đẩy nhẹ bóng chính xác nhất.

Kyle xem bài học trên sân golf với vẻ thích thú ra mặt. Còn tôi nhìn Kyle cũng với vẻ thích thú ra mặt. Anh quay ra như cảm nhận được sự hiện diện của tôi.

“Giời ạ, anh luôn đánh hơi được chuyện xấu đấy nhỉ,” anh nói thay cho lời chào. “Tôi rất tiếc khi biết cháu gái anh mất tích. Rất vui được gặp anh, dù trong hoàn cảnh đáng buồn, trái ngang hết sức này.”

Tôi ngồi xuống đối diện với viên đặc vụ, và chúng tôi bắt đầu hỏi thăm tình hình của nhau. Như mọi khi, anh cực kỳ lạc quan và tích cực mà không ngờ nghệch. Đó là biệt tài của anh. Một số người cho rằng Kyle có thể lên chức giám đốc Cục, và đó sẽ là điều tốt đẹp nhất từng xảy ra.

“Đầu tiên, ngài Ronald Burns đáng kính xuất hiện ở Durham. Bây giờ là anh. Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi Kyle.

“Hãy nói cho tôi anh biết gì nào,” anh đáp. “Đổi lại tôi sẽ cho anh biết những gì tôi biết.”

“Tôi đang lập hồ sơ tâm lý về những phụ nữ bị sát hại,” tôi nói với Kyle. “Cái được gọi là người bị loại bỏ ấy. Trong hai vụ, những người phụ nữ bị loại bỏ có tính cách rất mạnh mẽ. Chắc họ đã gây cho hắn nhiều rắc rối. Có lẽ vì vậy mà hắn giết họ, trừ khử họ. Trường hợp ngoại lệ là Bette Anne Ryerson. Cô ấy là một người mẹ, đang điều trị, chắc hẳn đã bị suy nhược thần kinh.”

Kyle đưa tay xoa da đầu, đồng thời lắc đầu. “Những điều anh vừa nói không có gì mới và cũng không giúp được gì cho tôi. Nhưng ố ồ” - anh mỉm cười với tôi “anh vẫn đi trước người của chúng tôi nửa bước. Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến thuyết ‘người bị loại bỏ’. Nó khá thú vị đấy, Alex, đặc biệt nếu hắn là một gã thích kiểm soát.”

“Hắn chắc chắc là một gã thích kiểm soát, Kyle ạ. Đó là lý do hoàn toàn hợp lý cho việc hắn trừ khử ba người phụ nữ kia. Bây giờ đến lượt anh nói cho tôi những điều tôi chưa biết.”

“Tôi có thể nói nhưng anh cần trả lời tôi một số câu hỏi đơn giản nữa, anh bạn ạ. Ngoài ra anh còn phát hiện điều gì nữa?”

Tôi vừa lừ mắt nhìn Kyle vừa từ tốn uống một hớp bia. “Anh biết không, tôi tưởng anh chơi được, nhưng anh cũng lại là một gã khó chịu khác của FBI thôi.”

“Tôi được lập trình sẵn ở Quantico mà,” Kyle ngọng nghịu nhại giọng của máy vi tính. “Anh đã lập xong hồ sơ tâm lý về Casanova chưa?”

“Tôi đang làm.” Tôi nói với anh ta điều anh ta cũng đã biết. “Cố gắng hết sức trong khi hầu như chẳng có thông tin gì.”

Kyle khum khum mấy ngón tay phải, ra hiệu cho tôi nói. Anh muốn biết tất, và sau đó có lẽ sẽ chia sẻ điều gì đó với tôi.

“Hắn phải là người có khả năng hòa nhập cộng đồng tốt,” tôi nói. “Thậm chí chẳng có ai đến gần bắt hắn được. Hắn có thể bị chi phối bởi những ảo tưởng tình dục ám ảnh tương tự mà mình từng có hồi nhỏ. Có lẽ hắn từng là nạn nhân của lạm dụng tình dục, hoặc loạn luân. Hắn từng là kẻ thị dâm, cưỡng dâm hoặc hiếp dâm qua hẹn hò cũng nên. Bây giờ hắn là kẻ cuồng sưu tập những phụ nữ vô cùng xinh đẹp; có vẻ như hắn chỉ chọn những người đặc biệt. Hắn đang nghiên cứu họ, Kyle ạ. Tôi gần như chắc chắn về điều đó. Hắn cô đơn. Có lẽ vì thế mà hắn tìm kiếm người phụ nữ hoàn hảo.”

Kyle gật đầu lia lịa. “Anh xuất sắc bỏ cha. Anh nghĩ giống hắn!”

“Không buồn cười đâu.” Tôi kẹp má Kyle bằng ngón cái và ngón trỏ. “Bây giờ hãy nói cho tôi biết cái mà tôi không biết đi chứ.”

Kyle giằng ra khỏi gọng kìm của tôi. “Vậy thì thỏa thuận nhé Alex. Đây là một thỏa thuận có lợi, do đó đừng nghi ngờ tôi.”

Tôi giơ tay ra hiệu gọi phục vụ bàn. “Tính tiền! Ai trả tiền người nấy.”

“Không, không. Chờ đã. Đây là một thỏa thuận có lợi, Alex. Tôi ghét phải nói, ‘Hãy tin tôi,’ nhưng thực sự là hãy tin tôi. Và để chứng minh cho lòng trung thực của mình, tôi chỉ là không thể nói cho anh biết tất cả mọi điều ngay bây giờ. Tôi thừa nhận vụ này chắc chắn lớn hơn bất cứ vụ nào từ trước đến nay. Anh đã đúng về Burns. Ngài phó giám đốc không phải tự nhiên mà lại xuống đây.”

“Tôi đoán Burns không đến đây để xem đỗ quyên[2].” Tôi gần như hét toáng lên với Kyle bên trong quầy bar yên tĩnh của khách sạn. “Được rồi, hãy nói cho tôi biết một điều mà tôi không biết đi.”

[2] Lễ hội hoa đỗ quyên được tổ chức hằng năm tại thành phố Wilmington, Bắc Carolina. Lễ hội bao gồm hoạt động triển lãm nghệ thuật địa phương, các vườn hoa nghệ thuật và lịch sử thành phố Wilmington.

“Tôi không thể nói với anh nhiều hơn những gì tôi vừa nói.”

“Chết tiệt, Kyle. Anh có nói cho tôi cái quái gì đâu.” Tôi lên giọng. “Vậy thỏa thuận của anh với tôi là gì thế hả?”

Anh đưa một tay lên, ngụ ý tôi phải bình tĩnh. “Nghe đây. Như anh đã biết hoặc nghi ngờ, vụ này là một cơn ác mộng kinh hoàng, nhiều cơ quan phải nhảy vào cuộc, và nó vẫn chưa nóng hẳn lên đâu. Hãy tin tôi đi. Chưa ai đạt được gì cả, Alex ạ. Còn đây là điều tôi muốn anh cân nhắc.”

Tôi trợn mắt. “Tôi vui lòng ngồi lại vì chuyện này,” tôi nói.

“Đây là một đề nghị tuyệt vời mà một người ở vị trí của anh nên cân nhắc. Bởi vì anh đứng ngoài mớ pháp quyền hỗn loạn này và do đó không bị ảnh hưởng, vậy tại sao lại không tiếp tục như thế. Cứ đứng ngoài mà làm việc trực tiếp với tôi.”

“Làm việc với Cục Liên bang ư?” Tôi sặc cả bia. “Cộng tác với các đặc vụ sao?”

“Tôi có thể cung cấp cho anh tất cả thông tin ngay khi chúng tôi vừa nhận được. Cho anh mọi thứ anh cần dưới dạng nguồn lực, thông tin, tất cả các dữ liệu chúng tôi hiện có.”

“Và anh không cần phải chia sẻ bất cứ điều gì tôi có. Ngay cả với cảnh sát địa phương hay cảnh sát bang chứ?” tôi hỏi.

Kyle lại trở nên nghiêm nghị. “Nghe này Alex, vụ điều tra này lớn và tốn kém thật nhưng vẫn chưa có kết quả gì. Các quan chức vẫn đấu đá nhau trong khi phụ nữ ở khắp miền Nam, trong đó có cháu gái anh, đang dần biến mất ngay trước mũi chúng ta.”

“Tôi hiểu vấn đề mà Kyle. Hãy để tôi suy nghĩ về giải pháp của anh. Cho tôi suy nghĩ thêm một chút.”

Kyle và tôi tiếp tục nói chuyện thêm về lời đề nghị của anh, và tôi cũng buộc anh phải tiết lộ thêm một vài chi tiết cụ thể. Mặc dù về cơ bản tôi cũng để lộ khá nhiều điều mình biết. Làm việc với Kyle sẽ giúp tôi có được một đội ngũ hỗ trợ hàng đầu, và tôi sẽ được yểm trợ bất cứ khi nào cần. Tôi sẽ không đơn độc nữa. Chúng tôi gọi bánh mì kẹp thịt, thêm mấy vại bia, tiếp tục nói chuyện và cuối cùng đi đến thỏa thuận của tôi với quỷ dữ. Lần đầu tiên kể từ khi đến miền Nam, tôi cảm thấy có chút hy vọng.

“Tôi còn một điều muốn cho các anh biết,” cuối cùng tôi nói với anh ta. “Đêm qua hắn để lại cho tôi một lời nhắn. Đó là lời nhắn thân thiện ân cần, chào đón tôi đến vùng này.”

“Chúng tôi biết.” Kyle cười toe toét như Andy Hardy[3] tuổi trưởng thành. “Thực ra đó là một tấm bưu thiếp. Trên đó có ảnh một thị tỳ, một nô lệ tình dục trong hậu cung.”

[3] Nhân vật hư cấu trong series phim cùng tên của hãng Metro-Goldwyn-Mayer (Mỹ).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.