Nụ Hôn Của Casanova

Chương 60



Gã đã từng là kẻ lịch thiệp miền Nam.

Một học giả lịch thiệp.

Giờ gã là kẻ lịch thiệp hấp dẫn nhất Los Angeles. Luôn luôn kẻ lịch thiệp. Kiểu đàn ông đa cảm.

Ánh mặt trời màu đỏ cam trải khắp muôn nơi, hướng về phía Thái Bình Dương. Bác sĩ William Rudolph nghĩ rằng quang cảnh trông thật đẹp mắt khi gã thong thả đi dọc theo đại lộ Melrose ở Los Angeles.

Vị Khách Lịch Thiệp đã đi “mua sắm” chiều hôm đó, thưởng thức tất cả những âm thanh, hình ảnh cũng như ánh đèn rực rỡ xung quanh mình.

Quang cảnh đường phố khiến hắn nhớ đến câu nói của một nhà văn trinh thám sắt đá. Có thể là Raymond Chandler: “California, cửa hàng bách hóa”. Sự mô tả vẫn còn khá chuẩn xác.

Hầu hết gái đẹp gã quan sát thấy đều tầm hai mươi đến hai lăm. Họ đến từ thế giới nhàm tẻ thường ngày của các hãng quảng cáo, ngân hàng, và công ty luật trong khu vui chơi giải trí quanh đại lộ Century. Vài người đi giày cao gót, giày đế bục, mặc váy ngắn co giãn bó sát, đây đó có người mặc vest ôm hiệu Rollo.

Gã lắng nghe tiếng vải lụa sột soạt quyến rũ, tiếng giày hàng hiệu lộp cộp kiêu hãnh, tiếng lệt xệt gợi cảm của những đôi giày cao bồi còn đắt hơn cả những gì con bạc Wyatt Earp từng kiếm được trong đời.

Gã thấy nóng trong người và hơi chếnh choáng. Sự chếnh choáng dễ chịu. Cuộc sống ở California thật tuyệt. Đây chính là cửa hàng bách hóa trong những giấc mơ của gã.

Đây là phần hay ho nhất: màn dạo đầu trước khi gã đưa ra lựa chọn cuối cùng. Cảnh sát Los Angeles vẫn đang bối rối vì bị gã thách thức. Có thể một ngày nào đó họ sẽ tìm ra tất cả, nhưng cũng có thể không. Đơn giản là gã quá giỏi trò này. Gã là Jekyll và Hyde thời đại mới.

Khi đi dạo giữa La Brea và Fairfax, gã hít lấy hít để mùi xạ hương và nước hoa ngào ngạt, mùi tóc thơm hương cúc, hương chanh. Túi xách da và váy cũng có thứ mùi riêng.

Đúng là trêu ngươi gã, nhưng gã thích thế. Điều nực cười là giữa bao người, nhưng con cáo California đáng yêu chỉ trêu tức và khiêu khích mình gã.

Có phải gã là gã trai nhỏ bé, đáng yêu, tóc mượt bị lạc trong quầy bánh kẹo không? Giờ hắn nên chọn loại kẹo nào cho chiều nay?

Ả khờ đi giày cao gót đỏ, không vớ kia sao? Juliette Binoche của người nghèo? Hay cô nàng gợi cảm diện bộ vest họa tiết quả trám màu vàng và đen của nước Pháp?

Mấy người phụ nữ thực sự đã dành cho bác sĩ Will Rudolph những cái liếc hưởng ứng khi họ lượn ra lượn vào những cửa hàng yêu thích. Lối ra I, Đồ da và Vàng bạc, phòng tranh La Luz de Jesus.

Gã đẹp trai ngời ngời, thậm chí theo tiêu chuẩn nghiêm ngặt của Hollywood. Gã giống ca sĩ Bono, trong nhóm rock U2 của Ailen. Thực ra, gã đúng là mẫu người mà Bono chọn nếu anh ta trở thành một bác sĩ thành công ở Dublin hoặc Cork, hoặc ngay tại Los Angeles.

Và đây là một trong những bí mật riêng tư nhất của Kẻ Lịch Thiệp: Hầu hết phụ nữ luôn luôn chọn gã.

Will Rudolph lang thang vào Nativity - một trong những cửa hàng hạng A đang được yêu thích ở Melrose, Nativity là nơi có thể mua áo ngực hàng hiệu, áo khoác lông chồn, hay đồng hồ đeo tay “cổ” hiệu Hamilton.

Khi nhìn những thân hình trẻ trung mềm mại trong cửa hàng tấp nập, gã nghĩ về những bữa tiệc hạng A, nhà hàng hạng A, ngay cả cửa hàng hạng A của Hollywood. Thành phố bị cản trở hoàn toàn bởi chính cái tôn ti trật tự này.

Gã hiểu về địa vị chứ! Đúng vậy, gã hiểu. Bác sĩ Will Rudolph là người đàn ông quyền lực nhất ở Los Angeles.

Gã thích cảm giác an toàn mà nó mang lại, những câu chuyện được đưa tin trên trang nhất cho thấy gã thực sự tồn tại, rằng gã không phải là một ảo ảnh méo mó mà gã tự tưởng tượng ra. Kẻ Lịch Thiệp đang kiểm soát toàn bộ thành phố, cái thành phố có ảnh hưởng sâu rộng này.

Gã thong thả đi gần người phụ nữ tóc vàng hấp dẫn khôn cưỡng, váy áo lộng lẫy, khoảng hai mươi tuổi.

Cô lơ đãng ngắm đồ trang sức Incan, có vẻ đang chán mớ đời. Rõ ràng cô là người phụ nữ nổi bật nhất trong Nativity, nhưng đó không phải là lý do thu hút gã.

Cô hoàn toàn bất khả xâm phạm. Cô gửi một tín hiệu rõ ràng, ngay cả trong một cửa hàng đắt tiền với không biết bao nhiêu phụ nữ hai mươi hấp dẫn khác. Tôi là bất khả xâm phạm. Thậm chí đừng nghĩ đến chuyện chạm vào tôi. Các người không xứng đáng đâu, bất kể các người là ai.

Gã cảm thấy một tiếng sấm dữ dội trong lồng ngực. Gã muốn hét lên trong cửa hàng quần áo đông đúc ồn ào rằng:

Tôi có thể có em. Tôi có thể!

Em không biết đâu - tôi là Vị Khách Lịch Thiệp.

Người phụ nữ tóc vàng có đôi môi đầy đặn kiêu ngạo. Cô hiểu rằng mình chẳng cần son môi hay phấn mắt. Cô thanh mảnh và có vòng eo nhỏ. Thanh lịch theo phong cách miền Nam California. Cô mặc áo gi lê cotton bạc màu, váy quấn, giày da đanh sặc sỡ. Làn da nâu mịn màng hoàn hảo, trông thật khỏe khoắn.

Cuối cùng, cô gái cũng liếc sang phía gã. Một cái liếc, bác sĩ Will Rudolph thầm nghĩ.

Lạy Chúa, mắt thế mới gọi là mắt. Gã muốn nó là của mình. Gã muốn vê vê nó, mang theo như một lá bùa may mắn.

Những gì cô nhìn thấy là người đàn ông cao ráo thon thả, trông có vẻ thú vị, tầm trên ba mươi tuổi. Gã có bờ vai rộng, thân hình giống vận động viên thể thao, hoặc thậm chí là vũ công. Đám tóc quăn nâu cháy nắng buộc đuôi ngựa. Gã có đôi mắt Ailen xanh biếc. Will Rudolph khoác chiếc áo bệnh viện màu trắng hơi nhăn bên ngoài áo sơ mi xanh truyền thống của Oxford và cà vạt sọc được bệnh viện khuyên dùng. Gã đi đôi bốt đắt tiền hiệu Doctor Martens, giày của hãng này cực kỳ bền. Gã dường như rất tự tin vào bản thân mình.

Cô bắt chuyện với gã trước. Cô đã chọn gã phải không nhỉ? Đôi mắt xanh bình thản, sâu và yên bình, gợi cảm đầy tự tin. Cô nghịch nghịch chiếc hoa tai mạ vàng. “Có phải tôi quên chưa nói gì không?”

Gã phá lên cười, thực sự hoan hỉ vì cô có khiếu hài hước khá người lớn về chuyện hẹn hò. Đêm nay sẽ vui lắm đây, gã nghĩ. Gã biết mà.

“Xin lỗi. Thông thường tôi không nhìn chằm chằm đâu. Ít nhất là tôi chưa bao giờ để bị bắt quả tang,” gã nói. Gã không nhìn được cười mất một lúc. Tiếng cười của gã khoan khoái, dễ chịu. Nó là công cụ làm ăn hiện đại, đặc biệt ở Hollywood, New York, Paris: những nơi gã thường lui tới.

“Ít nhất anh cũng trung thực,” cô nói. Bây giờ cả cô gái cũng cười khiến chiếc dây chuyền vàng leng keng trước ngực. Gã thèm được giơ tay ra giật phăng sợi dây mà liếm khắp ngực cô.

Cô ả xong rồi, nếu đó là mong muốn, ước nguyện, ý thích của gã. Gã có nên tiếp tục không? Có lẽ nên xem xét thêm chút nữa nhỉ?

Máu trong đầu gã không ngừng sôi lên, cuồn cuộn sức mạnh dữ dội. Gã cần phải quyết định. Gã lại nhìn vào đôi mắt xanh yên bình của cô nàng tóc vàng, và đã thấy được câu trả lời.

“Tôi không biết gì về cô,” gã nói, ra vẻ thật bình thản, “nhưng tôi nghĩ mình đã tìm thấy thứ yêu thích ở đây rồi.”

“Vâng. Tôi nghĩ cũng tìm thấy thứ mình cần rồi,” cô im lặng một lúc rồi mới nói. Đoạn cô cười. “Anh là người ở đâu? Anh không phải dân vùng này, phải không?”

“Tôi vốn là dân Bắc Carolina.” Gã mở cánh cửa chuông kêu leng keng cho cô, rồi họ cùng nhau rời khỏi cửa hiệu quần áo cổ điển. “Tôi cố đổi giọng đấy.”

“Anh làm được rồi đấy,” cô nói.

Cô cực kỳ ấn tượng, chẳng chút dè. Cô có khí chất tự tin và thông minh - thứ mà hắn sẽ đập vỡ tan tành. Ôi, Chúa ơi, gã muốn làm thế phát điên lên được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.