Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 42: Ha ha! tôi đứng thứ 89 trong toàn cấp!




Tháng này, có những ngày mà tôi - thợ săn ác quỷ ai thấy cũng yêu - Quách Tiễn Ni này cảm thấy đau khổ nhất trong suốt 16 năm, còn đau khổ hơn cả cái năm bị Trương Tịnh Mỹ bắt học năm trăm bài thơ nữa.

Bởi vì - Kim Thuần Hy vốn là một tên ác quỷ, còn hơn cả Trương Tịnh Mỹ!

Mỗi lần tôi len lén chuồn ra ngoài đi chơi, hoặc gọi điện cho Tịnh Mỹ để kể khổ, Kim Thuần Hy lại xuất hiện sau lưng tôi đột ngột như oan hồn, mặt đanh lại và khe khẽ thốt ra hai chữ lạnh lùng: "100 hạng đầu", có hứng chí đến đâu cũng sẽ bị đẩy xuống mười tám tầng địa ngục, đành phải ngoan ngoãn quay về phòng gặm sách.

Song những tháng ngày địa ngục cuối cùng cũng qua, thành tích thi thử giữa kỳ sẽ được công bố vào hôm nay.

Bắt đầu từ sáng, trên ghế như có mọc kim vậy, rất khó chịu, tim đập thùm thụp còn ghê hơn lúc Thuần Hiến húp canh xì xụp nữa, đến giọng gầm rú như sư tử của bà giáo mặt bánh bao cũng không đánh thức nổi tâm trạng ủ rũ của tôi.

"-0- Quách -O- Tiễn -O- Ni!" Khi gương mặt đầy nếp nhăn của mặt bánh bao phóng to ra gấp 100 lần, cuối cùng tôi cũng nhận ra sự tồn tại của bà.

Giai Liên ngồi cùng bàn thì thầm bảo, Mặt bánh bao đã gọi tôi 38 lần rồi.

"Em ra góc tường trồng cây chuối đến hết giờ cho tôi!" Biết ngay sẽ nói câu này mà.

Lần đầu tiên nhận ra sự thấu hiểu lòng người của Mặt bánh bao, tôi vô cùng cảm kích mà đi đến góc phòng trồng cây chuối, ít ra cũng có chuyện khiến tôi làm cho qua thời gian chờ đợi. He he!

vẫn là tàn khốc, vẫn là đã đến thời gian công bố rồi. T_T

Tôi theo thói quen nhìn từ cuối bảng lên, tên của đứa bạn học lần lượt xuất hiện, song không hề có tên tôi.

Tóm lại tôi xếp ở đâu????

Bồ tát ơi, xin hãy phù hộ cho con, tuy Quách Tiễn Ni con có nhiều lần tỏ ra mất tin tưởng Người, xin Người đại nhân đại lượng, chỉ cần con vào được 100 hạng đầu, con sẽ ngày ngày cầu khấn cho Người!

"Tiễn Ni, cậu làm tớ mát mặt ghê đó!" Tịnh Mỹ đã lâu không gặp, nay xuất hiện đột ngột bên cạnh, "Cậu khiến bọn mọt sách lớp A ngạc nhiên vỡ cả mắt kính, trở thành học sinh đầu tiên của lóp E lọt vào 200 hạng đầu toàn trường.

0_0"... 200 hạng đầu? Tôi nhào đến trước bảng thông báo, nhìn thấy trên đó chễm chê viết "Quách Tiễn Ni lớp E033: hạng 189."

"Ôi trời ơi Bồ Tát kiểu gì thế!" Tôi nhìn thấy kết quả mà đờ đẫn, sau đó chỉ vào bảng thông báo mắng: "Tớ phải xé nát nó!"

Mất công tôi cầu khấn van xin nãy giờ, lại còn không chịu giúp tôi, tôi phải đốt sạch đi hết!!

"Quách Tiễn Ni, em đúng là niềm tự hào của lớp E033 chúng ta!!!"

Thầy chủ nhiệm hói đầu lớp tôi nước mắt nước mũi đầm đìa chạy đến, chặn bàn chân tôi đang giơ lên chuẩn bị đạp bảng thông báo.

"Thầy tránh ra cho em, em phải hủy cái bảng này." Đùa à, để Kim Thuần Hy nhìn thấy thành tích này, tôi còn mặt mũi nào sống nữa.

">_

"Hử-? Thầy lặp lại lần nữa..."

Chân tôi như bị ếm bùa, dơ ra giữa không trung, rồi quay phắt lại thầy hói...

"Thầy nói em hạng bao nhiêu?"

"89 mà, cuối cùng thầy có thể nở mày nở mặt với thầy cô lớp A rồi. Ha ha! Ha ha!"

Thầy hói tiếp tục: "Cái bảng này do họ nhìn nhầm hạng của em đấy, thêm vào một số ‘1’"

Tôi vui quá, vui quá... huhuhu...

ô, con xin lỗi, Bồ Tát, không ngờ Người thích đùa như vậy, cho con một niềm vui bất ngờ... Không đúng, niềm vui to lớn này do Thuần Hy cho tôi mới đúng. Phải, Thuần Hy cho tôi. Tôi, muốn ôm anh ta khóc một trận quá.

"Thuần Hy- Thuần Hy-! ~^O^~"

Nhìn thấy bóng dáng đẹp trai trong đám người lố nhố, tôi không kìm lòng được đuổi theo. Sao? Anh ta cũng đang nhìn bảng thông báo? Thành tích của năm thứ ba chẳng phải dán ở khu vực khác hay sao?

Thuần Hy nghe thấy tiếng tôi bèn từ từ quay lại, nói bằng giọng lạnh lẽo thường thấy...

“Chuyện gì thế?"

"Tôi được xếp thứ 89, tôi cảm ơn anh nhiều lắm!" Tôi quên hết tất cả, nắm lấy tay anh ta. Kim Thuần Hy như không nghe thấy, gương mặt lạnh lùng khẽ nhăn lại, tự nhiên nói một câu... "Hễ vui mừng là cô lại tùy tiện nắm tay người khác hả?”

"Tôi có tùy tiện đâu? Này, tôi được xếp thứ 89 đấy!" Tôi buông tay anh ta ra, tự tin tràn trề nhìn anh ta để đợi được khen ngợi.

"ừ." Kim Thuần Hy nhìn tay tôi, lơ đãng đáp lại một tiếng.

A_O"Gì thế? ừ?” "ừ" một tiếng là xong? Không thể chứ? Thành tích tôi vất vả đốt đèn học ngày đêm thoát xác đổi xương thế này, người đầu tiên tôi báo là anh ta, thế mà "ừ" một tiếng là qua ư?

Kim Thuần Hy đáng chết, anh khen tôi vài câu thì lưỡi anh thoái hóa hay sao? Đúng là... tên đáng ghét, hình như tôi mãi mãi không bao giờ có được thứ mình muốn từ anh ta, nhưng, nhưng tại sao tôi lại quan tâm đến thái độ của anh ta làm gì...

"Anh thì sao? Thành tích của anh công bố chưa? Có phải vẫn đứng đầu toàn trường?"

"ừ." -_-

"Sao lại là "ừ" nữa?"

"Ừ tức là đúng! Đơn giản thế mà cũng không hiểu, đúng là đồ ngốc."

"Tôi có nói tôi không hiểu đâu, ý tôi là sao hai câu trả lời của anh đều là 'ừ', có vẻ kỳ quặc quá!" Tôi nổi giận đùng đùng hét lên.

Tên này rốt cuộc bị sao vậy nhỉ? Sao mà mỗi lần tôi vừa định đối xử với anh ta tốt một chút, anh ta đã có cách chọc tôi tức điên lên.

"Tan học xong thì về nhà sớm, đừng có lạc đường." Thuần Hy bỗng quăng lại một câu rồi quay người đi mất.

"Hả?"

Khoan đã, anh ta vừa nói gì? *A_0* Anh ta nói "Tan học xong thì về nhà sớm, đừng có lạc đường", có phải anh ta nói thật không? Đang quan tâm đến tôi ư?...

"Kim Thuần Hy, tôi có phải đứa trẻ học mẫu giáo đâu, sao lạc đường được! p(>oo

Có điều, chỉ cần anh ta quay lại xin lỗi, tôi cũng có thể tha thứ.

Trời ơi, Bồ Tát linh thật đấy, anh ta quay lại thật, tôi hoan hỉ đợi anh ta lên tiếng xin lỗi. "Còn việc gì sao?" Tôi mỉm cười, cố gắng tỏ ra vẻ ưu mỹ để biểu hiện sự độ lượng, Thuần Hy nhìn tôi, không nói gì, rồi vô cùng tao nhã đưa một cánh tay thon dài và trắng trẻo ra với tôi...

Trời anh ta làm gì thế?

Muốn tôi lên nắm lấy tay anh ta hay là mời tôi đi ăn trưa? Đây là nghi lễ độc đáo của quý tộc hay sao? Giống như tư thế của hoàng tử mời cô bé lọ lem khiêu vũ ấy, ôi mộng ảo của tôi—. Tôi phải làm gì đây, tiến lên đưa tay cho anh ta ư? Hay là... * A_O* "Đồ ngốc, ngẩn ngơ cái gì? Trả ảnh cho tôi!" Thì ra là thế.

Hu hu hu... hiện thực tàn khốc quá, tại sao mơ và thực luôn cách xa nhau đến thế? Tại sao??? >_

"Ảnh à, không mang theo."

"Hôm nay tan học về trả lại cho tôi."

"Ờ”

"Lau nước bọt của cô đi." Thuần Hy nói xong bèn quay người bỏ đi.

Hả? Gì chứ? Không thể nào? Chắc không đến nỗi mất mặt thế chứ? Tôi e dè đưa tay lên khóe môi mình thứ xem sao...

Kim Thuần Hy đáng chết, lừa tôi! Làm gì có nước bọt đâu? Tức chết đi mất! Tôi giống đám mê trai kia lắm à? Tên đáng ghét, đáng ghét!

Buồn bực quá, nhìn thấy kỳ hạn kết thúc của hành động săn ác quỷ bản beta đang từng ngày một kết thúc, mà quan hệ giữa tôi và Thuần Hy hình như chẳng chút tiến triển, làm sao đây? Làm sao bây giờ? Phải làm sao mới tốt được? T_T Tôi cảm thấy mình như đã sức cùng lực kiệt

Cái tên chết tiệt, rốt cuộc anh ta thích dạng con gái nào chứ, tại sao tôi vắt kiệt tinh thần ra theo đuổi anh ta mà chẳng chút hiệu nghiệm? chẳng lẽ tôi không có sức quyến rũ đến thế ư? Không thể nào, chẳng lẽ 99 mục tiêu săn ác quỷ đại thành công cáo rầm rộ trước kia chỉ là một giấc mộng đẹp?

Hay là... hay là anh ta không hề có chút hứng thú gì với con gái? Cái gì? Đồng tính? Tiễn Ni ơi, mi đang nghĩ cái quái gì vậy, nếu chàng trai vô cùng tuấn tú thông minh tuyệt đỉnh cửu thế vô song kia là GAY thì chắc toàn bộ con gái trên thế giới sẽ nhảy lầu mất.

Quách Tiễn Ni, rốt cuộc đầu óc mi làm sao thế hả? Trước kia chẳng phải mi đối phó với đám nam sinh kia vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát như uống nước đó sao? =_= Tại sao, tại sao lại ra nông nỗi này? Phải rồi, tại sao lần này lại như vậy? Tôi cũng không biết, thật sự là không biết...T T