Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh Rồi

Chương 11



Đến lễ hội . Hải Phong đưa nàng đi chơi khắp nơi , nàng cảm thấy rất vui nhưng trong lòng nổi ý .

Đứng trước cảnh rực rỡ ánh đèn , Lương Liễu tỏ ra nhớ lại lúc xưa . Nước mắt nàng không biết từ lúc nào đã đọng đầy trong khóe mắt . Gương mặt nàng toát lên sự nhớ nhung , ánh mắt khép hờ trìu mến đang rơi nước mắt . Hải Phong chợt nhận ra , chàng đưa nàng vào một góc khuất .

- Cô muốn cầu cứu người khác đến giải thoát cho cô hay sao mà lại khóc ở nơi đông người thế này . Nên nhớ là cô đã hứa với ta rồi đó .

- Ta ...ta không có khóc về điều đó , không phải như vậy ....

- Thôi được rồi , mau lau nước mắt đi .

Hải Phong lấy tay áo của mình giơ ra trước mặt nàng .

- Ta ........ba mẹ ta.........họ đã mất tại đây , đêm lễ hội của năm năm trước .

Lúc này Hải Phong mới sững người .

- Họ đã bị người con trai thứ ba của gia tộc Tây Uyên Duyệt giết . Lúc đó ta mới có mười một tuổi , còn chưa biết tinh thuật là gì , ta chẳng thể làm gì để giúp được họ . Và lúc đó cũng giống như lúc này , ta chỉ có thể đứng ở một góc mà khóc trong nỗi tuyệt vọng .

- Tại sao hắn lại giết gia thân của cô ?

- Lúc đó ba mẹ ta đã lỡ làm đổ bình dầu thơm và làm hắn ngã nên hắn đã tức giận và dùng băng thuật đâm họ . (Nước mắt Lương Liễu giờ đây đã làm ướt đẫm khuân mặt dễ thương của cô ) .

Lương Liễu bỗng giật bắn người , nàng mở mắt ra . Lúc này Hải Phong đang từ từ tuột phần vai áo của nàng ra . Chàng cắn nhẹ vào vai nàng .

- Chẳng phải bây giờ tinh thuật của cô đã rất cao rồi sao . Sao không đi trả thù đi .

Lương Liễu chuyển sang tức giận , nàng giơ cánh tay đang bị giam giữ kia lên trước mặt Hải Phong .

- Ngươi nghĩ ta có thể đi trả thù được khi đang bị giữ như vậy sao ? Ngươi đã biết vậy rồi mà không chịu thả ta ra sao ?

- Được rồi , nếu cô đã không thể đi giải quyết hắn được vậy thì để ta đi thay cô .

- Sao chứ , đó là chuyện của gia đình ta , không cần ngươi lo .

- Nhưng trước khi ta đi , ta muốn hôn cô .

- Sao ...sao chứ , không đời nào .

Hải Phong đưa nàng về căn phòng bong bóng và lại xích đứng Lương Liễu như trước . Chàng hôn Lương Liễu . Hai đầu lưỡi chạm nhau .

- Ư ưm , mau dừng lại , ta không muốn .

Hải Phong không nghe , chàng tiếp tục tuột áo Lương Liễu ra .

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA , mau dừng lại .

Hải Phong tì cánh tay lên vai nàng , sát mặt lại chàng nói :

- Đó là hình phạt của cô vì đã nói dối ta một cách trắng chợn.

- Ngươi đã nhận ra rồi sao ?

- Nhưng trong phần nói của cô cũng có phần nói thật phải không ?

- Thì ra là ngươi đã biết . Sao ngươi lại không nói chứ .

- Vì ta muốn xem cô diễn hết vở kịch này . Và cũng nhờ nó mà ta có thể phạt cô .

- Rồi , tạm biệt .

- Ngươi đi đâu vậy ?

- Đi trả thù như lời cô nói .

- Nhưng nó đâu phải sự thật .

- Cô cũng đâu có nói dối hoàn toàn . Năm năm trước , người làm đổ bình dầu thơm là một cặp vợ chồng già đang đi ăn xin phải không ? .

- Sao ngươi biết cả chuyện này nữa chứ ??

- Lúc đó ta cũng có mặt ở đó .

Lương liễu mặt tái đi , tỏ vẻ thất vọng .(Ôi trời ơi , mình thật ngu ngốc khi đi bịa truyện này).

- Vậy ta đi đây .

(Hừm , hắn cũng có mặt tốt đó chứ ).

Lương Liễu lại cúi xuống nhìn mình . Nàng nổi cáu và hét lên:

- Tên Hải Phong chó chết , ngươi chẳng tốt một chút nào cả , mau quay lại mặc áo cho taaaaaaaaaaaaaa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.