Nụ Hôn Nóng Bỏng Của Tống Giám Đốc

Chương 4-3



Editor: Kaori Hương

Nhà bọn họ cũng không có thiếu người làm tổng giám đốc, người có năng lực rất nhiều, nếu giữa đường anh từ bỏ, hiện tại sẽ không ở được chỗ này.

“Đó.” Chỉ Dung gật đầu,nhìn từ ánh mắt của anh, anh cũng không có để tâm khi nhớ lại chuyện không tốt, cô yên tâm mà cười lên

Chỉ Dung không suy nghĩ tại sao cô lại để ý Diêm Dục Nghiêu như vậy, chỉ để mặc cho suy nghĩ đó lan rộng khắp trong lòng.

Diêm Dục Nghiêu nhìn Chỉ Dung một lúc rồi mới phát hiện, “Dung nhi, tại sao em lại không ăn củ cải và cà? Như vậy không tốt cho thân thể!” Bình thường người kiêng ăn không quan tâm sức khỏe lắm.

Diêm Dục Nghiêu phát hiện Chỉ Dung đều không động đến hai món cô ghét trên bàn, có chút tức giận vì cô lại không biết chăm sóc cho bản thân.

Ăn no gần lưng chừng bụng, Chỉ Dung nghe được lời nói này của anh, ngẩng đầu lên một cách miễn cưỡng, “Không phải là anh nói không bắt ép tôi ăn sao?” Lúc đầu cô đã nói cô không thích ăn những thứ này rồi mà!

“Anh nói là em ăn không vô mới không cần ăn, nhưng từ đầu đến giờ anh không thấy em động đũa tới hai món ăn này, em không ăn chút nào, tại sao lại nói anh bắt ép em được?”

“Không thể không ăn sao?” Khuôn mặt Chỉ Dung khổ sở cúi xuống.

“Không được, ít nhất em phải ăn một miếng.” Diêm Dục Nghiêu rất kiên quyết nói.

“Được rồi!” Lúc này Chỉ Dung mới miễn cưỡng gắp một miệng cà rốt nhỏ cho vào miệng.

Trông củ cải tựa như như ăn rất ngon miệng, nhưng mà cô không có quên mùi vị ghê tởm đó. Mặc dù Nghiêu nấu không có mùi hương như vậy, nhưng vị lúc ăn vào thế nào thì cũng không biết được.

Sau Chỉ Dung ăn vào thì mắt trợn lên, “Kỳ lạ, tại sao không có mùi đó? Anh nấu như thế nào vậy?” Không ngờ củ cải trong miệng lại chỉ có một mùi vị ngọt ngào, không làm cô cảm thấy phát ngán, rất ngon miệng, cô còn chưa có ăn củ cải nào ngon như vậy.

“Chỉ cần nấu giỏi, là có thể loại bỏ hương vị khó ăn của củ cải, ăn ngon chứ?” Diêm Dục Nghiêu mỉm cười nhìn vẻ mặt Chỉ Dung vui mừng.

Chỉ Dung lại đưa tay gắp một miếng cà, cũng cảm thấy ăn rất ngon.

Hơn một nửa bữa cơm này vào trong bụng của Chỉ Dung, cô còn ăn ba chén cơm! Khó trách Diêm Dục Nghiêu lại khẳng định bọn họ ăn hết như vậy.

Cũng bởi vì lời khen của Chỉ Dung mà Diêm Dục Nghiêu nhe răng mỉm cười, sau khi bọn họ ăn no lại rửa sạch xong chén dĩa, Chỉ Dung đi vào phòng khách, lấy rượu Bồ Đào đã mua ra uống.

Sau khi ăn xong uống một ly rượu, đây chính là một cách hưởng thụ, huống chi cô rất ít khi uống rượu Bồ Đào.”Nghiêu, tôi có thể uống rượu Bồ Đào rồi sao?”

Cô kêu lên với Diêm Dục Nghiêu đang bận rộn trong phòng bếp.

“Chỉ được uống một ly.” Anh dặn dò.

“Được.” Chỉ Dung không kịp chờ xé bọc ra, mở nắp bình rót hai ly rượu Bồ Đào màu tính, tính toán rằng để lại cho Diêm Dục Nghiêu một lý, mình thì cầm một ly khác lên thưởng thức.

Cô cảm thấyrất kỳ quái, tại sao cô uống nhiều rượu có nồng độ cồn cao hon nữa thì cha mẹ và Úc Mẫn cũng không nói gì, duy chỉ rượu Bồ Đào có nồng độ cồn không cao thì bọn họ lại không cho, thật là kỳ quái! Chỉ Dung vừa nghĩ vừa uống sạch hết ly rượu Bồ Đào, cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn nên lại rót một ly nữa cho mình.

Cô không biết cha mẹ cô luôn không cho cô uống là vì lý do —— nhà mẹ của cô có di truyền, cũng chính là phụ nữ trong họ có thể uống hết các loại rượu, duy chỉ rượu Bồ Đào không thể uống vào, nếu không sẽ say khướt.

Loại thể chất đặc biệt này không có một người phụ nữ nào thoát khỏi, chì tiếc trừ khi có người nói cho cô, nếu không chắc chắn rằng Chỉ Dung cũng không biết, bởi vì sau khi cô uống xong thì say rượu đập phá đồ đại, mà tai họa do mình tạo thành cũng không hề hay biết, mà cha mẹ của cô không cho cô biết nguyên nhân.

Vậy tại sao không trực tiếp nói cho cô biết, như vậy cũng sẽ không có quá nhiều phiền toái? Chẳng biết tại sao cha mẹ cô lại không chịu, kiên trì phải chờ tới thời cơ chín muồi mới nói ra.

Vậy thế nào gọi là thời cơ chín muồi? Cái đó chỉ có bọn họ.

Thu thập phòng bếp xong, Diêm Dục Nghiêu đi vào phòng khách, thấy chỉ thấy duy nhất khuôn mặt Chỉ Dung đỏ hồng, cặp mắt sương mù, khóe miệng cười mềm mại đáng, từng bước một đến gần anh......

③@③

Kỳ quái, tại sao đầu của cô thật choáng? Chỉ dung miễn cưỡng muốn đứng dậy rời khỏi giường, có chút không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Cô muốn đứng lên thì lại phát hiện một cái tay ngăn cản động tác của cô.

Ah? Cô quay đầu nhìn về phía bên cạnh, sau đó thì trợn to mắt nhìn.

Tại sao...... Anh lại ở trên giường của cô? Hơn nữa...... Cả hai người bọn họ không có mặc quần áo? Hơn nữa trên người cô đầy dấu vết hồng tím, nhất định bọn họ đã làm chuyện đó, nhưng...... Tại sao cô lại không có chút ấn tưởng nào?

Thật là đáng tiếc, cô chỉ cảm giác có một chút đau đớn mà thôi, hoàn toàn không có ký ức về buổi chiều này.

Cô cận thân nhớ lại rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cô chỉ nhớ sau khi ăn cơm no thì cô uống một ly...... Không đúng, là gần một chai rượu Bồ Đào, trừ ly rượu cô để lại cho Nghiêu kia, tất cả đều vào bụng cô, cô chỉ nhớ sau khi uống vào thì cảm giác thật thoải mái, nhẹ nhàng, sau đó. ..... Cô quên, tại sao đến đây thì lại mất ký ức?

Chỉ Dung không hề suy nghĩ nhiều nữa, quyết định hỏi người đang ngủ bên cạnhmột chút.

“Này, anh tỉnh lại đi.” Cô thức Diêm Dục Nghiêu đang ngủ ở bên cạnh.

“Đừng phá, anh rất mệt.” Diêm Dục Nghiêu lầu bầu hai tiếng rồi ôm Chỉ Dung mới phá giấc ngủ của anh vào trong ngực.”Ngoan, mau ngủ.” Sau đó ngủ say.

Bị anh đè lên xuống phía dưới, Chỉ Dung không muốn dễ dàng bỏ qua cho anh

“Này, tại sao anh lại ngủ ở trên giường của tôi? Tôi cũng không có động ý cho anh ở!” Cô dùng lực lay thân thể của anh.

Diêm Dục Nghiêu vẫn không để ý tới cô mà tiếp tục ngủ.

Thấy như vậy Chỉ Dung hơi tức giận, “Diêm Dục Nghiêu, anh có nghe hay không? Nếu anh còn không tỉnh tôi sẽ đẩy anh xuống khỏi giường.”

Diêm Dục Nghiêu mới miễn cưỡng mở mắt ra nhìn, “Chuyện gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.