Nụ Hôn Thiên Thần (Kissed By An Angel)

Chương 15



Lacey tìm Tristan lần nữa vào chiều muộn ngày hôm đó. Cô gọi khi anh đang đi dọc theo sườn đồi làm anh giật mình. Anh nhìn lên để thấy cô đang ngồi trên một nhánh cây.

“Tầm nhìn tốt, đúng không?” Lacey nói.

Tristan gật đầu, và nhìn lần nữa xuống con dốc phủ đá. Mặt đất cách con dốc cheo leo phải đến hai hoặc ba trăm feet. Vào đầu xuân, anh nhớ đã nhìn thấy những đường ray lóng lánh như bạc và mái nhà của trạm xe lửa một-phòng trong thung lũng bên dưới, nhưng bây giờ chúng đã bị che khuất. Chỉ có những đốm sáng lung linh của dòng sông có thể được nhìn thấy, đang lấp lánh màu xanh da trời xuyên qua cây cối.

“Không biết tại sao tôi lại bị lôi cuốn đến nơi này như thế nữa?” Lacey hất đầu lên. “Tôi chắc chắn là không gì khác ngoài sự việc Ivy sống ở đây.” Cô nói mỉa mai.

“Làm sao chị biết về Ivy?”

Cô gái làm động tác như một con mèo to lớn và nhảy xuống khỏi nhánh cây.

“Đọc về cô ấy, dĩ nhiên rồi.” Lacey đi bên cạnh anh. “Đọc tất cả về tai nạn của cậu. Tôi có thói quen hạ xuống trạm xe bus mỗi sáng và đọc báo cùng với người qua lại. Không muốn bỏ sót kẻ lừa đảo nào ấy mà. Hơn nữa, nó giúp tôi biết chính xác ngày tháng.”

“Hôm nay là chủ nhật, ngày mười tháng bảy.” Tristan nói.

“Brzzzzt!” Cô tạo một âm thanh giống như tiếng động trong các trò chơi truyền hình, và bẻ gẫy tách một nhánh cây. “Thứ ba, ngày mười hai tháng bảy.”

“Không thể nào,” Tristan nói. Anh với tay nhưng không thể ngắt được một chiếc lá, ít hơn nhiều so với việc bẻ gãy tách một nhánh cây.

“Có phải cậu đã ngã vào bóng tối trong đôi ngày qua?”

“Đêm qua.” Anh đáp.

“Nhiều hơn ba đêm.” Cô bảo anh. “Điều đó sẽ xảy ra, nhưng cuối cùng, cậu sẽ tăng dần sức mạnh và càng ngày càng ít cần thiết phải nghỉ ngơi. Ngoại trừ, dĩ nhiên rồi, khi cậu làm những việc ngông cuồng.”

“Những việc ngông cuồng ư? Như là gì?”

Cô đợi cho đến khi cô có được toàn bộ sự chú ý của anh mới nói. “Nhìn tôi này.”

“Vậy chứ chị nghĩ tôi đang làm gì?”

“Đứng lùi lại một chút và quan sát kỹ lưỡng hơn. Tôi đang thiếu cái gì?”

“Chị hứa không kéo tóc tôi chứ?”

Cô cau mặt với anh. Đó là một cái quắc mắt tinh tế, nhưng nó thoáng qua rất nhanh – Cô chỉ đang diễn kịch. “Nhìn con mèo kìa,” Cô nói.

Anh liếc qua vai, “Ella!”

“Nhìn vào đám cỏ bên cạnh con mèo và nhìn vào đám cỏ bên cạnh tôi xem.”

Anh nhìn. “Chị không có bóng.”

“Cậu cũng không.”

“Chị đang nói thành tiếng.” Anh nhận xét. “Tôi nhận ra âm thanh và thấy tai của Ella chuyển động về hướng của chị.”

“Bây giờ hãy nhìn bãi cỏ phía sau tôi.” Cô chỉ dẫn, và nhắm nghiền mắt. Từ từ, giống như giòng nước thẫm màu rỉ qua bãi cỏ, bóng của cô lớn dần. Cũng từ từ như thế, cô mất đi ánh sáng lung linh. Ella thận trọng đi xung quanh cô một lần, hai lần. Rồi cô nàng cọ mình vào chân Lacey mà không bị ngã lộn nhào.

“Chị đã rắn lại.” Tristan kêu lên. “Rắn chắc! Ai cũng có thể thấy chị! Dạy tôi làm điều đó đi. Nếu tôi có thể làm cho bản thân rắn lại, Ivy sẽ nhìn thấy tôi, cô ấy sẽ biết tôi ở đây vì cô ấy, cô ấy sẽ biết…”

“Whoa!” Lacey cắt ngang. Rồi giọng nói biểu cảm của cô ấy phai tàn đi. “Tôi sẽ ở với cậu trong một phút nữa thôi.” Hình thể của cô biến mất dần. Sau đó cô… hoàn toàn biến mất.

“Lacey!” Tristan xoay quanh. “Lacey, chị ở đâu? Chị có sao không?”

“Chỉ mệt thôi.” Giọng cô nhỏ rí. Thân thể cô xuất hiện trở lại nhưng gần như lờ mờ. Cô nằm cuộn tròn như một trái banh trên mặt đất. “Cho tôi vài phút.”

Tristan bước tới bước lui, quan sát cô đầy lo lắng.

Bất thình lình, cô bật lên, nhìn giống như chính cô trở lại. “Như vậy đấy,” Cô nói. “Cho những thiên thần tạm thời – như cậu và tôi, cưng à. – Nó lấy đi tất cả sức mạnh mà chúng ta có và phải có nhiều kinh nghiệm để vật chất hóa hoàn toàn. Để nói được cùng lúc thì – well, chỉ một người chuyên nghiệp mới có thể làm được điều đó.”

“Như là chị.” Tristan nói.

“Thông thường tôi chỉ vật chất hóa một phần thân thể, chẳng hạn như ngón tay, khi tôi muốn làm gì đó – như là kéo tóc hoặc lật trang báo về những bài phê bình điện ảnh.”

“Hãy dạy tôi!” Tristan nồng nhiệt nói, “Chị sẽ chỉ cho tôi làm thế nào chứ?”

“Có thể.”

Họ đi vòng để có tầm nhìn đầy đủ phía sau ngôi nhà. Tristan nhìn chăm chú lên khung cửa sổ trên mái nhà, khung cửa sổ nhìn ra ngoài từ phòng nhạc của Ivy.

“Vậy đây là nơi cô nàng sống,” Lacey nói. “Tôi cho rằng tôi nên nghĩ nó gợi nhớ đến một anh chàng đã để bản thân trở thành một gã ngốc như thế với một cô gái.”

Anh nhìn bờ môi của Lacey cong xuống trong sự chán ghét.

“Tôi không cho rằng chị nên nghĩ bất kỳ điều gì. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì với chị hết.” Tristan đáp.

“Cậu đang dạy đời tôi đấy à?”

“Oh, tại sao không? Tôi có thời gian để giết mà.”

Họ tìm một bóng cây râm mát và ngồi xuống, Ella đi theo chậm rãi bên cạnh họ. Lacey bắt đầu vuốt ve con mèo, và Ella đền đáp cô bằng tiếng rừ rừ nhẹ lễ độ. Khi Tristan nhìn kỹ, anh có thể thấy đầu những ngón tay của cô đã không phát sáng. Chúng hoàn toàn rắn chắc.

“Tất cả những gì đòi hỏi là tập trung,” Lacey nói. “Cực kỳ tập trung. Nhìn vào những ngón tay của cậu, việc nhìn chúng chằm chằm là cách duy trì sự tập trung. Cậu gần như trở thành chúng vậy.”

Tristan giơ tay về phía Ella, anh ép buộc mọi thứ khác biến khỏi trí óc của anh, tập trung vào những ngón tay. Anh cảm nhận một cảm giác râm ran nhẹ, loại cảm giác như kiến bò mà anh thường có khi cánh tay anh thiếp ngủ. Cảm giác đó tăng lên càng lúc càng mạnh hơn trên những ngón tay anh. Rồi một loại râm ran khác hình thành trên đầu anh, một cảm giác anh không thích. Anh bắt đầu mờ nhạt đi. Toàn thân anh, ngoại trừ những ngón tay, có cảm giác như bị tan biến đi. Anh gượng lại.

Lacey cười lúc cúc với anh. “Mất khí phách rồi à.”

“Tôi sẽ thử lại.”

“Tốt hơn nên nghỉ ngơi một lát đi”

“Tôi không cần nghỉ ngơi.”

Thật bẽ bàng khi đã mạnh mẽ và thông minh trong suốt cuộc đời anh – Nào là dạy bơi, trợ giáo môn toán – để rồi phải cam chịu những bài học từ cô gái ‘biết tuốt’ này về những thứ đơn giản như là nựng nịu một con mèo.

“Có vẻ như tôi không phải là người duy nhất quanh đây có cái tôi vĩ đại.” Lacey nhận xét với vẻ mãn nguyện.

Tristan phớt lờ lời bình luận. “Điều gì đang xảy ra với tôi vậy?” Anh hỏi.

“Tất cả năng lượng của cậu đang chuyển vào những ngón tay,” Cô nói, “Điều đó khiến cho phần còn lại của cậu có cảm giác tan biến, hoặc giống như cậu đang hòa tan, hay thứ gì đó tương tự.”

Anh gật đầu.

“Khi cậu tăng dần sức mạnh, điều đó không còn là vấn đề nữa,” Cô nói thêm. “Nếu cậu chưa đạt được mục tiêu trong việc vật chất hóa toàn thân và việc phát ra tiếng nói – cho dù, thẳng thắn thì tôi nghi ngờ cậu sẽ làm được – cậu sẽ phải học lôi kéo năng lượng từ môi trường xung quanh. Tôi đã hút chúng ngay khi ở bên ngoài chỗ đó.”

“Chị nói nghe y như người ngoài hành tinh trong bộ phim khoa học viễn tưởng kinh dị ấy.”

Cô gật đầu. “Lips of Planet Indigo (Miệng của hành tinh Indigo) Cậu biết đấy. Tôi đã tiến gần điều này đến mức có thể thắng được một giải Osca ấy chứ.”

Hài hước, Tristan nhớ đến điều đó như một trái bom thư.

“Muốn thử lần nữa bây giờ không?”

Tristan giơ tay. Dù thế nào, nó giống như việc tìm kiếm mạch đập của anh, giống như việc nằm trên giường và lắng nghe trái tim của chính mình vậy : Đột ngột anh bắt đầu nhận biết về cách thức nguồn năng lượng di chuyển xuyên qua anh, và anh hướng dẫn nó đến những ngón tay của anh, lần này không háo hức và thật điềm tĩnh. Chúng mất đi ánh sáng lấp lánh. Rồi anh cảm nhận được con mèo. Bộ lông mềm mại, êm như lụa, dày. Ella bắt đầu kêu rừ rừ to tiếng khi anh cù vào tất cả những chỗ ưa thích của cô nàng. Cô nàng lăn tròn trên lưng. Tristan cười to. Khi anh gãi vào bụng Ella, âm thanh như tiếng xe mô tô của cô nàng dường như còn lớn hơn cả tiếng cánh quạt của một chiếc máy bay nhỏ.

Rồi anh đánh mất cảm giác. Ngày chan hòa ánh nắng trở nên xám xịt. Ella ngừng kêu rừ rừ. Tất cả những gì anh có thể làm là bất động và đợi, hút không khí quanh anh giống như người đang cố gắng hít thở, dù anh không thở.

“Tuyệt hảo!” Lacey nói. “Tôi không nghĩ tôi là một cô giáo tốt đến thế.” Màu sắc quay trở lại với bãi cỏ và cây cối. Bầu trời bừng sáng sắc xanh trở lại. Chỉ trừ Ella, đang trườn đi trên chân và hít ngửi không khí, cho thấy dấu hiệu có điều gì đó chưa hoàn toàn đúng. Tristan quay nhìn Lacey, kiệt sức. “Tôi không thể chạm vào cô ấy. Nếu như đó là những gì tôi có thể làm, tôi không thể chạm vào cô ấy được.”

“Cậu đang nói về cô gái à?”

“Chị biết tên cô ấy mà.”

“Ivy. Dấu hiệu của lòng chung thủy và tưởng nhớ. Có thông tin nào đó cậu muốn gởi cho cô ấy sao?”

“Tôi phải thuyết phục cô ấy rằng tôi yêu cô ấy.”

“Vậy thôi à?” Lacey nhăn mặt. “Chỉ có thế thôi sao?”

“Tôi nghĩ có lẽ đó là sứ mệnh của tôi.” Tristan nói.

“Ôi! Trời!”

“Chị biết không, tôi phát mệt với những lời châm chọc của chị rồi.” Tristan bảo cô.

“Tôi cũng đâu có thích thú gì với sự ngờ nghệch của cậu,” Cô đáp. “Tristan, Cậu thật ngây thơ nếu như cậu nghĩ người điều hành Số Một sẽ vướng vào tất cả những rắc rối để tạo ra một thiên thần nhà cậu chỉ để cậu thuyết phục cô nàng nào đó rằng cậu yêu cô ta. Những sứ mệnh không bao giờ đơn giản như thế, không dễ dàng như thế đâu.”

Anh muốn tranh luận với cô, nhưng cái vẫy tay cường điệu của cô đã kết thúc ý định đó. Cô hết sức nghiêm túc.

“Tôi vẫn không hiểu,” Anh nói. “Tôi được cho là phải khám phá ra sứ mệnh của mình bằng cách nào đây?”

“Cậu quan sát. Cậu lắng nghe. Cậu ở gần người cậu biết hoặc cậu cảm thấy bản thân bị thu hút đến – Họ có thể là người mà cậu được gởi trở lại để giúp đỡ.”

Tristan bắt đầu tự hỏi ai là người trong cuộc đời cậu đặc biệt cần đến sự giúp đỡ.

“Điều đó có phần giống như một sự bảo vệ.” Lacey nói, “Vướng mắc là, nó không đơn giản như một truyện trinh thám. Đó là một ‘Who-done-what’. Thường thì cậu không biết cậu được gởi đến để giải quyết vấn đề gì. Đôi khi vấn đề đó chưa xảy ra – như là cậu phải cứu người nào đó từ một vài tai họa sắp xảy ra trong tương lai.”

“Chị nói đúng.” Tristan nói, “Điều đó không đơn giản.”

Họ vượt qua sân tennis và đi vòng về phía trước ngôi nhà. Ella, đang theo sau họ, chạy thẳng lên những bậc cấp của hiên trước.

“Cho dù đó là điều sẽ xảy đến trong tương lai,” Lacey tiếp tục, “chìa khóa thường ẩn khuất trong quá khứ của cậu. May mắn là việc du hành xuyên thời gian không khó khăn như thế.”

Tristan nhướng mày. “Du hành xuyên thời gian?”

Lacey nhảy lên trên xe của Gregory đang đậu trên lối vào phía trước ngôi nhà.

“Du hành trở về quá khứ trong trí nhớ của cậu, tôi muốn nói thế. Có nhiều thứ chúng ta quên nếu chúng ta chỉ hồi tưởng trong hiện tại. Có thể có những manh mối chúng ta đã không để ý đến trong quá khứ, nhưng chúng vẫn còn ở nguyên đó và có thể được tìm thấy lần nữa bằng việc du hành trở lại quá khứ trong trí óc của chúng ta.”

Khi Lacey nói, cô vươn người nằm dài trên mui chiếc xe BMW. Cô nhìn vào Tristan y như Morticia Addams đang quảng cáo xe hơi.

“Có thể,” Cô trêu chọc anh, “tôi cũng sẽ dạy cậu cách du hành xuyên thời gian. Dĩ nhiên là việc du hành về quá khứ trong trí óc người khác không phải là thứ dành cho một kẻ nghiệp dư giống như gã ngốc nhà cậu lởn vởn xung quanh rồi. Có vài nguy hiểm trong những thứ này,” Cô nói thêm, “Oh, phấn khởi lên nào, chàng lùn!”

“Tôi không suy sụp. Tôi đang suy nghĩ thôi mà.”

“Vậy thì nhìn kìa!” Cô nói.

Tristan nhìn về hướng cửa trước. Ivy đứng ở đó, nhìn ra lối vào nhà, như thể đang chờ ai đó.

“Đó là quý cô của tôi, O, đó là tình yêu của tôi! O, rằng nàng biết nàng là như thế!” Lacey nói.

Tristan tiếp tục nhìn Ivy. “Gì cơ?”

“Romeo và Juliet. Màn hai, cảnh hai. Tôi thử giọng thôi mà, cậu biết đấy, vở Shakespeare in Park. Đạo diễn phân vai muốn tôi.”

“Tốt.” Tristan lơ đãng nói. Anh ao ước chị ấy để anh một mình lúc này. Tất cả những gì anh muốn là được ở một mình, để say sưa trong việc ngắm nhìn Ivy, Ivy đang bước ra ngoài hiên trước, Ivy với mái tóc vàng rực rỡ khi cô duyên dáng di chuyển đến bậc tam cấp và nhấc Ella lên.

“Đạo diễn nói loại tài năng của tôi thật đáng khao khát.”

“Tuyệt.” Tristan nói. Giá như con mèo có thể nói chuyện, anh nghĩ. Nói với cô ấy đi, Ella, nói với cô ấy những gì mày biết.

“Nhà sản xuất, một nghệ sĩ bê tha thứ thiệt, đã nói ông ta muốn ai đó có khuôn mặt ‘cổ điển hơn’, ai đó với một giọng nói không chìm lẫn với dân New York.”

Ivy vẫn đứng trên hiên, ôm Ella và nhìn về hướng anh. Có lẽ cô đã có niềm tin, Tristan nghĩ. Có lẽ cô có được cảm nhận mong manh về sự hiện diện của anh.

“Nhà sản xuất đó ở New York đôi tuần, sẵn sàng thực hiện một buổi biểu diễn lưu động. Tôi nghĩ tôi nên dành cho ông ta một cuộc viếng thăm.”

“Tuyệt.” Tristan lập lại. Anh quay đầu khi Ivy quay đầu, lắng nghe tiếng rền rĩ của một chiếc xe hơi nhỏ đang trèo lên đỉnh đồi.

“Tôi nghĩ tôi sẽ giết ông ta,” Lacey nói thêm, “gây ra một tai nạn giao thông sẽ giết chết ông ta ngay tại hiện trường.”

“Xuất sắc.”

“Cậu thật thống thiết!” Chị ấy nói. “Cậu thật sự thống thiết! Cậu có sự cuồng nhiệt này trong lúc còn sống không vậy? Tôi có thể tưởng tượng ra cậu khi cậu vẫn còn những hormone đang bơm xuyên suốt cơ thể cậu.”

Anh quay nhìn cô giận dữ. “Nhìn đi.” Anh nói, “Chị có tốt hơn tôi đâu nào. Tôi có tình yêu với Ivy, chị yêu chính mình. Cả hai chúng ta đều bị ám ảnh, vì vậy hãy rút lui đi.”

Trong một lúc, Lacey không nói gì. Đôi mắt cô thay đổi rất nhẹ. Một chiếc camera sẽ không bắt kịp được ánh lung linh của cảm giác tổn thương. Nhưng Tristan thì có, và biết rằng lần này cô không đóng kịch, anh ân hận về lời lẽ của mình.

“Tôi xin lỗi.”

Lacey quay khỏi anh. Anh đoán bây giờ cô sẽ biến mất bất kỳ lúc nào, bỏ lại anh dò dẫm trên đường tìm kiếm sứ mệnh của mình.

“Lacey, tôi xin lỗi mà.”

“Well, well,well.” Cô nói.

“Đó chỉ là…”

“Ai thế nhỉ?” Cô cắt ngang. “Tweedledee và Tweedledum đến để than khóc cùng quý cô của anh à?”

Anh quay lại để nhìn Beth và Suzanne ra khỏi xe. Thật tình cờ, cả hai đều đang mặc đồ đen, nhưng Suzanne vẫn luôn thích màu đen, đặc biệt là đồ đen hở hang, đó là những gì cô ấy đang mặc – một chiếc đầm nửa dây mát mẻ. Beth, trái lại, đang mặc trang phục đặc trưng của Beth : một chiếc váy suôn dài màu đen với những bông hoa trắng li ti trên đó, đường viền đăng ten của chúng, đu đưa cách đôi inch trên đôi sandal bằng nhựa đỏ của cô.

“Họ là bạn của cô ấy, Beth và Suzanne.”

“Người đó chính xác là một radio.” Lacey nói.

“Một radio?”

“Người nhìn giống như đang mặc một chiếc màn phòng tắm ấy.”

“Beth,” Anh nói, “Cô ấy là một nhà văn.”

“Tôi đã nói với cậu điều gì? Một radio bẩm sinh.”

Tristan nhìn Ivy chào đón bạn bè và dẫn họ vào trong nhà.

“Đi thôi.” Lacey nói, lướt về phía trước. “Điều này sẽ vui đây.”

Anh do dự. Anh đã thấy kiểu vui vẻ của cô lúc sớm.

“Cậu có muốn nói với cô ấy là cậu yêu cô ấy hay là không đây? Thứ này sẽ bài huấn luyện tốt cho cậu, Tristan. Cậu phải làm cho nó được thực hiện, cô gái là một radio chính hiệu. Những radio tốt thậm chí không cần phải tin,” Cô nói thêm, “Họ tiếp nhận tất cả mọi thứ, một trong những thứ đó là các thiên thần. Cậu có thể nói thông qua cô ấy – ít nhất thì cậu có thể viết thông qua cô ấy. Cậu biết viết tự động là gì mà, đúng không?”

Anh đã nghe về điều đó. Những người trung gian đã làm như thế, đôi tay họ được cho là viết ra những ước muốn của người khác, chuyển những tin nhắn từ người chết.

“Chị muốn nói Beth tương tự như một người trung gian à?”

“Một người trung gian chưa thành thục. Một radio tự nhiên. Cô ấy sẽ chuyển thông tin cho cậu – nếu không phải hôm nay, thì là ngày mai. Chúng ta chỉ cần xác lập đường truyền và trượt nó vào tâm trí của cô ấy.”

“Trượt nó vào trong tâm trí của cô ấy ư?” Anh hỏi.

“Điều đó khá đơn giản.” Lacey nói. “Tất cả những gì cậu cần làm là nghĩ chính xác như cô ấy, nhìn thế giới theo cách Beth nhìn, cảm nhận những gì Beth cảm nhận, yêu những người cô ấy yêu, khao khát theo những khao khát cháy bỏng nhất của cô ấy.”

“Không cách nào.” Tristan nói.

“Tóm lại, cậu phải chấp nhận quan điểm sống của Radio, và rồi cậu sẽ vào bên trong được ngay thôi.”

“Chị rõ ràng không biết cách trí óc Beth làm việc,” Tristan nói, “Chị chưa bao giờ xem truyện của cô ấy. Cô ấy viết những thiên tiểu thuyết diễm tình nồng nhiệt.”

“Oh… ý cậu là kiểu những người đang yêu nhìn tha thiết vào người yêu dấu của họ, đôi mắt sâu lắng, trái tim nhức nhối đến mức không thể nhìn hay nghe bất kỳ ai khác ấy à?”

“Chính xác.”

Cô ngửa đầu và cười điệu. “Cậu đúng. Cậu và Beth chắc chắn khác biệt,”

Tristan không nói gì.

“Nếu cậu thật sự yêu Ivy, cậu nên thử. Tôi chắc chắn những kẻ yêu nhau trong truyện của Beth sẽ không để cho một thách thức nhỏ nhoi như thế cản trở họ.”

“Philip thì sao?” Tristan nói. “Cậu bé là em trai của Ivy. Và cậu bé có thể thấy tôi tỏa sáng.”

“Ah! Cậu đã tìm ra một tín đồ,” Cô nói.

“Một radio, tôi chắc chắn như thế.” Tristan bảo cô.

“Không nhất thiết như thế. Không có một mối liên kết thật sự nào giữa một tín đồ và việc trở thành một radio hết.”

“Chúng ta không thể thử trên cậu bé trước sao?”

“Chắc chắn rồi, chúng ta có thể lãng phí thời gian mà.” Cô nói, và lướt vào bên trong nhà. Philip ở trong bếp, đang nướng bánh chocolate hạnh nhân trong lò vi sóng. Trên mặt quầy bếp bên cạnh chiếc tô là vài cầu thủ bóng rổ đồ chơi nhớp nháp của cậu và một quyển catalogue mở ra một tấm hình một chiếc xe đạp leo núi của trẻ em. Tristan thấy tự tin. Đây là một cách nhìn nhận anh biết là ổn.

“Hãy đứng sau cậu bé.” Lacey khuyên. “Nếu cậu bé nhận ra hào quang của cậu, nó sẽ làm cậu bé bối rối. Cậu bé sẽ bắt đầu tìm kiếm và cố hiểu. Cậu bé sẽ chú tâm vào vẻ bề ngoài, chăm chú đến mức sẽ không mở lòng ra để cho bất cứ thứ gì khác vào trong.”

Thật vậy, việc đứng sau Philip giúp đỡ theo những cách khác. Tristan đọc hướng dẫn sử dụng trên chiếc hộp bánh qua vai của Philip. Anh nghĩ về những bước kế tiếp anh nên làm, và những chiếc bánh sẽ thơm như thế nào khi chúng được nướng, chúng sẽ thơm ngon, nóng và dòn ra sao ngay khi ra khỏi lò. Anh muốn liếm chiếc muỗng, với chocolate tinh chất, nóng chảy. Philip đã liếm nó.

Tristan biết anh là ai, và đồng thời anh cũng là một người khác, cách thỉnh thoảng anh cảm thấy khi đọc một quyển truyện hay. Điều này thật dễ dàng. “Philip, là anh đây…”

Rầm! Tristan lảo đảo lui lại, như thể anh tông vào một bức tường vô hình. Anh không thấy nó, hoàn toàn không nhận biết về nó, tuy vậy nó đầm sầm vào anh, trực diện. Trong một lúc, anh choáng váng.

“Đôi khi chúng khá là dữ dội,” Lacey nói, quan sát anh. “Tôi đoán lúc này thật rõ ràng với anh, Philip không muốn anh xâm nhập.”

“Nhưng tôi là bạn cậu bé mà.”

“Cậu bé không biết đó là cậu.”

“Nếu cậu bé để cho tôi nói chuyện cùng, thì cậu bé sẽ biết.” Tristan cãi.

“Điều đó không vận hành theo cách như vậy,” Cô nói. “Tôi đã cảnh báo cậu. Tôi rất khá trong việc nói chuyện với những radio từ những người không phải radio. Cậu có thể thử với cậu bé lần nữa, nhưng lần này cậu bé phải sẵn sàng cho cậu, và nó thậm chí còn có thể khó khăn hơn. Cậu không muốn một radio chống lại cậu đâu. Hãy thử với Beth đi.”

Tristan rảo bước vòng quanh. “Sao chị không thử với Beth vậy?”

“Gì cơ?”

“Ngoại trừ…” – anh nghĩ nhanh – “chị là một diễn viên giỏi, Lacey. Đó là lý do tại sao những điều này lại dễ dàng đối với chị. Công việc của một diễn viên là thực hiên vai diễn. Một diễn viên thực sự giỏi, giống như chị, không chỉ là bắt chước. Không, họ nhập vai. Đó là lý do chị làm điều đó giỏi như thế.”

“Cố gắng tuyệt đấy,” Cô nói. “Nhưng Beth là radio của cậu đến người mà cậu muốn chuyển thông tin. Cậu phải tự mình làm điều đó. Đó chính xác là cách nó vận hành.”

“Dường như nó không bao giờ vận hành theo cách tôi muốn nhỉ.” Anh phàn nàn.

“Cậu cũng phải nhận ra cả điều đó nữa.” Cô nhận xét. “Tôi cho rằng cậu biết đường đến khuê phòng quý cô của cậu.”

Tristan dẫn đường đến phòng của Ivy. Cánh cửa mở hé. Ella, vẫn đang theo sau họ, đẩy nó mở ra và đi vào. Họ đi xuyên qua tường.

Suzanne đang ngồi trước gương của Ivy, lục lọi một hộp nữ trang để mở, đeo thử vòng cổ và bông tai của Ivy. Ivy nằm dài trên giường, đang đọc một tập giấy – một trong những truyện của Beth, Tristan suy đoán. Beth đang rảo bước quanh phòng.

“Ít ra cậu nên tự kiếm cho mình một cây bút chì nạm ngọc” Suzanne nói, “nếu như cậu cứ tiếp tục mang nó trên tóc như thế.”

Beth với tay lên búi tóc cuộn cao trên đầu và kéo ra một cây viết chì. “Tớ quên.”

“Cậu càng lúc càng tệ, Beth.”

“Chỉ vì mọi thứ quá thú vị. Courtney đã thề với em gái là nói sự thật. Và khi vài anh chàng trở lại nhà nguyện, họ tìm thấy áo len của những cô gái máng cao trên những giá nến.

“Tự những cô gái có thể ném chúng lên đó mà.” Suzanne chỉ ra.

“Mmm. Có thể.” Beth nói, và kéo quyển sổ tay ra khỏi túi xách.

Lacey quay nhìn Tristan.

“Lối vào của cậu đó. Cô ấy đang nghĩ về sáng nay. Không còn sự sắp đặt nào dễ dàng hơn cho cậu đâu.”

Beth xoay tròn cây viết chì tới lui giữa những ngón tay. Tristan đến gần cô. Đoán là cô đang cố hình dung cảnh tượng. Anh hồi tưởng quang cảnh ngôi nguyện đường, di chuyển từ ánh sáng rực rỡ bên ngoài vào bên trong bóng tăm tối hun hút của chúng. Anh thấy những cô gái đang ổn định chỗ ngồi trong khu vực bệ thờ. Truyện của Beth luôn có cả triệu chi tiết. Anh nhớ lại những mảnh vụn vương vãi trên sàn và hình dung sàn đá ẩm có cảm giác như thế nào bên dưới những bàn chân trần của các cô gái, làn da của họ nổi gai ra sao khi một luồng gió thổi xuyên qua ô cửa sổ vỡ, hoặc họ co rúm lại ra sao khi họ nghĩ họ cảm thấy những con nhện bò trên chân của họ.

Anh đã ở trong quang cảnh, trượt ra khỏi bản thân và vào trong – Whoa! Cô đã không đóng sầm lại giống như Philip, nhưng anh bật trở lại ngay lập tức và kiên quyết. Beth đứng lên, di chuyển ra xa vài feet, và nhìn trở lại vị trí nơi cô ngồi viết.

“Cô ấy thấy tôi à?” Tristan hỏi Lacey. “Cô ấy nhìn thấy hào quang của tôi sao?”

“Tôi không nghĩ thế - Cô ấy không dành bất kỳ sự chú ý nào của cô ấy đến suy nghĩ của tôi. Nhưng cô ấy biết có gì đó đã diễn ra. Cậu tiến vào quá mạnh.”

“Tôi đang cố suy nghĩ theo cách cô ấy sẽ nghĩ, trao cho cô ấy vài chi tiết. Cô ấy thích những chi tiết.”

“Cậu đã xô đẩy cô ấy. Cô ấy biết đó không phải cảm giác đúng. Lùi lại một chút đi.”

Nhưng Beth bắt đầu viết tiếp, đang mô tả những cô gái trong vòng tròn. Vài chi tiết của anh đã ở đó – là gợi ý của anh hay sáng tạo của chính cô, anh không chắc. – nhưng anh không thể cưỡng lại việc đẩy chúng đi xa hơn.

Rầm! Lần này điều đó xảy đến thật mãnh liệt, mạnh đến mức Tristan cảm thấy bị giật ngược ra sau.

“Tôi đã cảnh cáo cậu rồi.” Lacey nói.

“Beth, cậu nhút nhát như một con mèo ấy.” Suzanne nói.

Ivy ngước lên khỏi câu truyện của cô. “Nhút nhát như Ella á? Gần đây nó đang hành động thật sự vui nhộn.”

Lacey lúc lắc ngón tay vào Tristan. “Nghe tôi này. Cậu phải làm cho nó trở nên dễ dàng. Hãy hình dung Beth là một ngôi nhà và cậu là một kẻ trộm đang đột nhập vào trong. Cậu phải kiếm được cơ hội của cậu. Cậu phải lén lút. Tìm kiếm những gì cậu cần dưới tầng hầm, trong tiềm thức của cô ấy, nhưng không quấy rầy người sống ở tầng trên. Hiểu không?”

Anh nắm được ý, những miễn cưỡng thử lại lần nữa. Sức mạnh của trí óc Beth và sự thẳng thắn trong cú đánh của Beth mạnh hơn của Philip nhiều.

Tristan cảm thấy thất vọng, không thể gởi một thông điệp đơn giản nhất cho Ivy. Cô ở quá gần, quá gần, tuy vậy… Anh có thể trượt bàn tay anh xuyên qua của cô nhưng không bao giờ chạm vào được. Nằm bên cạnh cô, nhưng không bao giờ thấy thoải mái. Đọc một câu thơ để khiến cô cười nhưng không bao giờ được nghe thấy. Bây giờ anh không có chỗ trong cuộc đời của cô nữa rồi, và có lẽ điều đó tốt hơn cho cô, nhưng đó là cuộc sống trong cái chết dành cho anh.

“Wow!” Beth nói. “Wow – Nếu tớ thực hiện việc tự nhủ như thế! Điều này cho dòng đầu tiên của một câu truyện thì sao nhỉ : ‘Bây giờ anh không có chỗ trong cuộc đời của cô nữa rồi, và có lẽ điều đó tốt hơn cho cô, nhưng đó là cuộc sống trong cái chết dành cho anh.’”

Tristan nhìn dòng chữ trên trang giấy như thể anh đang cầm quyển sổ tay trong chính đôi tay anh. Và khi Beth quay người để nhìn chăm chú vào bức hình của anh đặt trên bàn học của Ivy, anh cũng quay nhìn. Giá như em biết, anh nghĩ.

“Giá như,” Beth viết. “Giá như, giá như, giá như…” Cô có vẻ bị mắc kẹt.

“Đó là một khởi đầu tốt đấy,” Ivy nói, đặt câu truyện đã được đánh máy sang bên cạnh. “Điều gì sẽ đến sau đó?”

“Giá như.”

“Giá như gì?” Suzanne hỏi.

“Tớ không biết.” Beth đáp.

Tristan nhìn căn phòng qua đôi mắt của cô, nó xinh xắn ra sao, Ella đang nhìn cô như thế nào, Suzanne và Ivy trao đổi ánh mắt rồi nhún vai ra sao.

Giá như Ivy biết tôi yêu cô ấy như thế nào. Anh nghĩ những từ rõ ràng hết sức có thể.

“Giá như tôi tự do…” ( I free… nghe hơi giống Ivy,Beth nhà ta nghe nhầm^-^) Cô ngừng viết và cau mày. Anh có thể cảm thấy tình trạng bối rối giống như một nếp nhăn trong trí óc của chính anh.

“Ivy, Ivy, Ivy” Anh nói, “Giá như Ivy.”

“Beth, trông cậu xanh xao quá,” Ivy nhận xét. “Cậu có ổn không vậy?”

Beth chớp mắt vài lần. “Cứ như thể có ai khác đang hoàn chỉnh những từ ngữ cho tớ ấy.”

Suzanne tạo một tiếng huýt sao nhỏ.

“Tớ không phải con cú đâu nhé!” Beth nói.

Ivy đến bên Beth và nhìn vào mắt cô ấy; cô nhìn thẳng vào anh. Nhưng anh biết cô đã không nhìn thấy gì.

“Nhưng cô ấy không nhìn thấy.” Beth viết. Rồi cô gạch đi và viết lại, đọc to khi cô viết : “Bây giờ anh không có chỗ trong cuộc đời của cô nữa rồi, nhưng có lẽ đó là điều tốt nhất cho cô, nhưng đó là cuộc đời khốn khổ đáng thương trong cái chết dành cho anh. Giá như cô giải phóng… anh khỏi ngục tù tình yêu của anh. Nhưng cô không biết, không nhìn thấy chìa khóa nằm trong bàn tay cô chỉ duy nhất…” Beth nhấc bút chì lên một lúc. “Bây giờ tớ quay mòng mòng rồi!” Cô giải thích. Rồi bắt đầu viết lại. “Trong đôi tay dịu dàng, yêu thương, chu đáo, âu yếm của cô, trong đôi tay đã nắm giữ, đã chữa lành, đã hy vọng…”

Ôi, thôi đi. Tristan nghĩ.

“Im nào!” Beth trả lời anh.

“Gì vậy?” Ivy nói, đôi mắt cô mở rộng.

“Chị ấy đang tỏa sáng.”

Mọi người quay nhìn Philip, đang đứng ngoài cửa phòng Ivy.

“Chị đang tỏa sáng đấy, Beth.” Philip nói.

Ivy quay đi. “Philip, chị đã bảo em là chị không muốn nghe gì thêm nữa về điều đó mà.”

“Về việc tớ đang tỏa sáng á?” Beth hỏi.

“Nó ám chỉ những thiên thần vớ vẩn này này,” Ivy giải thích. “Nó tuyên bố nó trông thấy màu sắc và mọi thứ, và nghĩ chúng là những thiên thần. Chị không thể chịu đựng điều đó thêm nữa! Chị không muốn nghe gì về điều đó nữa! Chị đã nói với em điều đó bao nhiêu lần rồi hả?”

Nghe những lời của cô, Tristan đau đớn. Nỗ lực của anh là đưa bản thân vượt qua tình trạng kiệt sức; hy vọng rằng tất cả những điều đó chống đỡ được cho anh. Lúc này chúng đã tiêu tan.

Beth giật mạnh đầu, và anh thoát ra khỏi cô một lần nữa. Philip duy trì ánh mắt trên Tristan, dõi theo anh khi anh gia nhập cùng Lacey.

“Gee.” Suzanne nói, nháy mắt với Beth. “Tớ tự hỏi không biết Philip học hỏi về những thiên thần từ đâu?”

“Họ đã giúp cậu trong quá khứ, Ivy,” Beth nói dịu dàng, “Tại sao bây giờ họ không thể giúp cậu bé?”

“Họ đã không giúp đỡ tớ!” Ivy la lên. “Nếu những thiên thần có thật, nếu những thiên thần là người bảo hộ chúng ta, Tristan sẽ còn sống! Nhưng anh ấy đã không còn. Làm sao tớ vẫn có thể tin vào các thiên thần được chứ?” Đôi tay cô xoắn lại thành hai nắm đấm siết chặt. Bão tố dậy sóng trong đôi mắt cô và trở thành một màu xanh mãnh liệt, cháy bùng sự xác tín, xác tín rằng không có vị thiên thần nào hết. Tristan cảm thấy như thể anh đang chết đi một lần nữa. Suzanne nhìn Beth và nhún vai. Philip không nói năng gì. Tristan nhận ra sự quen thuộc trong đôi hàm nghiến chặt của cậu bé.

“Cậu bé là một kẻ ngoan cố nhỏ bé.” Lacey nhận xét.

Tristan gật đầu. Philip vẫn còn tin. Tristan cho phép bản thân hy vọng đôi chút. Rồi Ivy kéo chiếc túi nhựa ra khỏi thùng đựng rác của cô. Cô bắt đầu dọn dẹp chiếc kệ đặt những tượng thiên thần.

“Ivy, đừng mà.”

Nhưng từ ngữ của anh không cản được cô.

Philip kéo mạnh cánh tay cô. “Em có thể giữ họ không?”

Cô lờ cậu bé đi.

“Em có thể giữ họ không, Ivy?”

Tristan nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ bên trong chiếc túi. Đôi tay cô chuyển động một cách kiên quyết, không thương xót, nhưng cô chưa chạm đến Tony hoặc thiên thần nước.

“Làm ơn đi mà, Ivy.”

Cuối cùng, cô ngừng lại. “Được rồi. Em có thể giữ họ,” Cô nói. “Nhưng em phải hứa với chị, Philip, rằng em sẽ không bao giờ nói với chị về các Thiên thần lần nữa.”

Philip nhìn trầm ngâm vào hai thiên thần cuối cùng. “Được. Nhưng điều gì xảy ra nếu…”

“Không.” Cô kiên quyết. “Đó là thỏa thuận.”

Cậu bé cẩn thận lấy Tony và thiên thần nước xuống. “Em hứa.” Trái tim của Tristan chìm xuống. Khi Philip đi khỏi, Ivy nói, “Đã trễ rồi. Những người khác sẽ đến đây bây giờ. Tớ tốt hơn nên thay đồ.”

“Tớ sẽ giúp cậu chọn vài thứ.” Suzanne nói.

“Không. Xuống dưới đi. Tớ sẽ xuống với cậu trong vài phút.”

“Nhưng cậu biết là tớ thích lựa chọn quần áo cho cậu như thế nào mà…”

“Chúng ta đi thôi.” Beth nói, kéo Suzanne về phía cửa. “Cứ lấy tất cả thời gian cậu muốn, Ivy. Nếu bọn con trai đến, chúng tớ sẽ trì hoãn.” Cô kéo cánh cửa đóng lại phía sau Suzanne. Ivy nhìn ngang qua phòng vào tấm hình của Tristan. Cô đứng yên như một bức tượng, nước mắt chảy thành dòng trên đôi gò má cô.

Lacey nói nhỏ. “Tristan, lúc này cậu cần nghỉ ngơi. Không điều gì cậu có thể làm cho đến khi cậu nghỉ ngơi.”

Nhưng anh không thể rời khỏi Ivy. Anh quành tay quanh cô. Cô trượt xuyên qua anh và tiến đến chiếc bàn, giữ bức hình trong đôi tay. Anh quàng tay quanh cô lần nữa, nhưng cô chỉ khóc mãnh liệt hơn.

Rồi Ella đậu nhẹ nhàng trên mặt bàn. Đôi tay của Lacey đã làm điều đó. Con mèo cọ mình vào đầu của Ivy. “Ôi, Ella. Tao không biết làm thế nào để ngừng nghĩ đến anh ấy.”

“Đừng làm thế.” Tristan nài nỉ.

“Cuối cùng thì cô ấy phải làm như thế thôi.” Lacey cảnh cáo.

“Tao đã mất anh ấy rồi, Ella. Tao biết điều đó. Tristan đã chết. Anh ấy không thể ôm tao lần nữa. Anh ấy không thể nghĩ đến tao nữa. Bây giờ anh ấy không còn muốn tao nữa. Tình yêu đã kết thúc cùng với cái chết.”

“Không đâu.” Tristan nói. “Anh sẽ ôm em lần nữa, anh thề, và em sẽ thấy tình yêu của anh không bao giờ kết thúc.”

“Cậu kiệt sức rồi, Tristan.” Lacey nói với anh.

“Anh sẽ giữ em, anh sẽ yêu em mãi mãi!”

“Nếu bây giờ cậu không nghỉ ngơi,” Lacey nói, “cậu thậm chí còn làm rối ren nhiều hơn. Thật khó để nói về chân lý từ điều phi lý, hoặc để thức tỉnh bản thân ra khỏi bóng tối. Tristan, nghe tôi đi…”

Nhưng trước khi cô kết thúc câu nói, bóng tối đã phủ chụp lấy anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.