Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn

Chương 3: Thiên sứ cũng là lưu manh



Sau đó chính là những hành động cướp bóc, toàn bộ chén bát trước mặt ông lão đều bị đập vỡ.

Mà cha con ông đứng bên cạnh giận không dám nói gì, bởi vì bọn chúng chính là lưu manh nổi danh nhất tỉnh Thiên Phù, mà kẻ cầm đầu kia chính là một tên khốn nạn, hắn cũng chưa bao giờ thừa nhận mình là người tốt. Cho nên hắn chính là một kẻ triệt để xấu xa.

Hai cha con chỉ biết gắt gao che chở nhau trong lòng, vừa rồi bọn họ cũng không giữ lại được chút gì, khuya đêm nay không biết sẽ ăn cái gì đây.

Người con gái nước mắt chảy dài, bàn tay nhỏ nắm chặt lại, bé căm ghét tên xấu xa kia, thật sự rất căm hận.

Ban đêm, bé gái nhỏ chống cằm ngồi ngoài cửa, nghe mẹ nói, chỉ cần cầu nguyện với những vì sao thì ước mơ sẽ trở thành sự thật.

“Những vì sao ơi những vì sao, hy vọng ngươi có thể ban cho con thật nhiều tiền, như vậy có thể mua được nhiều quần áo mới xinh đẹp.” Ước mơ của hài tử đều thật đơn thuần, chỉ tiếc những vì sao lại không nghe được.

Tiếng bước chân đều đặn rơi xuống phá vỡ sự im lặng đêm tối, bé gái nhỏ đứng lên, nhìn bóng dáng ngày càng rõ ràng hơn, bé chớp chớp mắt không khỏi lùi về sau hai bước, gương mặt này, bé nhớ được.

Bé ngẩng đầu, nhìn người cao lớn trước mặt lại đứng yên không nhúc nhích nổi.

Mà người kia đến trước mặt bé ngồi xổm xuống, mặt đối mặt với bé: “Những vì sao không thực hiện ước mơ của nhóc đâu, chỉ khi nhóc trở nên mạnh mẽ mới có được mọi thứ.” Tiếng nói trong veo, không chứa chút tạp chất, thập phần dễ nghe, hiển nhiên là tiếng nói của cô gái trẻ tuổi.

Bé gái khó hiểu mở to hai mắt, hoàn toàn không hiểu ý của cô.

Ánh trăng nhạt trong rơi xuống trên người, cô gái trước mặt có một đôi mắt trong veo lạnh lùng, dưới ánh trăng làn da trắng nõn khác thường, khóe môi tự nhiên cong lên, bé gái nhỏ cứ như vậy nhìn chằm chằm mặt cô, đột nhiên cô gái bật cười.

“Thiên sứ tỷ tỷ!”

Yêu thích của hài tử luôn luôn thẳng thừng, cư xử với thiện ác cũng hoàn toàn trực tiếp.

Cô gái khẽ nhếch lông mày: “Nhóc không hận ta đẩy ngươi, cướp đồ của nhóc hôm nay sao?” Đúng là một tiểu hài tử ngây thơ đáng yêu, như là…..Mắt cô như mờ đi, hình như rất giống cô trước kia. Nhưng mà, so với cô con bé hạnh phúc hơn nhiều lắm.

“Ta hiểu nha.” Bé gái nhìn thẳng cô, ban ngày là thiếu nữ mang vẻ mặt độc ác nhưng bây giờ lại khiến cho nó cảm thấy giống như thiên sứ thật trong sáng.

“Nếu như tỷ tỷ không đẩy ta, thì ca ca xấu xa kia sẽ đánh ta, cho nên tỷ tỷ vốn là giúp ta.” Khuôn mặt nhỏ lộ ra nụ cười, hiện lên má lúm đồng tiền nhỏ xinh hai bên.

Thiếu nữ đứng dậy, vỗ vỗ nhẹ đầu cô nhóc, sau đó lấy từ trong túi ra một vật gì đó, đặt trong tay bé gái nhỏ. Cô nhóc dùng hai tay cầm lấy, nghiêng đầu khó hiểu nhìn thiếu nữ.

“Đây là cái gì?” Cô nhóc hỏi nhưng thiếu nữ chỉ kéo mũ che đầu của mình lên, giống như quỷ mị ẩn mình trong bóng đêm, cuối cùng chậm rãi biến mất phía góc đường.

“Tiểu Vi bé nhỏ, về nhà mau.” Cô nhóc nhìn về bóng tối phía trước, nghe được tiếng mẹ gọi đành quay người trở về.

“Tiểu Vi, trong tay con cầm cái gì vậy?” Mẹ cô bé khó hiểu nhìn vật trong tay con gái, ngạc nhiên hỏi.

“Cái này ạ, thiên sứ tỷ tỷ cho.” Cô nhỏ đưa gói to cho mẹ mình, mà mẹ bé mở ra xem xét, con mắt đột nhiên mở to, bên trong là một chồng tiền đồng.

Thiếu nữ ẩn trong bóng đên nhưng đột nhiên lại quay đầu, khóe môi cô cong cong, ngẩng đầu, nhìn bầu trời sao sáng không chớp mắt.

Chuyện xưa trong cổ tích đều không tồn tại. Cho nên, cái cô có thể dựa vào cho tới bây giờ chỉ có chính bản thân mình.

Bây giờ cô là nữ lưu manh nổi danh nhất ở Thiên Phù tỉnh, nữ ác bá, cô lừa ăn, gạt uống, gạt chính bản thân mình, hiện tại, cô cũng đã rất mạnh cho nên đã không còn người nào dám bắt nạt cô nữa.

Trở về chỗ ở của chính mình, một bàn tay to đột nhiên với ra ngoài, ngăn cản thiếu nữ trên đường nhưng ngay cả mí mắt cô cũng không buồn nháy, trực tiếp gạt bàn tay kia ra đi vào, chỗ cô ở, kỳ thật chỉ là một gian kho hàng, đối với cô mà nói, chỉ là nơi có thể ở lại thôi, đường cái cũng từng ngủ qua huống chi là trên mặt đất lại có một nóc nhà, tối thiểu không phải màn trời không che đậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.