Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1730



Lan Nhược liếc mắt nhìn qua, tên quản gia khẽ run rẩy, nhưng lập tức lại đứng thẳng người ưỡn ngực ra.

"Vương gia không có ở vương phủ." Giọng nói của hắn thấp xuống.

Lan Nhược hừ nói: "Chúng ta đến tìm Tín vương phi."

"Vương phi? Vương phi nào?" Quản gia lầm bầm, "Vương gia của chúng ta không phải ai cũng có thể gặp."

Lan Nhược cười nhạo: "Ngược lại chúng ta không biết Tín vương lại còn có vài vương phi đấy."

Quản gia kia liếc mắt nhìn hai nàng, mới chỉ nói vài câu, hắn lập tức cảm thấy hai người này không dễ chọc, không nói đến nữ nhân lạnh lùng phía trước, chỉ mình cô gái đứng sau chưa nói câu gì, khí chất như hoa ngọc lan thuần khiết, nhưng ánh mắt kia...vừa thấy liền không dám nhìn tiếp.

"Tô vương phi của chúng ta ...noi, không..."

"Tô vương phi?" Lan Nhược hừ một tiếng, "Chúng ta muốn gặp Tả vương phi, không phải trắc phi." Lan Nhược có chút không kiên nhẫn nói.

Quản gia kia liền nói: "Vậy, từng này." Hắn xòe bàn tay ra, ý nói năm mươi lượng bạc.

Lan Nhược giận quá hóa cười, dương tay muốn cho hắn một cái tát, nhưng lại nhịn xuống, lạnh lùng nói: "Tiểu thư của chúng ta không có kiên nhẫn, nếu ngươi không thông báo, chúng ta tự mình vào."

Nói xong quay đầu nhìn Tô Mạt nói: "Tiểu thư, chúng ta vào thôi."

Tô Mạt hơi gật đầu, bước đi vào, Lan Nhược đi trước mở đường.

Quản gia kia thấy vậy không nói được gì, quả thật là vô thiên vô pháp, hắn vừa mới lên làm quản gia, không thể để Tô trắc phi mất mặt, nhất định phải biểu hiện cho tốt.

Hắn vừa định bước lên ngăn cản, liền cảm thấy một cỗ lực lượng mạnh mẽ đánh về phía hắn, lập tức hắn bị ném ra xa ba trượng, "ầm" một tiếng ngã trên đất, đau đớn khiến hắn ngất đi.

Những kẻ trông cửa khác không dám ngăn cản, lập tức có kẻ giỏi mồm mép tiến lên cười tít mắt.

Lan Nhược không để ý tới, nói một câu, "Đi trước dẫn đường."

Tên sai vặt kia lập tức vui vẻ đi trước dẫn đường.

Tuy không được Tín vương sủng ái, nhưng vương phủ xây dựng toàn bộ giống nhau, diện tích rất lớn, hoa viên tinh xảo, dọc theo đường đi hoa và cây cảnh sum suê, nhưng càng đi vào bên trong càng giống như hậu viện của hạ nhân.

Tên sai vặt kia có chút xấu hổ, một bên giải thích: "Vương phi của chúng ta thích thanh tĩnh, không thích náo nhiệt nên ở chỗ yên tĩnh này."

Chỉ sợ là do Hoàng Phủ Tuyên cố ý làm vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.