Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1839



"Hai vị thật có lộc ăn, tại hạ không có tật gì xấu, chỉ là thèm ăn, cái mũi lại rất tốt, cách xa cả dặm đã ngửi thấy mùi thơm rồi."

Hắn nhìn chằm chằm chén sứ đựng điểm tâm làm từ hoa sơn trà, khen ngợi: "Các vị trực tiếp hái hoa xuống nấu sao? Dùng phương pháp gì vậy, nấu xong lại vẫn còn giữ được nguyên vẹn như vậy, không có chút sứt sát nào?"

Lan Như che miệng cười, tốt bụng nói: "Doãn công tử, đây không phải là hoa thật, là dùng khuôn đúc thành."

Tất nhiên Doãn Thiếu Đường biết, chỉ là hắn đùa vậy cho mọi người vui thôi.

Lưu Hỏa liếc mắt nhìn Lan Như một cái, bĩu môi, ý là ngươi thật là ngốc, ai chả biết hắn đang giả ngây gia ngô.

Lan Như khẽ cắn môi, cười nhẹ.

Ngụy An Lương cũng vô cùng kinh ngạc, điểm tâm tinh xảo như vậy, hắn không dám dùng, vô tình nhìn thoáng qua Tô Mạt cũng đang nhìn hắn, đôi má của nàng trắng như ngọc, hơi hồng hồng, đôi mắt đen bóng, nếu cài đóa hoa sơn trà này trên tóc nàng thì cũng chỉ như dệt hoa trên gấm.

Vừa nghĩ đến, ánh mắt liền hiện lên vẻ nhu tình.

Tô Mạt cười với hắn, "Ngụy bang chủ đặc biệt hộ tống Thẩm tiểu thư về Ngân Châu sao?"

Ngụy An Lương giật mình, vội vàng nắm chặt đôi đũa, cười nói: "Xem như là vậy."

Doãn Thiếu Đường nhìn bọn họ lại nhìn Hoàng Phủ Cẩn, chen miệng nói: "Vậy hai vị muốn đi đâu?"

Khi hỏi câu này, hắn nhớ lại lúc Hoàng Phủ Cẩn đến tìm hắn.

Vị nhân huynh này vừa vào cửa, không nói câu nào, liền ra tay muốn đánh nhau, khiến hắn hoảng loạn trốn đông trốn tây, còn phải cầu xin tha cho, "Huynh đài có chuyện gì xin chỉ giáo, hạ thủ lưu tình."

Mà Hoàng Phủ Cẩn cũng không để ý tới, cứ bắt hắn phải ra tay, Doãn Thiếu Đường khó khăn tiếp được vài chiêu, không ngờ Hoàng Phủ Cẩn ra tay không hề nể tình gì, quả thật là muốn mạng của hắn.

Sau đó hắn nhắm hai mắt lại, ngã xuống đất, chơi xấu nói: "Ngươi giết ta đi, dù sao cũng không có ai thương ta, một mình đi du lịch, ngươi giết ta, nhớ rõ chuẩn bị cho ta, đừng để ta phơi thây ở hoang dã."

Hoàng Phủ Cẩn thấy hắn chơi xấu, cũng ngại mặt mũi nam nhân, cũng không ra tay nữa, tạm tha cho hắn.

Sau đó Tô Mạt đi đến, khách khí cười với hắn, "Doãn công tử, không bị thương chứ."

Được, một người tới bắt nạt một người tới xem náo nhiệt, tuy rằng hình như là tới an ủi.

Hắn vẻ mặt đau khổ chỉ vào cằm của mình, "Cô nương nhìn xem, tím hết vào rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.