Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1840



Tô Mạt cười hì nói: "Vậy sao, nếu không phải ngươi lén lút như vậy, xuất quỷ nhập thần, chúng ta cũng sẽ không dò xét ngươi."

Doãn Thiếu Đường ngửa mặt nhìn lên trời, "Cô nương, ta đây là một lãng tử, hàng thật giá thật, không tin nhìn thử xem."

Nói xong hắn liền xé quần áo của mình ra, vốn tưởng rằng sẽ nghe thấy tiếng mắng hắn lưu manh, ai ngờ nàng lại mở to mắt nhìn, tò mò nhìn hắn, "Nha, Doãn công tử không mặc quần áo bên trong."

Doãn Thiếu Đường thật sự bại dưới tay nàng, vội vàng che lại, hắng giọng nói: "Không phải, ta mặc quần áo rất mỏng, cô không phát hiện ra, màu da."

Chỉ là không mặc áo, trời mưa lớn, đâu lo đến mặc nhiều hay ít, ít nhất hắn có mặc quần."

Vốn là hắn định dọa nàng một phen, ai biết nàng lại dám xem chứ?

Đúng lúc đó Hoàng Phủ Cẩn lại đi vào, lặng lẽ trừng hắn, thiếu chút nữa là chọc thủng hắn rồi.

Nghĩ lại bây giờ tim vẫn còn đập liên hoàn, cần được an ủi, hắn không khách khí cầm điểm tâm tinh xảo lên nhét vào miệng.

"Oa" Vừa cho vào miệng liền ta, giống như bột? Lại không phải bột, là được làm lạnh sao? Cũng không giống...Ngược lại như...bánh ngọt trong kinh thành?

Có chút không giống, giống như là sữa đặc? Còn ngon hơn vậy!

Hắn vừa ăn vừa nói không rõ lên câu, hai mắt như sáng lên, không hề có chút lịch sự nào, khóe miệng còn dính một chút bơ trắng, kết hợp với gương mặt tuyệt sắc của hắn, ngược lại lại rất phong tình.

Lưu Hỏa ho khan một tiếng, "Này, ta nói ngươi sao có thể ăn nhiều như vậy?"

Lan Như làm cái này dễ dàng lắm sao? Đây chính là kem đặc biệt dành cho tiểu thư để hạ nhiệt, giờ thì tốt rồi, một cái hai cái đều bị hắn ăn rồi.

Vốn là bọn họ cũng được ăn, giờ thì sợ là không còn rồi.

Nhìn bộ dạng thiếu đòn của Doãn Thiếu Đường, hắn liền tức giận.

Doãn Thiếu Đường lườm hắn, che miệng lẩm bẩm nuốt xuống, nói với Tô mạt, "Hắn là người hầu của các vị? Sao lại hung hãn như vậy? So với chủ tử còn lớn hơn."

Doãn Thiếu Đường cợt nhả, quay đầu nhìn Lan Như, "Vị tỷ tỷ này, còn nữa không?"

Nói xong đưa bát sứ trắng lên.

Ngụy An Lương cũng nhịn không được nếm thử, liền cảm thấy đầu lưỡi giống như được nếm mỹ vị ngon nhất trên đời, một cảm giác mát lạnh theo đầu lưỡi lan tới đáy lòng, không khỏi khen ngợi: "Quả nhiên là đồ tốt, không biết các vị có thể chia sẻ cách làm hay không."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.