Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1863



Nàng ta không nghĩ rằng Tô Mạt biết xem thời tiết, chỉ cảm thấy rằng là mình không gặp may, mà vận may của Tô Mạt lại quá tốt, giúp nàng một phen.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn còn có Ngụy An Lương và Doãn Thiếu Đường đi từ bên ngoài vào, nhìn dáng vẻ của bọn họ đều thoải mái nhẹ nhàng, vui vẻ cười nói, dưới chân vẫn còn dính chút bùn đất.

"Không ngờ tới thật sự đã tạnh mưa, Tô tiểu thư thật sự là lợi hại, quả thật là tính toán như thần, Ngụy mỗ bội phục bội phục!" Ngụy An Lương chắp tay, bày tỏ rằng mình vô cùng kính nể Tô Mạt.

Doãn Thiếu Đường cũng đi theo pha trò, thấy Thẩm Tinh Tinh xuất hiện, hắn có chút uể oải nói: "Thẩm tiểu thư, xem ra ý định đi theo ăn không uống không của tại hạ bị ngâm nước rồi. Haiz!"

Thẩm Tinh Tinh vốn đã tức giận, hiện giờ lại thấy Ngụy An Lương và Doãn Thiếu Đường đều khen ngợi Tô Mạt, mà khi Hoàng Phủ Cẩn nhìn Tô Mạt lại càng thêm dịu dàng, quả thật khiến nàng ta muốn phát điên lên.

Nàng chắc chắn là Tô Mạt khoe khoang gì đó với Hoàng Phủ Cẩn cho nên Hoàng Phủ Cẩn mới đối xử với nàng ta như vậy.

Nếu không thì sao có thể như vậy, nàng ta quay đầu nhìn Linh Đang, "Sao gần đây ta lại xui xẻo như vậy? Làm gì cũng không thuận lợi, nên đến chùa thắp hương giải xui."

Linh Đang vội vàng đỡ lấy nàng ta, "Tiểu thư, chúng ta về phòng thu dọn đồ đạc đi, sớm quay về nhà."

Giống như là sợ Tô Mạt sẽ đòi nợ, Thẩm Tinh Tinh thừa dịp nàng và Hoàng Phủ Cẩn ở trong phòng không biết đang làm gì, chỉ cầm theo trang sức và tiền, chủ tớ bọn họ liền rời khỏi.

Lần này không hề phô trương, thậm chí cũng không báo một tiếng cho Ngụy An Lương mà rời đi ngay.

Ngụy An Lương sao lại không biết hành động của nàng ta, vội vàng chuẩn bị, sau đó dẫn theo bảy tám người tùy tùng, đến chào với Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt, sau đó đuổi theo.

Tô Mạt và Hoàng Phủ Cẩn ở trong phòng chơi cờ, nghe bên ngoài người ngựa rối loạn, cười nói: "Dù sao chúng ta cùng đường xuôi nam với bọn họ, kết bạn cũng được, có tào bang làm chỗ dựa, ngược lại thuận tiện hơn nhiều, ít nhất sẽ không gặp chuyện gì."

Hoàng Phủ Cẩn nhìn nàng cười giảo hoạt vô cùng, giống như tiểu hồ ly, hiện giờ Tô Mạt đã trưởng thành, đã bớt đi sự ngây ngô, càng ngày càng giống như một khối ngọc mượt mà, mài đi góc nhọn.

Hơn nữa tuyệt đối không bao giờ đầu hàng hiện thực, lại càng không hề yếu đuối, chẳng qua là đạt đến một trình độ nhất định, không hề khoe khoang sức mạnh nhất thời, tranh giành những thứ không thực tế.

Trừ khi là đối mặt với địch nhân đáng phải rút kiếm, nàng sẽ không dễ dàng để lộ ra sức mạnh thật sự và sát khí của mình.

Như vậy, mới chỉ là nhập môn tu luyện mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.