Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1895



Nhất là Doãn Thiếu Đường này vừa nhìn là thấy không đứng đắn, mở miệng ra là lời ngon tiếng ngọt.

Tô Mạt nhìn hắn một cái, nói với Doãn Thiếu Đường, "Doãn công tử, chúng tôi muốn đến Thẩm gia, nếu ngươi tiện đường, có thể đi cùng."

Doãn Thiếu Đường vừa nghe thấy, liền vui vẻ lên, "Đa tạ, đa tạ, đa tạ Tô tiểu thư, đa tạ Hoàng Phủ thiếu gia."

Lần này không gọi là Hoàng Phủ huynh nữa rồi.

Hoàng Phủ Cẩn hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt có chút khó coi.

Doãn Thiếu Đường cũng không để ý, cố ý chạy tới sương phòng.

Hoàng Phủ Cẩn đưa tay vén tóc Tô Mạt lên, nói khẽ, "Mạt nhi, chúng ta về phòng đi."

Tô Mạt nhìn lại hắn, "Nếu Nhạc Phong Nhi có thể đi theo chúng ta, vì sao Doãn công tử lại không được?"

Hoàng Phủ Cẩn nghe ra trong lời nói của nàng có chút tức giận, vội vàng giải thích, "Mạt nhi, cũng không thể để Phong Nhi lưu lạc ở ngoài được, ta bảo Lưu Vân đưa nàng ta về nhà biểu cửu là được."

Phong Nhi?

Tô Mạt quay đầu nhìn hắn, trong lòng thậm chí có chút chua.

Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng hắn và Nhạc Phong Nhi trước đây không có gì, hiện giờ cũng không có gì.

Chỉ là cảm thấy có chút không thoải mái, không liên quan đến tin tưởng hay không, chỉ là tâm trạng không vui mà thôi.

Chung quy là nàng không rộng lượng được, có thể để cho nam nhân của mình che chở cho nữ nhân khác.

Dù là ca ca của Nhạc Phong Nhi đã hy sinh rất nhiều cho Hoàng Phủ Cẩn, nàng cũng tình nguyện hoàn trả lại cho Nhạc Thiếu Sâm, mà không phải là tiếp quản muội muội của hắn.

Hơn nữa nàng không hy vọng Hoàng Phủ Cẩn bị chuyện này ép buộc, vô pháp lựa chọn, làm ra những chuyện hắn không muốn.

Hơn nữa nàng càng không hy vọng, bởi vì những chuyện bất đắc dĩ này mà sinh ra hiềm khích.

Nói toạc ra nàng sợ chính mình sẽ ghen tị, có phải là yêu càng sâu, để ý càng nhiều, cho dù biết rằng là yêu nhau, rõ ràng là tín nhiệm, cũng sẽ không tự chủ được mà ghen tị?

"Cẩn ca ca, nếu nàng ta sống chết không chịu đi?" Nàng nhìn trong viện có một lùm hoa huyên vừa nở, bên cạnh là một cây hoa phượng tiên cũng đang nở hoa, nhưng không phải là lúc nở hoa rực rỡ nhất.

Nếu là nữ tử đơn thuần mơ ước đến Hoàng Phủ Cẩn, nghĩ muốn quyến rũ hắn, vậy nàng tuyệt đối sẽ không nương tay, trực tiếp tiêu diệt.

Nhưng Nhạc Phong Nhi không đơn giản như vậy, đừng nói là giết Nhạc Phong nhi, cho dù là Nhạc Phong Nhi bị người khác làm bị thương, Hoàng Phủ Cẩn cũng sẽ tự trách.

Cho nên bình thường nàng sát phạt quyết đoán, cũng có chút cảm thấy khó giải quyết.

Hoàng Phủ Cẩn ôm nàng đi vào trong nhà, "Mạt nhi, nàng yên tâm, ta sẽ nói rõ ràng với nàng ta."

Nói như thế nào, nói cái gì, Tô Mạt cũng không muốn biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.